"Tới rồi tới rồi, ngươi lại ngóc đầu trở lại rồi!"
Hắn bất đắc dĩ thấp giọng khuyên nàng.
"Đừng động đậy."
"Sẽ thế nào? Tẩu hỏa nhập ma sao? Ngươi đi hay ta đi?"
"Chúng ta cùng đi."
"Ồ, vậy ta vẫn là đừng động đậy thì hơn."
Dưới sự phối hợp của Diệp Linh Lung, hồn phách của tiểu hắc xà đã hoàn toàn tiến vào trong cơ thể nàng.
"Ngươi có thể tiến vào cơ thể ta, ta có phải cũng có thể chạy vào trong cơ thể ngươi không?"
"Về mặt lý thuyết là có thể."
Nghe thấy câu trả lời phát ra từ chính miệng mình, Diệp Linh Lung cảm thấy vô cùng kỳ diệu, chỉ là tự hỏi tự trả lời có hơi ngốc nghếch.
"Vậy ngươi dạy ta đi, ta muốn vào chơi."
"Nàng không vào được đâu."
"Tại sao?"
"Linh hồn lực không đủ, rời khỏi thể xác sẽ hồn bay phách lạc."
"Linh hồn lực của ngươi rất mạnh sao?"
"Mạnh hơn nàng một chút."
"Nếu ngươi đã có thể tiến vào cơ thể ta, ngươi có phải cũng có thể tiến vào cơ thể người khác không? Vậy nếu ngươi không muốn làm rắn nữa, có phải có thể đổi một giống loài khác để chơi không?"
"Ta vốn dĩ không phải là rắn."
"Vậy ngươi là gì?"
"Ta không nhớ nữa."
Cảm nhận được nàng lại định mở miệng nói chuyện, tiểu hắc xà vội vàng giành trước nàng một bước.
"Nàng còn rèn v.ũ k.h.í không?"
"Rèn chứ."
"Vậy chúng ta rèn v.ũ k.h.í trước đi."
"Ta có thể hỏi một câu cuối cùng không, vừa rồi có phải ngươi đang cướp lời ta không? Ta cảm nhận được rồi, hình như ta cướp không lại ngươi."
"Ừm, ta thậm chí có thể nghiền nát hồn phách của nàng ngay bây giờ, chiếm đoạt cơ thể nàng, cái này gọi là đoạt xá."
Diệp Linh Lung hít một ngụm khí lạnh, hóa ra đoạt xá là như vậy sao.
"Chỉ vì linh hồn lực của ta không bằng ngươi sao?"
"Đúng, cho nên nàng lo mà tu luyện cho tốt, nếu không ta bất cứ lúc nào cũng có thể cướp cơ thể nàng."
"Không ngờ ngươi lại có trái tim thiếu nữ."
...
"Hay là ngươi đi hóa thành hình người đi, rồi chúng ta trao đổi, ngươi đi làm nũng với các sư huynh của ta, ta muốn tay cầm đại đao c.h.é.m tứ phương."
???
Giây tiếp theo tay Diệp Linh Lung bất giác đưa lên, sau đó b.úng một cái, gõ vào trán mình.
"Đừng nghĩ những thứ linh tinh lộn xộn đó."
"Ủa? Ngươi b.úng ta như vậy, ngươi có đau không?"
"Có."
Giây tiếp theo, Diệp Linh Lung đưa tay tát thẳng vào đầu mình một cái.
???
"Nàng làm gì vậy?"
"Vừa nãy ngươi đ.á.n.h ta, chúng ta có qua có lại."
...
Tiểu hắc xà u oán thở dài một hơi.
"Đừng thở dài nữa, sẽ già đấy. Ngươi vất vả lắm mới được làm thiếu nữ một lần, ngươi phải trân trọng."
"Được."
Đây là lần đầu tiên Diệp Linh Lung nghe thấy giọng nói muôn vàn bất đắc dĩ này phát ra từ chính miệng mình, thật kỳ diệu!
