Chỉ thấy Sơn Hải vốn dĩ vẫn đang chiến đấu cả cơ thể lơ lửng giữa không trung.
Sức mạnh cường đại từ trong cơ thể gã nhanh ch.óng bộc phát ra, xói mòn với tốc độ bay bơm vào trong Tinh Bàn.
Mà lúc này l.ồ.ng n.g.ự.c gã giống như bị x.é to.ạc ra, theo sự đòi hỏi mạnh mẽ của sức mạnh, vết nứt càng ngày càng lớn, trơ mắt nhìn sắp xé cả người gã thành hai nửa rồi!
Là thật sự có chút k.h.ủ.n.g b.ố a!
Nhìn thấy một màn này, những người vốn dĩ đang đối chiến với gã, còn có những người nghe thấy âm thanh chạy tới vây xem sau khi địa cung bị phá hủy, toàn bộ đều bị dọa lùi lại rất xa, chỉ sợ giây tiếp theo gã nổ tung sẽ vạ lây đến bọn họ.
Đó là Hóa Thần a, một khi nổ tung, cũng không biết là hiệu quả gì.
Trơ mắt nhìn Sơn Hải sắp chống đỡ không nổi nữa, mà thao tác khai mở thông đạo thông đến Tiên giới của Diệp Linh Lung trên Tinh Bàn mới chỉ vừa bắt đầu.
Nói cách khác, sức mạnh của Sơn Hải không chống đỡ nổi đến lúc nàng hoàn thành thao tác khai mở thông đạo thông đến Tiên giới, trước lúc đó gã sẽ bị vắt kiệt sức mạnh cơ thể nứt toác mà c.h.ế.t trước.
Quả nhiên, tu tiên không có đường tắt.
Người tu tiên nhiều như vậy, người phi thăng lác đác không có mấy, một người tốn vô số thời gian và sức lực, dùng hết mọi cái giá mới có thể phi thăng Tiên giới, sao có thể tùy tùy tiện tiện liền đả thông một thông đạo qua đó được?
Có lẽ một ngày nào đó khi sức mạnh của nàng đủ lớn thật sự có thể hoàn thành thao tác đó, nhưng thật sự đợi đến khi nàng có sức mạnh đó nàng đã sớm vượt xa phi thăng rồi.
Trơ mắt nhìn Sơn Hải sắp không còn nữa, Diệp Linh Lung vội vàng dừng lại tất cả, thả gã xuống.
Gã không thể không còn được, ở đây chỉ có gã là Hóa Thần, chỉ có gã có năng lực khởi động pháp bảo này, nếu gã không còn yêu quái có mặt ở đây toàn bộ đều không về được.
Những cái khác không nói, ít nhất lươn điện đại ca là vô tội đúng không?
Diệp Linh Lung cúi đầu nhìn về phía tiểu hắc xà.
"Ngươi đã sớm biết sẽ là kết quả này, đúng không?"
"Ừm."
"Vậy ngươi còn bảo ta thử xem?"
"Nàng muốn biết, nàng liền thử xem a. Nàng muốn nâng cao, nàng liền đi xông pha a. Nàng muốn làm gì thì đi làm a, nếu bởi vì ta đã biết kết quả, nàng liền cái gì cũng không đi làm nữa, mất đi niềm vui của nhân sinh, nàng sẽ không vui vẻ đâu."
Diệp Linh Lung sửng sốt, đúng nha.
Bất cứ chuyện gì đặc sắc nhất chính là quá trình a, nàng không thể bởi vì có được kết quả liền từ bỏ quá trình, như vậy là thật sự rất vô vị.
"Ta không muốn bởi vì sự tồn tại của ta mà thay đổi bất kỳ quyết định nào của nàng, nàng phải tiếp tục làm chính mình. Hơn nữa, ta cũng không tốt hơn nàng bao nhiêu, ta đã lãng quên quá nhiều thứ, lãng quên liền đồng nghĩa với không biết, nói không chừng ta biết còn không nhiều bằng nàng, chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân đi."
Nghe thấy lời này Diệp Linh Lung nhịn không được bật cười.
"Ai kẻ tám lạng người nửa cân với ngươi, ngươi sắp bay bổng đến mức bản thân mấy lạng mấy cân cũng không biết rồi sao? Hay là lát nữa ta tìm cho ngươi cái cân để cân thử xem?"
"Thời khắc mấu chốt, không được nói chuyện phiếm."
Nói xong nó liền quay đầu đi không nói chuyện nữa.
Đúng đúng đúng, Diệp Linh Lung thu lại ý cười một lần nữa đặt sự chú ý trở lại chuyện trước mắt.
Kết quả nàng muốn nàng đã biết rồi, kiểm chứng có thể kết thúc rồi.
Ngay khoảnh khắc Diệp Linh Lung đóng Tinh Bàn lại, cơ thể Sơn Hải nhanh ch.óng rơi xuống "Rầm" một tiếng giống như con diều đứt dây rơi xuống đất.
Thật t.h.ả.m cho một Hóa Thần, thật đấy.
Sơn Hải nằm sấp trên mặt đất, tức đến mức cả người đều đang run rẩy, gã là tại sao lại xui xẻo như vậy gặp phải loại trẻ con này?
Gã không nên sơ ý như vậy cho rằng không ai có thể động được Tinh Bàn này, không ai có thể chơi hiểu nó, chỉ vì để tiết kiệm sức mạnh liền luôn mở không đóng lại không mang theo.
Nhưng ai có thể ngờ tới a!
Ngay cả một Hóa Thần như gã cũng không chơi hiểu được thứ này, một thứ mà đại năng tầng ch.ót Yêu giới tiếp cận phi thăng giao cho gã, vậy mà lại bị một kẻ Trúc Cơ chơi hiểu rồi.
