Bên trong chẳng còn gì cả.

Tôi giật mình, ngẩng phắt đầu nhìn chằm chằm vào Giang Dã.

Giọng tôi không khống chế được mà cao lên:

“Giang Dã, có phải anh lấy cây b.út máy của em không?!”

Lời vừa dứt, lớp học vốn đang ồn ào lập tức yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía chúng tôi.

Ánh mắt Giang Dã hơi né tránh.

Anh khẽ ho một tiếng.

“Thái Vi nói cô ấy thích cây b.út đó của em, nên anh tặng cho cô ấy rồi.”

“…Đó là đồ của em! Dựa vào đâu mà anh tự ý quyết định thay em?”

Cảm xúc dâng lên nghẹn ứ, giọng tôi run rẩy:

“Hơn nữa, rõ ràng anh biết cây b.út đó quan trọng với em đến mức nào!”

Thấy ánh mắt của cả lớp đều đổ dồn về phía mình, Giang Dã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Anh lớn tiếng quát tôi:

“Được rồi! Em chỉ cần nói giá bao nhiêu, anh chuyển tiền cho em là được chứ gì? Cứ dây dưa mãi, phiền c.h.ế.t đi được!”

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy vô cùng bất lực.

Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, để lại mấy vệt trắng hằn rõ.

Cây b.út máy đó là di vật bà ngoại để lại cho tôi.

Từ nhỏ, cha mẹ tôi bận rộn công việc.

Tôi được ông bà ngoại nuôi lớn.

Vì vậy khi bà ngoại qua đời, tôi đã khóc đến mức hai mắt sưng vù, cổ họng khản đặc không phát ra nổi tiếng.

Giang Dã thấy tôi mấy ngày liền không đi học, sốt ruột đến mức trốn học từ thành phố về quê tìm tôi.

Hôm đó trời mưa tầm tã, đường làng lầy lội khó đi.

Giang Dã mặc bộ đồng phục ướt đẫm, chạy suốt cả quãng đường.

Vừa nhìn thấy tôi, anh luống cuống đến mức không biết phải làm gì.

“Hạ Vũ, đừng khóc nữa được không?”

“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Anh ngồi xổm trước mặt tôi, ngẩng đầu lên, vụng về an ủi:

“Bà ngoại em lên trời rồi, biến thành một ngôi sao. Chỉ cần em ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy bà, bà sẽ luôn ở bên em.”

Tôi khó khăn dùng tay ra dấu: [Nhưng nếu trời mưa thì sẽ không có sao.]

Giang Dã khựng lại một chút, chỉ biết ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

Mấy ngày sau, khi tang lễ của bà kết thúc, Giang Dã đưa cho tôi một lọ đầy sao giấy.

Anh nói: “Em xem, bây giờ em có cả một lọ sao rồi, chúng sẽ không bao giờ biến mất. Mỗi lần em nhìn thấy nó, em sẽ biết bà ngoại vẫn luôn nhớ em.”

Tôi vẫn luôn ghi nhớ sự dịu dàng ấy.

Vì vậy, dù sau này lớn lên Giang Dã dần xa cách tôi.

Dù tôi biết tất cả tình cảm của anh đều dành cho Giang Thái Vi.

Tôi vẫn giữ lại cho anh một chút yêu thích.

Thế nhưng vừa rồi, chút tình cảm cuối cùng ấy cũng tan biến hoàn toàn.

Lúc này, Giang Thái Vi cũng đi tới, cô ta chu môi nói:

“Hạ Vũ, chỉ là một cây b.út thôi mà, coi như tớ xin cậu đi.”

Tôi cười lạnh:

“Nói cho rõ đi, là tớ tặng cậu, hay là cậu tự ý lấy?”

“Không hỏi mà lấy, đó gọi là trộm. Cậu giỏi ngữ văn như vậy, chẳng lẽ không hiểu sao?”

Gương mặt Giang Thái Vi lập tức tái mét.

6

[Nữ phụ nói chuyện khó nghe quá.]

[Xin lỗi nhé, đó là di vật bà ngoại để lại, rơi vào ai mà chẳng tức?]