Nhưng bây giờ không phải lúc để chơi.
"Chúng ta rèn v.ũ k.h.í trước đi."
"Ừm. Nàng yên lặng một chút đừng động đậy, giao cơ thể cho ta."
Hắn nói xong Diệp Linh Lung quả nhiên không nhúc nhích nữa.
Hắn vừa nhấc tay, khúc gỗ bên cạnh liền bay lên rơi xuống cái hố linh trì đã cạn khô, lại nhấc tay, ngọn lửa nóng rực liền xuất hiện trên đầu ngón tay hắn.
Hắn nhanh ch.óng đưa ngọn lửa trên đầu ngón tay vào khúc gỗ, biến toàn bộ linh trì thành một hố lửa khổng lồ, ngay sau đó, liền bắt đầu rèn đúc xương cá đuối.
Rõ ràng là điều kiện rất thô sơ, nhưng trong tay hắn lại thao tác còn tốt hơn cả những luyện khí sư sở hữu lượng lớn pháp bảo.
Cảm giác đó giống như tất cả mọi thứ đều lấy từ thiên địa, tất cả mọi thứ đều thành tựu từ thiên địa.
Đây là lần đầu tiên Diệp Linh Lung phát hiện ra Phượng Hoàng Thần Hỏa của nàng thế mà lại có thể điều chỉnh chính xác sự thay đổi nhiệt độ vi mô, điều chỉnh hướng và góc độ đốt lửa, linh hoạt đến mức giống như ngọn lửa này cũng có một đôi tay vậy.
Nhân cơ hội này, nàng cẩn thận quan sát, nghiêm túc học hỏi, tỉ mỉ cảm nhận.
Cơ hội này thật sự quá hiếm có, giống như có người cầm tay chỉ việc ngay tại chỗ, dạy nàng cách sử dụng lại cơ thể mình, phát huy tất cả các kỹ năng đến mức tận cùng.
Lúc hắn luyện chế v.ũ k.h.í, không có đỉnh lô luyện khí, cũng không có bất kỳ pháp bảo công cụ nào trợ giúp, hắn thật sự chỉ dựa vào thủ pháp.
Nhưng chỉ so về thủ pháp, hắn hoàn toàn không thua kém những pháp bảo kia, thậm chí còn tinh xảo hơn cả pháp bảo luyện thành, bởi vì mỗi một chi tiết hắn đều tự mình kiểm soát.
Diệp Linh Lung chưa bao giờ cảm thấy đôi bàn tay nhỏ bé thon thả của mình lại đẹp đến thế, dáng vẻ khéo léo tuyệt vời của đôi bàn tay nhỏ bé đó, thật sự quá mê người.
Nàng chợt nghĩ, nếu tiểu hắc xà hóa hình, đôi bàn tay đó chắc chắn sẽ thon dài và thanh mảnh, nếu không làm sao có thể linh hoạt và tỉ mỉ đến vậy chứ?
Hắn rèn từ đêm khuya đến bình minh, lại từ bình minh rèn đến hoàng hôn, từ hoàng hôn lại rèn đến gần bình minh, trong tay không ngừng nghỉ một khắc nào.
"Mệt không?"
Khi câu nói này phát ra từ chính miệng mình, nàng cảm thấy mình hình như hơi hoảng hốt.
Câu này là hắn hỏi, không phải nàng đúng không? Đúng không?
Nhưng mà, tại sao hắn lại hỏi mình có mệt không, người vẫn luôn dồn sức mạnh, dùng hết tâm trí để rèn v.ũ k.h.í không phải là hắn sao?
Mặc dù là vậy, nhưng nàng quả thực là mệt, thể lực và linh lực tiêu hao đều là của nàng.
"Không mệt."
"Sắp xong rồi, nàng cố gắng thêm chút nữa, nếu thật sự không chịu nổi thì ta sẽ nghỉ một lát."
"Còn ngươi thì sao? Ngươi mệt không?"
"Chuyện này đối với ta, hình như rất dễ dàng."
"Hình như?"
"Ừm, cảm giác càng làm càng đơn giản, bất kể là thủ pháp hay sự tiêu hao linh hồn lực, đều nhẹ nhàng hơn ta nghĩ rất nhiều, giống như ta vốn dĩ đã rất giỏi làm việc này."
"Chẳng lẽ trước đây ngươi không biết mình rất giỏi sao?"
"Không biết, chỉ là trong tiềm thức cảm thấy có thể thử một chút, nhưng không ngờ bản thân lại thực sự biết làm."
...
Đây là phát ngôn kiểu Versailles gì vậy, nàng không muốn nghe.
Khi nào nàng có thể trong tiềm thức cảm thấy mình có thể bày siêu thần đại trận, lúc thao tác phát hiện ra mình thế mà lại thực sự biết làm, vậy thì ngầu bá cháy luôn.
Nhưng thực tế là, não nàng lần nào cũng bảo biết rồi, tay nàng mãi mãi vẫn chưa biết, còn phải luyện tập lặp đi lặp lại nhiều lần mới được.
"Không chừng trước đây ngươi là một luyện khí sư đấy."
"Không phải."
"Hả?"
"Bởi vì cảm giác ta hẳn là biết rất nhiều thứ, nhưng cụ thể biết cái gì thì không nhớ rõ."
...
Thôi bỏ đi, không nói chuyện nữa, chuyên tâm rèn v.ũ k.h.í đi.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, tia nắng ban mai đầu tiên nơi chân trời lọt qua tầng mây chiếu xuống.
"Xong rồi."
Diệp Linh Lung nhanh ch.óng bừng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ.
Hóa ra hai hồn phách cùng dùng chung một cơ thể, người kia có thể lười biếng ngủ gật à!
Kỹ năng mới, học được rồi.
Sau khi bừng tỉnh, nàng liếc mắt một cái liền nhìn thấy trong tay đang cầm một chiếc ô nhỏ màu đỏ tinh xảo.
"Đẹp quá!"
Diệp Linh Lung cầm trong lòng bàn tay cẩn thận lật xem, nàng mở chiếc ô nhỏ màu đỏ ra, mặt ô không lớn, vừa vặn đủ cho một người.
"Ta dạy nàng cách dùng."
Hắn nói xong, liền thu chiếc ô nhỏ màu đỏ lại, linh lực truyền vào trong cán ô, thân ô lóe lên ánh sáng hóa thành một thanh trường kiếm, xung quanh thân kiếm vờn quanh ánh sáng đỏ dịu dàng như lụa.
Hắn vung kiếm lên, một đạo kiếm khí xẹt ra, trực tiếp đ.á.n.h nát trận pháp che giấu mà nàng đã bày.
Không chỉ vậy, kiếm khí không ngừng mang theo sức mạnh to lớn lao thẳng về phía trước, trong chớp mắt, một hàng cây phía trước toàn bộ đều đổ rạp.
Diệp Linh Lung còn chưa kịp cảm thán, chỉ thấy cổ tay hắn xoay một cái, một đạo kiếm khí đ.á.n.h về phía Thái T.ử đang ngủ gật bên cạnh.
Dọa Thái T.ử nhảy dựng lên một cái tót lên cái cây phía sau, nó tức giận dùng móng vuốt ra sức cào cành cây, bày tỏ sự bất mãn.
"Lại đây."
Thái T.ử sửng sốt, ta chỉ làm bộ làm tịch thôi, đâu có muốn đ.á.n.h thật.
Tuy nhiên, Diệp Linh Lung bị đoạt xá khí tức thật đáng sợ.
Thái T.ử hét lớn một tiếng liều mạng, cả cơ thể nhảy chồm về phía trước, giơ móng vuốt lên hung hăng cào một cái.
Này nhé, là ngươi gọi ta đ.á.n.h đấy, làm ngươi bị thương ta không chịu trách nhiệm đâu nha!