2
"Alo, anh Tống ơi, em..."
"Cô vừa mới đăng cái thứ rác rưởi gì lên TikTok thế hả, mau xóa ngay đi cho tôi, vạn nhất nếu để vợ tôi nhìn thấy rồi sinh lòng hiểu lầm thì cô gánh nổi trách nhiệm không!"
Chồng tôi hoàn toàn không cho người đàn bà kia có cơ hội được mở mồm giải thích nửa lời, thẳng thừng cắt ngang giọng điệu ngọt xớt của cô ta.
Còn tôi bấy giờ thì đang lẳng lặng lướt xem đống bình luận dưới video của Vương Hoan Hoan.
"Đây là bạn trai của bạn đấy à? Đẹp trai xuất sắc quá đi cơ."
"Chiếc xe kia là Bentley đúng không bạn nà."
"Chúc mừng thỏ con rốt cuộc cũng tìm được bến đỗ bạn trai đại gia nhé."
……
Và khéo làm sao, Vương Hoan Hoan lại chủ động nhấn nút trả lời cái bình luận gần đây nhất:
"Vẫn chưa cưa đổ thành công đâu nà."
Cái câu trả lời này nghe có vẻ chứa đựng ẩn ý thâm sâu mười phần hoang đường rồi đây.
Cái gì gọi là chưa thành công, là người đàn ông kia chưa cưa đổ cô ta thành công? Hay là do bản thân cô ta chưa mặt dày tự dâng hiến vác thân bò lên giường người ta thành công đây?
Đầu dây bên kia chồng tôi hoàn toàn ngó lơ mọi lời giải thích dông dài của Vương Hoan Hoan, dứt khoát cúp máy mẫu mực.
"Vợ ơi, anh và cô ta hoàn toàn chẳng thân thiết gì đâu, cô ta tự nhận là bạn học cũ thời cấp hai chứ anh có nhớ cái quái gì đâu, hai đứa cũng mới chạm mặt nhau chưa được bao lâu, nếu không phải vì cái công ty d.ư.ợ.c của cô ta có mối làm ăn qua lại với bệnh viện của anh thì anh còn lâu mới thèm đoái hoài nói chuyện với cô ta."
Chồng tôi vội vàng ra sức phân trần với tôi và mẹ chồng để chứng minh sự trong sạch của bản thân.
"Hừ! Phải biết nâng cao cảnh giác đề phòng mấy cái loại đàn bà lòng dạ bất hảo đó, đặc biệt là cô ta, nhìn qua là biết ngay cái loại không chính chuyên rồi, nồng nặc cái mùi cáo già giả vờ làm nai tơ thuần khiết……"
Mẹ chồng hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, giáo huấn đến mức chồng tôi chỉ biết cúi gầm đầu gật đầu lia lịa như giã tỏi.
"Chồng ơi, em luôn tin tưởng anh mà."
Tôi nở một nụ cười vô cùng dịu dàng, ấm áp, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào chồng đầy chân thành.
Sự bao dung của tôi đã xuất sắc khiến Tống Hiểu Bằng vô cùng cảm động, anh lập tức thề thốt hứa hẹn đủ điều, cam đoan từ nay về sau vĩnh viễn không bao giờ thèm đoái hoài nói chuyện với Vương Hoan Hoan nữa.
Lật xem lại trang cá nhân của cô nàng "Thỏ con hân hoan" kia, tôi phát hiện cô ta đã nhanh tay chuyển trạng thái cái video kia sang chế độ khóa bảo mật chỉ mình tôi xem được rồi.
Sau đó cô ta liền đăng tải một dòng trạng thái mới đầy tâm trạng:
"Có người bận rộn quá chẳng có nổi một chút thời gian rảnh rỗi để nhắn tin quan tâm người ta nữa rồi."
Đúng là nét diễn xuất dày đặc drama, lắm trò mèo thật đấy.
Để an ủi tinh thần cho tôi sau biến cố vừa rồi, ngay ngày hôm sau mẹ chồng đã đích thân vung tiền mua tặng cho tôi một chiếc túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn mới nhất hiện nay.
Chồng tôi cũng chu đáo gửi tặng một bó hoa tươi lộng lẫy, còn tự thân vận động xuống bếp tự tay nấu một bàn thức ăn ngon lành cho tôi thưởng thức.