[Nhưng nữ phụ có thể nói nhẹ nhàng hơn mà, cần gì phải chua ngoa như thế? Thương nữ chính ngoan ngoãn quá đi.]

Sắc mặt Giang Thái Vi trắng bệch, giống như bị lời nói của tôi làm tổn thương đến mức đứng không vững.

“Hạ Vũ, em bị sao vậy! Có chuyện gì thì nhắm vào anh, sao lại trút giận lên Thái Vi!”

Giang Dã đau lòng đỡ lấy Giang Thái Vi, lớn tiếng trách móc tôi.

Trong mắt anh tràn đầy thất vọng:

“Hạ Vũ, anh chưa từng nghĩ em lại là người nhỏ nhen và vô lý như thế.”

Tôi chẳng buồn tranh luận với bọn họ nữa.

“Mau trả cây b.út máy lại đây. Thầy giám thị đang ở ngoài hành lang, anh cũng biết tôi không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

Kỳ thi đại học chỉ còn vài tháng nữa. Nếu lúc này bị bắt gặp yêu đương sớm, chắc chắn sẽ bị ghi kỷ luật.

“Hạ Vũ, em điên rồi sao!”

Thấy gương mặt tôi lạnh lùng khác hẳn ngày thường, Giang Dã c.ắ.n răng, đành nhỏ giọng dỗ dành Giang Thái Vi:

“Ngoan, trả lại cho cô ấy đi.”

“Chỉ là một cây b.út cũ thôi. Em thích kiểu này, anh mua cho em mười cây mới.”

Nhưng Giang Thái Vi vẫn không cam lòng.

Cô ta giữ c.h.ặ.t t.a.y trong túi áo, mãi không chịu lấy b.út ra.

Tôi bật cười lạnh, trong lòng bỗng hiểu rõ tất cả.

Cô ta căn bản không phải vì thấy cây b.út đẹp.

Cô ta chỉ ghen tị với thành tích của tôi, thích bắt chước mọi hành động của tôi.

Trước đây thấy tôi làm bài bằng b.út máy, cô ta cũng dùng b.út máy.

Thấy tôi gấp đôi giấy nháp mỗi khi làm bài, cô ta cũng làm y hệt.

Lần này, chắc cô ta nghĩ chỉ cần dùng b.út máy của tôi là có thể dính chút “hào quang học bá”, nên mới lấy nó đi.

Hai bên giằng co rất lâu, thấy tôi không có ý định nhượng bộ.

Giang Thái Vi vừa khóc vừa rút tay ra khỏi túi.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ trong mắt cô ta lóe lên một tia ác ý.

Tôi sững lại, lập tức nhận ra.

Không ổn! Cô ta định làm hỏng cây b.út rồi giả vờ không cố ý!

Tôi vội vàng cảnh cáo:

“Nếu cây b.út của tôi bị hỏng, tôi không đảm bảo mình sẽ làm gì đâu!”

Động tác của Giang Thái Vi khựng lại, cô ta miễn cưỡng đặt cây b.út lên bàn.

Tôi nhặt b.út lên, không chút do dự xoay người rời đi, trở về chỗ ngồi mới.

7

Bạn cùng bàn mới của tôi tên là Hạ Thư Thần, là cán sự thể d.ụ.c của lớp.

Cậu ấy nhìn có vẻ lạnh lùng, khó gần, nhưng tôi biết thật ra cậu là một người rất tốt.

Tôi còn nhớ hồi năm nhất trung học, lúc huấn luyện quân sự, tôi bị tụt đường huyết. Cậu ấy nhanh ch.óng nhận ra sắc mặt tôi không ổn.

Nhân lúc huấn luyện viên không chú ý, cậu lén đưa cho tôi một viên kẹo, còn nhỏ giọng hỏi có cần xin phép cho tôi về lớp nghỉ không.

Sau khi tôi từ chối, cậu vẫn thỉnh thoảng liếc sang xem tình trạng của tôi.

Nhưng Giang Thái Vi vốn xem trọng thành tích, luôn coi thường cậu ấy và chưa bao giờ chủ động nói chuyện với cậu.

Chương 3 - Buông Tay Người Không Tốt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia