“Vậy ba năm nay chị mời vợ chồng em ăn được mấy lần?”
Chị im bặt.
“Tụi em tới nhà chị ba lần. Sinh nhật chị, sinh nhật anh rể và dịp Tết. Lần nào cũng xách đồ tới. Sữa, trái cây, thực phẩm bổ dưỡng, chưa từng tay không.”
Vương Chí Cường lập tức nói:
“Đó là hai người tự nguyện mang, có ai bắt đâu.”
Tôi thật sự bị chọc cười.
“Vậy mọi người tay không tới là quyền của mọi người, còn chúng em tiếp đãi mỗi tuần lại trở thành nghĩa vụ sao?”
Chị Tú Anh không trả lời được, bèn quay sang em trai.
“Trần Hạo, em cứ để vợ nói với chị như thế à?”
Anh cúi đầu, vẫn không nói.
Chị càng tức.
“Được. Từ nay bọn chị không bao giờ tới nữa. Sau này em đừng hối hận.”
Cả nhà chị đứng lên, kéo nhau bỏ đi.
Cửa vừa đóng, tôi mới thật sự thở phào.
Tôi tưởng cuối cùng chuyện này cũng kết thúc.
Nhưng khi quay lại, tôi phát hiện Trần Hạo đang khóc.
Tôi vừa bước tới, anh đã hất tay tôi ra.
“Em vừa lòng chưa?”
Tôi sững người.
“Anh nói gì?”
“Chị anh bị em làm mất mặt tới mức đó. Bây giờ chị không tới nữa, em vui rồi chứ?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng cảm thấy vô cùng xa lạ.
“Chẳng phải chính anh hứa sẽ nói sao?”
“Anh chỉ định bảo chị lần sau mang theo chút đồ, chứ đâu bảo em dồn chị tới mức ấy.”
Tôi nghe đến đó thì hiểu.
Trong lòng anh, cuối cùng người quá đáng vẫn là tôi.
Tối ấy chúng tôi ngủ riêng lần đầu tiên kể từ khi kết hôn.
Ba ngày sau, Trần Hạo vẫn chiến tranh lạnh. Đến tối thứ Năm, anh mới đột nhiên nói:
“Chị nhập viện rồi.”
Tôi khựng lại.
“Có chuyện gì?”
“Sau hôm đó chị khó chịu trong n.g.ự.c, đi bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ nói nhịp tim không ổn, phải ở lại theo dõi.”
Anh nhìn tôi, giọng đầy trách móc.
“Chị bị chọc tức thành như vậy.”
Tôi đặt chiếc bát đang rửa xuống.
“Anh muốn nói là lỗi của em?”
“Anh không nói vậy.”
“Nhưng ánh mắt anh đang nói.”
Anh im lặng một lúc rồi buột miệng:
“Hiểu Nguyệt, sao em lại trở nên cay nghiệt thế?”
Câu ấy khiến tôi không còn gì để nói.
Hôm sau, anh mua trái cây và đồ bổ dưỡng, hỏi tôi có đi bệnh viện không.
Tôi vẫn đi.
Không phải vì thấy mình sai, mà vì dù sao chị ấy cũng là chị ruột của chồng tôi, người đang nằm viện, tôi không muốn sau này bản thân phải hối hận vì đã làm chuyện thiếu lễ nghĩa.
Chị Tú Anh nằm trong phòng bệnh, sắc mặt hơi nhợt nhưng tinh thần khá tốt.
Vừa thấy tôi, chị đã quay mặt đi.
Tôi đặt giỏ trái cây xuống.
“Chị cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”
Chị cười nhạt.
“Nhờ phúc của cô, chưa c.h.ế.t được.”
Tôi không đáp.
Đúng lúc ấy, Đình Đình và Vương Lỗi từ ngoài bước vào.
Đình Đình nhìn thấy tôi thì nhỏ giọng chào:
“Cậu, mợ.”
Con bé nhìn tôi mấy lần, rõ ràng muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Tôi không để tâm.
Sau khi rời bệnh viện, Trần Hạo đề nghị lúc chị xuất viện sẽ mời cả nhà ăn một bữa coi như hòa giải.
Tôi không muốn, nhưng cũng không muốn tiếp tục cãi nhau nên chỉ nói:
“Anh muốn mời thì mời. Nhưng em không xin lỗi, vì em không thấy mình làm sai.”
Ngày chị xuất viện, Trần Hạo đặt một phòng riêng ở nhà hàng, một bàn gần chín trăm tệ.
Chị Tú Anh gọi thêm vài món, ăn uống chẳng khác ngày thường là bao. Trong bữa cơm, chị còn liên tục nhắc chuyện mình phải nằm viện, Trần Hạo thì hết lần này tới lần khác nhận lỗi thay cả hai chúng tôi.
Tôi nghe một lúc đã thấy nghẹn, bèn đứng dậy ra hành lang.
Không ngờ vài phút sau, Đình Đình cũng đi theo.
Con bé đứng bên cạnh tôi hồi lâu mới lí nhí:
“Mợ.”
“Ừ?”
“Con xin lỗi.”
Tôi quay sang.
“Con xin lỗi chuyện gì?”
“Mẹ con đối xử với mợ không tốt. Bố con với Lỗi Lỗi cũng vậy.”
Mắt con bé đỏ lên.
Tôi ngạc nhiên hơn là tức giận.
“Chuyện của người lớn không liên quan đến con.”
Đình Đình c.ắ.n môi, rõ ràng vẫn còn điều muốn nói.
“Mợ, thật ra chuyện mẹ con nhập viện… không giống như mẹ nói đâu.”
Tôi khựng lại.
Con bé kể hôm ấy từ nhà tôi về, chị Tú Anh đúng là có thấy tim đập nhanh và hơi tức n.g.ự.c, nên Vương Chí Cường đưa đi khám. Nhưng kết quả kiểm tra ban đầu không phát hiện vấn đề nghiêm trọng, bác sĩ chỉ khuyên ở lại theo dõi thêm vì chị có tiền sử huyết áp không ổn định.
Sau đó, hai vợ chồng cố tình kể với Trần Hạo rằng tình trạng rất nghiêm trọng.
“Con nghe bố nói, phải làm cậu sợ thì sau này cậu mới không dám nghe lời mợ nữa.”
Tôi đứng bất động.
Đình Đình tiếp tục, giọng càng nhỏ:
“Bố còn nói nếu cậu thấy có lỗi thì sau này tiền học thêm của Lỗi Lỗi hoặc những khoản trong nhà có thể nhờ cậu giúp.”
Tôi nhìn cô bé mười ba tuổi trước mặt, một lúc lâu mới hỏi:
“Vì sao con nói cho mợ biết?”
Nước mắt con bé rơi xuống.
“Vì con thấy không đúng. Mợ lần nào cũng nấu đồ ngon cho bọn con, nhưng mẹ về nhà vẫn nói mợ keo kiệt. Con thấy khó chịu.”
Nó cúi đầu.
“Cậu cũng không tốt với mợ. Mẹ bắt nạt mợ, cậu chẳng bao giờ giúp.”
Tôi đưa tay xoa đầu con bé.
“Đình Đình, con không cần thay người lớn xin lỗi.”
Đúng lúc đó, trong phòng có người gọi, tôi vội bảo nó quay lại trước để tránh mẹ phát hiện.
Khi tôi trở vào, chị Tú Anh đang nói rất đúng lúc:
“Sau này bọn chị không sang nhà hai đứa ăn nữa. Vợ em không thích thì chị cũng không muốn làm em khó xử.”
Trần Hạo lập tức đáp:
“Chị, không sao đâu. Chị muốn tới cứ tới.”
Tôi chưa kịp lên tiếng, chị đã thở dài.
“Thôi, chuyện ăn uống không quan trọng. Chỉ là Lỗi Lỗi sắp phải học thêm, mỗi tháng hai nghìn tệ. Anh rể em gần đây chạy xe không kiếm được bao nhiêu…”
Câu còn chưa hết, Trần Hạo đã nói: