Dì út im lặng rất lâu, cuối cùng đứng dậy đi đến chiếc tủ cũ rồi lấy từ sâu bên trong ra một hộp sắt đã hoen màu.

Trong hộp là một tờ báo ngả vàng và một bản biên bản lấy lời khai của đồn cảnh sát.

Trên tờ báo có một tiêu đề rất rõ.

“Bé gái mười tuổi nhảy xuống sông cứu em trai, người dân nhiệt tình hợp sức cứu người.”

Bức ảnh đi kèm đã mờ đến mức gần như không nhìn rõ gương mặt.

Nhưng tôi vẫn nhận ra đứa trẻ toàn thân ướt sũng đang nằm trên cáng chính là mình.

Trong bản lấy lời khai, những người dân từng tham gia cứu chúng tôi đã kể lại mọi việc vô cùng rõ ràng.

Hôm đó cha mẹ để mặc hai đứa trẻ ở bên bờ sông, còn bản thân thì sang làng bên cạnh đ.á.n.h bài.

Lương Trí Viễn chạy theo một quả bóng rồi bất cẩn rơi xuống nước, chính tôi là người nhảy xuống cứu em, sau đó không ngừng kêu cứu mới khiến người dân gần đó nghe thấy và chạy tới.

Tôi chưa từng là người khiến nó rơi xuống sông.

Tôi mới là người đã cứu mạng nó.

“Tại sao từ trước đến giờ không ai nói cho cháu biết?”

Giọng tôi run lên đến mức chính mình cũng không thể kiểm soát.

Mắt dì út đỏ bừng.

“Cha mẹ cháu sợ người ngoài truy cứu trách nhiệm vì họ đã bỏ hai đứa nhỏ lại một mình bên sông.”

“Cho nên họ quyết định đẩy trách nhiệm sang cho cháu.”

“Họ nghĩ cháu còn nhỏ, mắng vài câu rồi chuyện cũng sẽ qua.”

“Sau đó họ phát hiện cháu vì áy náy nên Trí Viễn muốn gì cháu cũng đáp ứng, thế là họ càng có lý do tiếp tục giấu.”

“Dì từng định nói cho cháu biết vài lần nhưng lần nào mẹ cháu cũng ngăn lại.”

“Bà ấy nói Trí Viễn là con trai duy nhất của nhà họ Lương, cháu làm chị thì chăm sóc em thêm một chút cũng là chuyện đương nhiên.”

Tôi siết c.h.ặ.t bản biên bản trong tay, đầu ngón tay càng lúc càng trắng bệch.

Hóa ra từ đầu đến cuối, tôi chưa bao giờ mắc nợ em trai.

Ngược lại mới đúng.

Năm mười tuổi, chính tôi mới là người cứu mạng cậu ta.

Thế nhưng cha mẹ lại biến ân cứu mạng ấy thành một sợi dây rồi quàng c.h.ặ.t lên cổ tôi.

Mỗi lần tôi định từ chối một yêu cầu nào đó, bọn họ lại kéo sợi dây ấy c.h.ặ.t thêm một chút.

Dì út nhìn tôi hỏi: “Lần này bọn họ lại bắt cháu làm chuyện gì?”

Tôi kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong tiệc đính hôn.

Nghe tới chuyện cha mẹ định đem tôi gả cho La Thế Khôn, dì út tức đến mức đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn.

“Đây căn bản không phải gả con gái.”

“Đây là đem con gái ra đổi tiền!”

“Cháu tuyệt đối không được quay về nữa.”

“Nếu cứ tiếp tục như thế, bọn họ sẽ hủy cả đời cháu.”

Tôi cúi xuống nhìn tờ báo cũ trong tay.

Suốt mấy chục năm qua, tôi vẫn luôn mong có một ngày cha mẹ thật lòng yêu thương mình.

Vì thế tôi liều mạng kiếm tiền, chuyện lớn chuyện nhỏ trong gia đình đều cố gắng giải quyết cho ổn thỏa.

