“Nhưng em cũng mệt rồi.”
Mắt anh đỏ lên.
“Anh sẽ sửa.”
“Có thể anh sẽ sửa.”
Tôi thừa nhận.
“Nhưng em không còn đủ sức ở lại để chờ nữa.”
Anh nhìn tôi như đã đoán được câu tiếp theo.
Tôi nói:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Anh lập tức lắc đầu.
“Không. Hiểu Nguyệt, anh xin em. Chuyện hôm nay anh đã đứng về phía em rồi, anh thật sự hiểu rồi.”
“Anh chỉ đứng về phía em sau khi một người đàn ông khác sờ vào người em ngay trong nhà mình.”
Tôi nói rất bình tĩnh.
“Còn trước đó, em bị coi thường, bị ép phục vụ, bị lấy tiền chung mang đi, bị chị anh mắng là cay nghiệt, những chuyện ấy chưa đủ để anh thấy em cần được bảo vệ.”
Trần Hạo không còn lời nào.
Đêm ấy chúng tôi vẫn ngủ riêng.
Sáng hôm sau, tôi không kéo anh đi làm thủ tục ngay như trong một cơn nóng giận. Hai người ngồi xuống bàn ăn, lần đầu tiên sau rất lâu nói chuyện bình tĩnh về tiền bạc, căn nhà, chiếc xe và khoản nợ còn lại.
Căn hộ đứng tên cả hai. Sau khi tính phần tiền đã trả và giá trị hiện tại, chúng tôi thống nhất nếu ly hôn, căn nhà sẽ để tôi nhận, đồng thời tôi tiếp tục chịu phần vay thế chấp còn lại. Chiếc xe thuộc về Trần Hạo, anh tự trả nốt khoản vay xe. Phần tiền tiết kiệm chung ít ỏi còn lại được chia theo thỏa thuận.
Trần Hạo không tranh nhà.
Anh chỉ nói:
“Anh biết mấy năm nay em bỏ vào căn nhà này nhiều hơn anh về công sức. Anh không muốn tranh.”
Hai ngày sau, chúng tôi tới cơ quan đăng ký nộp hồ sơ ly hôn.
Thủ tục không thể hoàn tất ngay. Chúng tôi phải trải qua thời gian chờ theo quy định.
Khoảng thời gian ấy, Trần Hạo nhiều lần muốn nói chuyện lại với tôi.
Có hôm anh mua món tôi thích về, có hôm tự dọn nhà, thậm chí chủ động từ chối một cuộc gọi của chị gái trước mặt tôi.
Nếu những chuyện ấy xảy ra nửa năm trước, có lẽ tôi sẽ rất cảm động.
Nhưng lúc đó tôi chỉ thấy tiếc.
Tiếc vì anh hoàn toàn có thể làm được.
Chỉ là trước đây anh chưa từng cho rằng cảm xúc của tôi đủ quan trọng để anh phải thay đổi.
Đến ngày hết thời gian chờ, anh hỏi tôi lần cuối:
“Hiểu Nguyệt, em thật sự không muốn thử lại sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Anh cúi đầu rất lâu rồi gật.
Lần này chúng tôi cùng quay lại hoàn tất thủ tục.
Bước ra ngoài, Trần Hạo đứng trên bậc thềm, mắt đỏ nhưng không khóc.
“Xin lỗi.”
Tôi nhìn anh.
“Em nhận lời xin lỗi.”
Anh ngẩng lên, dường như vẫn còn một chút hy vọng.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng nhận lời xin lỗi không có nghĩa là quay lại.”
Anh im lặng rồi khẽ gật.
“Anh hiểu.”
Tôi quay người đi.
Lần này thật sự không ngoảnh lại.
Những ngày đầu sau ly hôn không hề nhẹ nhõm như tôi từng tưởng tượng.
Căn nhà bỗng yên tĩnh tới mức lạ lẫm. Có lúc tôi đang nấu cơm vẫn vô thức lấy hai đôi đũa, đến khi đặt lên bàn mới nhận ra chỉ còn một người.
Tôi cũng từng khóc.
Không phải vì hối hận, mà vì một cuộc hôn nhân ba năm dù tệ đến đâu cũng từng có những ngày tốt đẹp.
Nhưng cảm giác ấy qua rất nhanh.
Sau vài tuần, tôi bắt đầu quen với việc cuối tuần không cần mở tủ lạnh tính xem phải mua bao nhiêu thịt cho sáu người. Tôi có thể ngủ tới chín giờ, chậm rãi pha cà phê, đi siêu thị mua đúng những món mình muốn ăn.
Có hôm chỉ nấu một bát mì.
Có hôm gọi đồ ăn ngoài.
Không ai đứng bên cạnh hỏi tại sao ít món thế.
Không ai mở tủ lạnh nhà tôi như mở tủ lạnh nhà mình.
Tôi nhắn cho Đình Đình một tin, nói chuyện ly hôn không liên quan đến con bé, bảo nó đừng tự trách.
Con bé chỉ trả lời:
“Mợ, con mong mợ sống vui.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy một lúc rất lâu.
Tôi không nhắn câu “đừng học theo mẹ con” như lúc đầu từng nghĩ. Đình Đình mới mười ba tuổi, nó không cần gánh trách nhiệm phải sửa những sai lầm của người lớn.
Khoảng hơn một tháng sau, chị Tú Anh gọi cho tôi từ một số lạ.
“Cô thật sự ly hôn với Trần Hạo?”
“Vâng.”
“Cô biết nó sống thế nào không? Đi làm về chẳng ăn uống, người gầy đi cả vòng.”
Tôi im lặng.
Chị bắt đầu trách tôi, nói tôi làm mọi chuyện quá tuyệt, nói nếu tôi biết nhường nhịn thì gia đình đã không tan.
Trước đây nghe những lời như vậy tôi sẽ tức tới run người.
Lần ấy lại không.
Tôi chỉ hỏi:
“Chị có nhớ từ đầu em yêu cầu điều gì không?”
Bên kia im lặng.
“Em chỉ muốn mọi người đừng coi nhà em là nhà hàng, muốn chồng em hỏi ý em trước khi dùng tiền chung, muốn chị tôn trọng đồ của em và giới hạn của em.”
Tôi dừng lại.
“Không có yêu cầu nào trong số đó là quá đáng.”
Chị không nói được nữa.
Tôi cúp máy và chặn số.
Vài tháng sau, Trần Hạo tới tìm tôi một lần.
Chị Tú Anh lúc ấy thật sự phát hiện có vấn đề về tim trong một lần kiểm tra khác, cần làm thêm thủ thuật và điều trị lâu dài. Phần bảo hiểm chi trả được một phần, nhưng gia đình vẫn thiếu tiền.
Anh hỏi tôi có thể cho anh vay một khoản không.
Tôi nhìn anh đứng ngoài cửa, gầy hơn trước khá nhiều.
“Em không cho vay.”
Anh cúi đầu.
“Anh hiểu.”
Tôi tưởng anh sẽ cầu xin, nhưng anh chỉ đứng một lúc rồi nói:
“Anh biết anh không có tư cách tới đây. Anh chỉ thử hỏi một lần thôi.”
Tôi gật.
“Anh có thể tìm ngân hàng, người thân hoặc bàn với anh rể. Chuyện của chị anh không còn là trách nhiệm của em.”
“Ừ.”
Anh quay đi.
Tôi nhìn bóng lưng anh xuống cầu thang, trong lòng có một chút buồn, nhưng không hề muốn gọi lại.
Tôi hiểu một điều rất đơn giản.
Thương cảm một người không đồng nghĩa với việc phải quay lại gánh cuộc đời của họ.