Trong lòng tôi vô cùng ngọt ngào, vui sướng khôn xiết, thầm cảm thán gã chồng này xét ra vẫn là một người vô cùng đáng tin cậy, có thể nương tựa được.
Tôi và chồng quen biết nhau qua một buổi xem mắt mai mối do hai bên gia đình sắp xếp.
Mẹ của anh, tức mẹ chồng quyền lực hiện tại của tôi, đang đứng tên sở hữu một hệ thống bệnh viện thẩm mỹ tư nhân có quy mô vô cùng lớn và bề thế tại thành phố A này, tên thương hiệu nghe có chút sến sẩm quê mùa là Phi Phi医 Mỹ, nhưng mạng lưới chi nhánh của nó thì lại trải rộng khắp tất cả các tỉnh thành lớn trên cả nước.
Mẹ chồng năm xưa đã dứt khoát ly hôn từ lúc chồng tôi mới lên 5 tuổi, một mình ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng anh khôn lớn thành tài.
Đúng chuẩn hình mẫu từ hai bàn tay trắng đi lên, âm thầm tích lũy vây cánh từng chút một, bà đã từng phải nếm trải đủ mọi gian khổ trên đời, từ kiếp rửa bát thuê cho đến mở cửa hàng nhỏ lẻ, thậm chí đã từng phải nếm mùi phá sản, đổ nợ, để rồi cuối cùng rũ bùn đứng dậy sáng lòa biến thành một nữ doanh nhân thành đạt có tiếng tăm lẫy lừng trên khắp cả nước như ngày hôm nay.
Cái chuỗi ngày gian khổ, ngậm đắng nuốt cay đó vất vả đến mức độ nào thì có đứa con nít lên ba cũng thừa hiểu chân tướng mười mươi.
Chính vì vậy, bà đã tôi luyện nên một thiết lập tính cách vô cùng độc lập, mạnh mẽ, sắc sảo nhưng lại là người vô cùng thấu tình đạt lý, biết phân rõ trắng đen phải trái.
Chồng tôi từ nhỏ lớn lên bên cạnh bà dù cũng phải chịu không ít khổ cực cùng mẹ.
Nhưng anh lại được bà bảo bọc, nuôi nấng thành một hình mẫu thiếu gia nhà giàu vô cùng ngây thơ, lương thiện, năng lực làm việc chỉ ở mức tầm trung bình khá, tính cách có phần nhu nhược, mềm lòng và đặc biệt là cực kỳ nghe lời mẹ.
Anh đối với những lời giáo huấn của mẹ chồng luôn cung kính nghe theo không sót một chữ.
Cái buổi xem mắt do một tay bà đạo diễn năm xưa, anh vừa nhìn thấy nhan sắc của tôi một cái là đã xuất sắc tự mình sa chân vào lưới tình, yêu tôi đến điên cuồng c.h.ế.t đi sống lại rồi.
Có thể khẳng định anh chính là hình mẫu điển hình của kẻ lụy tình, não yêu đương trong truyền thuyết.
Bản thân tôi cũng dành cho anh một sự thiện cảm sâu đậm mười phần chân thành.
Mẹ chồng thì lại càng khỏi phải nói, bà thương yêu tôi vô cùng.
Thế là dưới sự vun vén, giật dây nhiệt tình từ phía phụ huynh đôi bên, chúng tôi chỉ mới quen biết nhau vỏn vẹn nửa năm ngắn ngủi đã thuận buồm xuôi gió dắt tay nhau ra ủy ban nhân dân làm thủ tục đăng ký kết hôn mẫu mực.
Chỉ là thời điểm hiện tại hai đứa vẫn chưa chính thức tổ chức lễ cưới rầm rộ mà thôi.
Cả tôi và chồng đều chung một tư tưởng muốn hôn lễ diễn ra một cách đơn giản, ấm cúng từ tốn nhất có thể.
Thế nhưng, mẹ chồng lại khăng khăng muốn tự mình đứng ra vung tiền tổ chức cho tôi một lễ cưới hoành tráng, xa hoa rực rỡ và tràn ngập nghi thức trang trọng nhất thành phố này.
Bà muốn đường đường chính chính đem kiệu hoa rước tôi về dinh một cách nở mày nở mặt nhất.
Mục đích cốt lõi thực chất là muốn dùng hôn lễ mỹ miều của tôi để bù đắp cho những nỗi nuối tiếc, cam tâm của thời tuổi trẻ năm xưa của chính bản thân bà, cái thời kết hôn không có váy cưới lộng lẫy, không có nhẫn kim cương đắt giá, lại càng không nhận được bất kỳ lời chúc phúc chân thành nào từ phía người đời.
Bà thật lòng xem tôi như con gái ruột thịt do chính mình mang nặng đẻ đau mà yêu thương, bảo bọc, có những khoảnh khắc sự chiều chuộng đó còn vượt trội hơn hẳn gã con trai ruột Tống Hiểu Bằng nữa cơ.
Bà suốt ngày cứ ghé sát tai tôi lẩm bẩm cằn nhằn bảo cái gã Tống Hiểu Bằng kia là đứa không làm nên trò trống gì, tính khí lại nhu nhược mềm lòng, bắt buộc tôi phải ra tay quản thúc, trông chừng anh cho thật nghiêm ngặt để phòng hờ anh bị kẻ xấu dụ dỗ đi vào con đường lầm đường lạc lối.
Tôi nghe mấy lời đó chỉ biết mỉm cười cho qua chuyện, trước đây tôi cũng từng nghe mấy cô bạn thân tụ tập rỉ tai nhau drama bảo cái câu mẹ chồng xem con dâu như con gái ruột thịt nghe cho vui tai thế thôi chứ đừng có dại dột mà tin sái cổ làm chi cho mệt thân.
Thế nhưng qua cái biến cố chấn động liên quan đến cô nàng "Thỏ con hân hoan" vừa rồi, tôi đã hoàn toàn vỡ lẽ ra cái lập trường kiên định mười mươi của mẹ chồng dành cho tôi rồi.
Bà cả đời này chỉ công nhận duy nhất một mình tôi là đứa con dâu hợp pháp của cái nhà họ Tống này mà thôi.
Nhan sắc của tôi xét ra thuộc gu thanh tú, thuần khiết, mang lại cảm giác chuẩn mẫu người phụ nữ hiền thục宜 thất nghi gia, nhưng bản chất tính cách của tôi tuyệt đối không phải là một chiếc bánh bao mềm dễ bắt nạt, muốn nắn muốn bóp thế nào cũng được đâu nhé.
Chồng tôi thì lại cực kỳ say đắm cái nét tính cách này của tôi, gu của anh là thích kiểu phụ nữ sở hữu nét mạnh mẽ, sắc sảo giống hệt như mẹ ruột mình, nhưng đồng thời vẫn phải đảm bảo được sự dịu dàng, ôn hòa cần có của một người vợ hiền.
Tôi lật xem lại tấm ảnh chụp kỷ niệm tốt nghiệp thời cấp hai của chồng mình.
Sau đó đem lên bàn cân so sánh đối chiếu với loạt ảnh selfie sống ảo được cô ta đăng tải trên TikTok bấy lâu nay.
Tôi bàng hoàng phát hiện cái người đàn bà này quả không hổ danh là hoa khôi trường năm xưa, ngay từ cái thời còn mài quần trên ghế nhà trường đã vô cùng sành sỏi, biết cách phô diễn nhan sắc kinh diễm của bản thân trước đám đông rồi.
Cố tình cắt xén, chỉnh sửa lại phần eo của chiếc váy đồng nghiệp nữ sinh để tôn lên vòng eo con kiến lộng lẫy, mái tóc cũng được uốn nhuộm theo đúng cái phong cách thời thượng, sành điệu nhất của những năm tháng đó.
"À, anh nhớ ra rồi, cái hòm bàn của cô ta hồi đó lúc nào cũng chật ních thư tình của đám nam sinh cùng đống đồ ăn vặt la liệt, suốt ngày cứ mở mồm ra là sai bảo anh làm trâu làm ngựa chạy vặt làm việc này việc kia cho cô ta, tính khí kiêu ngạo hống hách đáng ghét kinh khủng……"
Qua lời kể của chồng tôi, Vương Hoan Hoan năm xưa chính là đóa hoa khôi rực rỡ nhất của ngôi trường cấp hai đó, tính cách có phần kiêu ngạo, hống hách vô lý, đám nam sinh xếp hàng dài chực chờ cung phụng cô ta nhiều không đếm xuể.
Còn chồng tôi thời điểm bấy giờ chỉ là một thằng nhóc vừa lùn vừa béo lại còn đen nhẻm, nhếch nhác vô cùng.
Chính vì cái vị trí ngồi gần cận kề lợi thế, nên anh nghiễm nhiên bị cô ta xem như một gã nô bộc thấp kém để sai bảo chạy vặt xung quanh không một tiếng động.
Cũng thật là bái phục cái đôi mắt tinh tường như cú vọ của Vương Hoan Hoan, vậy mà cô ta có thể nhận ra được diện mạo bảnh bao của gã thiếu gia nhà giàu bấy giờ từ cái thằng nhóc nhếch nhác năm xưa đúng là tài tình thật đấy.
3
Vương Hoan Hoan mượn cái danh nghĩa nhân viên kinh doanh của công ty d.ư.ợ.c để liên tục lân la chạy đến bệnh viện tìm kiếm cơ hội tiếp cận chồng tôi, vốn dĩ bổn phận của cô ta là phải đến phòng vật tư thiết bị y tế làm việc, nhưng cô ta lại cố tình thức đêm nằm vùng túc trực ngay sát cạnh phòng làm việc riêng của chồng tôi không rời nửa bước.
"Chồng ơi, sao trong túi áo vest của anh lại lòi ra cái tờ hóa đơn khám bệnh của bệnh viện số 1 thế này?"
Tôi luồn tay vào túi áo vest của chồng bấy giờ vô tình móc ra được một tờ hóa đơn thanh toán viện phí từ một số tài khoản lạ.
"Hôm qua Vương Hoan Hoan chạy đến bệnh viện của anh, lúc đi xuống bậc cầu thang cô ta không cẩn thận bị trẹo chân, anh vô tình đi ngang qua bắt gặp cảnh tượng đó, ban đầu trong lòng anh vốn định ngó lơ dứt khoát bước đi coi như không quen biết rồi, ai ngờ cô ta thình lình cất tiếng gọi thẳng tên anh nên anh……"
Cái gã chồng vừa mới thề thốt hứa hẹn cam đoan sẽ tuyệt tình không thèm đoái hoài đến Vương Hoan Hoan bấy giờ đã xuất sắc tự mình sa chân vào lưới dụ dỗ của cô ta thêm một lần nữa rồi.
"Anh làm việc thiện cứu người như thế thì làm sao em có thể nhẫn tâm nổi trận lôi đình tức giận với anh được cơ chứ."
Tôi khẽ mỉm cười ôn hòa buông một câu dịu dàng mười phần chân thành.
Chồng tôi dán c.h.ặ.t mắt nhìn biểu cảm gương mặt tôi thấy không có bất kỳ dấu hiệu lật mặt nổi lôi đình nào, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi trút bỏ tảng đá nặng nề trong lòng.
Tôi thầm nghĩ trong bụng, đã vậy thì trưa mai tôi sẽ đích thân sải bước đến phim trường à nhầm bệnh viện để diện kiến cái bản lĩnh của đóa hoa khôi Vương Hoan Hoan này xem sao.
Trưa ngày hôm sau, tôi thong thả sải bước đến bệnh viện hẹn chồng cùng nhau đi ăn cơm trưa.
Vừa mới đẩy cửa bước vào khuôn viên sảnh chính, đập ngay vào mắt tôi chính là hình ảnh một người đàn bà đang khép nép đứng sát cạnh chồng tôi, bộ dạng chim nhỏ nép vào lòng người kia nhìn qua chỉ thiếu nước dán c.h.ặ.t tấm thân ngọc ngà của cô ta vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của chồng tôi nữa là đủ bộ phim rồi.
Tôi dứt khoát sải bước tiến thẳng lại gần phía hai người bọn họ.
Cô ta rõ ràng bấy giờ vẫn chưa hề biết danh tính thực sự của tôi là ai, cứ đinh ninh đinh ninh tôi chỉ là một vị khách qua đường vô tình đi ngang qua mà thôi.
"Anh Tống ơi, trưa nay anh có thời gian rảnh rỗi không nà, hai đứa mình cùng nhau ra nhà hàng đối diện dùng bữa trưa nhé? Coi như là chút lòng thành em muốn hậu tạ ân tình hôm qua anh đã chu đáo bế em đến bệnh viện cấp cứu khám bệnh ấy mờ."
Chất giọng nũng nịu sến sẩm phát nổi cả da gà cất lên, hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại mồn một của tôi đang đứng sát cạnh bên chồng.
Cô ta còn vô cùng hống hách lườm tôi một cái cháy da cháy thịt đầy đe dọa nữa cơ.