Nàng ngoại trừ tu vi thấp kém bản thân không có cách nào khởi động Tinh Bàn ra, những thứ khác đều chơi hiểu rồi.
Sơn Hải có một khoảnh khắc muốn khóc, vô cùng muốn khóc.
Tình hình bây giờ gã muốn phá vỡ cục diện bế tắc này chỉ có một cách.
Sơn Hải hít sâu một hơi, xông về phía Diệp Linh Lung.
Trơ mắt nhìn gã lại một lần nữa thử tấn công Diệp Linh Lung, những người khác nhìn đỏ cả mắt, nhanh ch.óng chạy đến trước mặt Diệp Linh Lung, vì nàng ngăn cản sự tấn công của Sơn Hải, tuy nhiên Sơn Hải đột nhiên chuyển hướng chạy trốn thật nhanh.
"Không ổn! Gã muốn chạy!"
Diệp Linh Lung phản ứng lại nhanh ch.óng nhắc nhở những người khác đ.á.n.h chặn gã.
Nàng coi như nhìn thấu ý đồ của Sơn Hải rồi, gã không có cách nào tiếp cận Tinh Bàn cắt đứt liên hệ giữa gã và Tinh Bàn, gã liền đi xa, đi càng xa ảnh hưởng càng nhỏ, vì để không c.h.ế.t, trốn trước thì có sao.
"Cản ta? Cũng không nhìn xem bản thân các ngươi là cái thá gì!"
Sơn Hải phẫn nộ vận chuyển linh lực đang chuẩn bị vỗ bay những người đó, người đầu tiên lấy ra lập uy chính là lươn điện cách gã gần nhất, tên bạch si từ Yêu giới đuổi theo gã báo thù đến Tu Tiên giới này.
Tuy nhiên gã đ.á.n.h một đạo linh lực qua đó, lươn điện dễ như trở bàn tay liền tránh được.
Không những là tránh được, hơn nữa đạo linh lực kia đ.á.n.h ra đ.á.n.h trúng đám tiểu yêu vây xem phía sau gã, tiểu yêu bị thương một mảng lớn, nhưng lại không có một con nào ngay tại chỗ bị chấn nát.
Tràng diện này đừng nói là Sơn Hải, ngay cả những người khác cũng đều kinh ngạc đến ngây người, đặc biệt là lươn điện hoàn toàn không ngờ tới mình có thể hoàn toàn tránh được.
"A! Tu vi của Sơn Hải rớt xuống rồi! Bây giờ chỉ còn Nguyên Anh rồi!"
Lời này vừa nói ra toàn trường một bên xôn xao cộng thêm kinh hô.
Vốn dĩ gã đi đến đâu cũng kiêu ngạo dựa vào chính là tu vi Hóa Thần kỳ một thân kia của gã.
Mặc dù nói tu vi một thân này của gã là người khác tặng, nhưng đó cũng là Hóa Thần a!
Nay chớp mắt một cái bản thân biến lại thành Nguyên Anh cộng thêm lại bị thương nặng, người có mặt ở đây có thể thu thập gã quá nhiều rồi!
Trong lòng gã hoảng hốt, vội vàng chạy trốn, gã vừa chạy, lươn điện dán bùa chú, Thẩm Ly Huyền và Ninh Minh Thành liền vội vàng đuổi theo.
Trơ mắt nhìn tràng diện đã được khống chế lại, Diệp Linh Lung vội vàng thu Thái T.ử và Chiêu Tài cùng với Bàn Đầu lại.
Trước khi bị nhét vào nhẫn, giọng nói kích động của Bàn Đầu lọt vào tai nàng.
"Đừng đừng đừng, đừng thu ta a! Ta còn muốn xem kịch đâu! Này! Này!"
Sơn Hải chỉ có Nguyên Anh kỳ dễ như trở bàn tay bị bọn họ cản lại, gã tức đến mức toàn thân phát run.
"Được, được, nếu các ngươi ép ta ép đến nước này, vậy thì đừng trách ta cá c.h.ế.t lưới rách!"
Sơn Hải hít sâu một hơi đột ngột điều động toàn thân sức mạnh.
"Không ổn! Gã muốn tự bạo! Cản gã lại! Nếu gã c.h.ế.t rồi, liền không ai có thể khởi động Tinh Bàn này nữa! Đến lúc đó các ngươi toàn bộ đều không về được!"
Diệp Linh Lung vừa rống lên một tiếng này, lươn điện ngay tại chỗ liền gấp đến phát điên rồi.
Gã nhanh ch.óng biến về nguyên hình, đuôi vung lên, trực tiếp quấn lên người Sơn Hải, giây tiếp theo dốc toàn lực phóng điện.
Tiếng xèo xèo truyền đến, điện của gã tỏa ra ánh sáng ch.ói mắt, trực tiếp điện Sơn Hải đến tê dại, gã vừa tê dại sức mạnh ngưng tụ đều lỏng lẻo trở lại.
Lúc này, Thẩm Ly Huyền và Ninh Minh Thành vội vàng xông lên giúp đỡ cùng nhau khống chế Sơn Hải.
Diệp Linh Lung nhân cơ hội này nhanh ch.óng lại một lần nữa gạt Tinh Bàn, lợi dụng sức mạnh tàn dư trên người Sơn Hải, miễn cưỡng mở ra thông đạo từ Tu Tiên giới thông đến Yêu giới.
"Phụt..."
Sơn Hải phun ra một ngụm m.á.u lớn.
"Đứng ngây ra đó làm gì? Gã chống đỡ không được bao lâu nữa đâu, mau về Yêu giới, không về đời này cũng đừng hòng về nữa!"