Tôi cứ nghĩ chỉ cần mình đủ giỏi, đủ hữu dụng, một ngày nào đó bọn họ sẽ nhìn thấy giá trị của tôi.

Đến tận hôm nay tôi mới hiểu ra.

Họ vẫn luôn nhìn thấy tôi.

Chỉ là thứ họ nhìn thấy chưa bao giờ là một đứa con gái, mà là một tài khoản có thể liên tục rút tiền không cần hoàn trả.

“Cháu sẽ không quay về nữa.”

Tôi cẩn thận cất tờ báo và biên bản lấy lời khai vào túi.

“Lần này, từng món nợ một đều phải tính lại cho thật rõ ràng.”

Đến ngày thứ ba của cuộc kiểm toán, ngân hàng đột nhiên gọi điện thông báo với tôi rằng một khoản vay có bảo lãnh trị giá ba triệu tệ đã quá hạn.

Bên đứng tên vay là Thực phẩm Lương Ký.

Còn người bảo lãnh lại mang tên tôi.

Tôi chưa từng ký bất cứ hợp đồng bảo lãnh nào như vậy.

Sau khi chạy đến ngân hàng, quản lý khách hàng lập tức mở cho tôi xem đoạn video ghi lại quá trình ký xác nhận trực tiếp.

Người phụ nữ trong video đội mũ, đeo khẩu trang, lúc ký tên luôn cúi thấp đầu, vóc dáng nhìn qua khá giống tôi.

Nhân viên ngân hàng từng yêu cầu cô ta tháo khẩu trang, nhưng cô ta chỉ để lộ nửa khuôn mặt trong vài giây rồi lập tức đeo lại.

Người đó dùng bản sao căn cước của tôi.

Ngay cả chữ ký cũng được bắt chước giống đến đáng kinh ngạc.

Thế nhưng tôi chỉ cần nhìn một lần đã biết người trong đoạn video kia hoàn toàn không phải mình.

“Ai là người trực tiếp xử lý hồ sơ vay này?”

Quản lý khách hàng lộ vẻ khó xử.

“Là quản lý Bạch.”

Quản lý Bạch chính là anh họ của Bạch Tịnh.

Một tháng sau khi khoản vay được giải ngân, anh ta đã nghỉ việc tại ngân hàng.

Tôi lập tức báo cảnh sát, đồng thời chính thức yêu cầu ngân hàng tiến hành giám định chữ viết và hình ảnh.

Tin tức rất nhanh truyền đến tai cha mẹ.

Ngay tối hôm đó, mẹ tìm thẳng đến nhà dì út.

Vừa bước qua cửa, bà đã quỳ xuống trước mặt tôi.

“Nghiên Thu.”

“Mẹ cầu xin con, đừng báo cảnh sát nữa.”

“Trí Viễn chỉ muốn xoay vốn giúp công ty thôi.”

“Tiền cũng đều được dùng cho việc làm ăn của gia đình mình, sao có thể tính là l.ừ.a đ.ả.o được?”

Tôi nhìn bà rất lâu.

“Mạo danh con, làm giả hợp đồng bảo lãnh mà mẹ vẫn cảm thấy không phải l.ừ.a đ.ả.o sao?”

“Con là chị ruột của nó.”

“Nếu thật sự xảy ra chuyện, con giúp nó trả một phần thì có vấn đề gì?”

“Đó là ba triệu tệ.”

“Chẳng phải con còn có căn nhà sao?”

Mẹ gần như buột miệng.

“Bán căn nhà ấy đi thì khoản vay chẳng phải có thể trả hết rồi à?”

Nói tới nói lui một vòng, cuối cùng bà vẫn không quên nhắm tới căn nhà của tôi.

Dì út tức đến mức bước tới kéo bà đứng lên.

“Chu Quế Lan, chị còn biết hai chữ xấu hổ viết thế nào không?”

4 - Cả Nhà Bắt Tôi Trả Nợ Suốt 22 Năm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia