Tuy không hiểu rõ thí nghiệm giai đoạn một là gì, nhưng họ nghe rất rõ hai chữ "lùi lại".
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đã chạy hết về trong trận pháp.
Đúng lúc này, Diệp Linh Lung trịnh trọng nhấc Bàn Đầu ra khỏi trận nhãn.
Trong khoảnh khắc, tất cả quỷ hồn giành lại tự do, chúng tiếp tục vây quanh trận pháp, điên cuồng muốn xông vào, chỉ có hai con quỷ hồn có phong cách khác hẳn.
Hai con quỷ hồn này sau khi giành lại tự do, ngửi thấy mùi hương ngọt ngào của Tuyết Linh Quả trên người nhau liền phát điên, chúng há to miệng c.ắ.n xé đối phương.
Thế là, sáu người một quả cứ thế ngồi xổm trong trận pháp xem hai con quỷ hồn trong l.ồ.ng kịch liệt đ.á.n.h nhau, cho đến khi một trong hai con bị con còn lại ăn sạch vào bụng.
Con còn lại tuy bị c.ắ.n xé tan nát, nhưng nhờ được bổ sung từ con vừa rồi, nó nhanh ch.óng mọc lại như cũ.
Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc, hóa ra không phải chúng không biết nuốt chửng lẫn nhau, mà là không có mâu thuẫn, một khi có, chúng sẽ không do dự nuốt chửng đối phương!
“Lúc nãy muội đang nghĩ, các huynh xé chúng ra sẽ làm đội ngũ của chúng lớn mạnh hơn, vậy đổi một hướng suy nghĩ khác, nếu chúng ta hợp nhất chúng lại thì sao?”
Lời này của Diệp Linh Lung vừa thốt ra, không chỉ những người có mặt ở đó run rẩy, mà ngay cả đám quỷ hồn dường như cũng run lên một cái.
“Thí nghiệm giai đoạn một thành công, muội chuẩn bị bắt đầu thí nghiệm giai đoạn hai. Tứ sư tỷ, tỷ làm cho muội thêm mấy cái l.ồ.ng nữa.”
Diệp Linh Lung vui vẻ nhét một đống giấy bùa vào lòng Quý T.ử Trạc và Đông Phương Tận.
“Vất vả hai vị ra ngoài dán hết những lá bùa này.”
Sau đó, nàng quay đầu lại tóm lấy Bàn Đầu đang hóng chuyện.
“Bàn Đầu, hay là ngươi tự nặn một ít nước trái cây ra?”
Lời nàng vừa dứt, tất cả mọi người trừ nàng đều kinh ngạc, còn có thể chơi như vậy sao?
Diệp Linh Lung thật sự đã chơi như vậy.
Nàng lại nhờ Mạc Nhược Lâm làm thêm tám cái l.ồ.ng, ban đầu bắt hai con quỷ hồn, dùng nước trái cây trên m.ô.n.g Bàn Đầu để dụ chúng nuốt chửng lẫn nhau, sau đó nàng dứt khoát nhét thêm mấy con một lúc, nhét đầy cả l.ồ.ng.
Cuối cùng, mỗi cái l.ồ.ng trong tám cái l.ồ.ng đều cho ra một con quỷ vương, quỷ vương này vì đã nuốt chửng rất nhiều quỷ hồn nên nghiện ăn quỷ, dẫn đến sau này dù không có nước trái cây của Bàn Đầu hấp dẫn, chỉ cần có quỷ hồn mới vào là nó sẽ đi nuốt chửng.
Thấy tám con quỷ hồn nhỏ được nuôi thành tám con quỷ vương, Diệp Linh Lung chơi một ván lớn.
Nàng thả hết tất cả quỷ vương ra khỏi l.ồ.ng cùng một lúc.
Khoảnh khắc nhấc Bàn Đầu ra khỏi trận nhãn, trái tim của tất cả mọi người đều ngừng đập.
Xem quỷ hồn đ.á.n.h nhau đã nhiều, lần này sắp được xem trận chiến cuối cùng của các quỷ vương, nghĩ thôi đã thấy hồi hộp! Kích thích! C.h.ế.t người!
Vào khoảnh khắc quỷ hồn giành lại tự do, tám con quỷ vương điên cuồng lao về phía những con quỷ hồn nhỏ khác, một tay tóm một nắm, một miệng nhét một đống, như thể ác quỷ ra đường, bắt được bao nhiêu ăn bấy nhiêu.
Ăn một hồi, chúng phát hiện ngoài mình ra còn có những tồn tại lợi hại khác.
Thế là, tám con quỷ vương bắt đầu một trận hỗn chiến kinh thiên động địa, ngươi xé đầu, nó gặm chân, kẻ ác hơn thì trực tiếp nuốt chửng, nuốt xong lại bị đối phương x.é to.ạc một đường từ bên trong, bản thân cũng không được c.h.ế.t t.ử tế.
Cảnh tượng đó đừng nói là người, ngay cả quỷ thấy cũng sợ c.h.ế.t khiếp.
Lang thang ở đây bao nhiêu năm, cảnh tượng này thật sự chưa từng thấy! Thật đáng sợ!
Chúng đã duy trì hòa bình hữu nghị ở đây bao nhiêu năm, sao đột nhiên lại tự tàn sát lẫn nhau thế này?
Bàn Đầu ngồi xổm trong trận pháp xem say sưa, thấy chỗ đáng sợ còn dùng tay che mắt, che một mắt vẫn hở mắt kia.
Ngay cả Diệp Linh Lung cũng xem đến mê mẩn, nàng chỉ vào con đang g.i.ế.c điên cuồng nhất bên trong.
“Con quỷ vương này ngầu bá cháy! Muội tin nó, nó nhất định có thể vượt qua vòng vây!”
Cũng không biết là do tiểu sư muội có mắt nhìn hay là do may mắn, con quỷ vương này thật sự đã nuốt chửng bảy con quỷ vương còn lại, cuối cùng vượt qua vòng vây, một bước đoạt khôi.
Quỷ vương thật sự đã ra đời!
Nơi nó đứng, trong vòng trăm bước không có một con quỷ hồn nào, đúng là một quỷ đương đạo, vạn quỷ tránh lui!
Ngay cả Diệp Linh Lung cũng không nhịn được vỗ tay cho nó, ngầu quá đi!
Chỉ là…
“Tiểu sư muội, tại sao muội lại tạo ra một con quỷ vương?”
“Để nó đưa chúng ta ra ngoài chứ sao.”
Tất cả những người đã tận mắt chứng kiến quỷ vương vượt qua vòng vây:!!!
Chỉ sợ họ vừa bước ra khỏi pháp trận này sẽ bị nó nuốt chửng trong một ngụm?
Với sức chiến đấu này của nó, dù sáu người họ hợp lại cũng chỉ đủ làm món nhắm cho nó thôi!
Sao nàng dám có suy nghĩ như vậy?
“Các huynh nghĩ xem, Bàn Đầu không ở trên trận nhãn, chúng ta sẽ không thể rời khỏi nơi này vì đám quỷ hồn. Nhưng nếu có một siêu quỷ vương mở đường cho chúng ta, Bàn Đầu sẽ không cần ở trên trận nhãn nữa, có thể đi cùng chúng ta rồi.”
“Ta đồng ý!”
Bàn Đầu là người đầu tiên nhảy dựng lên, lớn tiếng ủng hộ Diệp Linh Lung.
“Ta thấy ý này vô cùng hoàn hảo! Cứ làm vậy đi!”
Nhìn một người một quả mặt mày tươi cười tự tin, những người khác im lặng hồi lâu không nói nên lời.
Đám quỷ khó đối phó, thì đối phó vua của chúng trước, chúng không có vua, thì tạo ra một vị vua cho chúng, tư duy của tiểu sư muội thật đúng là không ai sánh bằng.
Cuối cùng, người đã cùng Diệp Linh Lung điên rồ vô số lần, có sức chịu đựng tâm lý mạnh nhất là Quý T.ử Trạc hoàn hồn trước.
“Về lý thuyết, quỷ vương đúng là có thể đưa chúng ta ra ngoài, nhưng nó có chịu không?”
“Nó có chịu hay không quan trọng sao? Ta bảo nó đưa đi thì nó phải đưa đi.”
“Vậy muội định làm thế nào để nó đưa đi?”
Diệp Linh Lung nghiêm túc trả lời: “Bây giờ vẫn chưa biết.”
Câu trả lời này khiến tất cả mọi người có mặt đều ngẩn ra, muội không biết mà còn tự tin như vậy?
Đúng lúc này, một cảnh tượng còn chấn động hơn xuất hiện.
Diệp Linh Lung lấy ra một cuốn sách dày cộp từ trong nhẫn, rồi lật trang đầu tiên.
“Phù văn dùng cho loại quỷ hồn muội chưa học qua, nhưng không sao, sách muội mang theo rồi, bây giờ muội bắt đầu học, đợi muội học xong sẽ đối phó nó.”
Nói xong, Diệp Linh Lung mặc kệ vẻ mặt của những người khác, trực tiếp ngồi xuống đất bắt đầu học từ đầu.
Năm người một quả còn lại tại chỗ ngơ ngác, nàng đã tạo ra quỷ vương rồi, mà cách đối phó quỷ vương lại phải học từ trang đầu tiên của sách? Thật sao? Thật sự vô lý đến vậy sao?
Họ đứng tại chỗ một lúc lâu mới dần chấp nhận sự thật này, thật sự chính là vô lý như vậy.
Thấy quỷ vương vẫn đang quậy phá bên ngoài, Bàn Đầu cam chịu tự mình nhảy về trận nhãn.
“Diệp Linh Lung, ta dùng tính mạng kéo dài thời gian cho ngươi, ngươi nhất định phải tìm ra cách đó!”
Thấy vậy, Hoa Thi Tình cũng lấy ra một cuốn sách từ trong nhẫn.
“Nói mới nhớ, sát khí và độc tố của loại quỷ hồn muội vẫn chưa nghiên cứu, nhân lúc này làm luôn.”
Lời nàng vừa dứt, Mạc Nhược Lâm đã bày ra bộ dụng cụ luyện khí của mình, đồng thời cũng lấy ra một cuốn sách.
“Lồng bằng vàng ròng đã có thể nhốt được quỷ vương, biết đâu cũng có cách khống chế và làm suy yếu nó, ta nghiên cứu trước.”
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng gầm gừ trầm thấp, quỷ vương vậy mà đang động đậy!
So với những con quỷ hồn bình thường, quỷ vương mạnh hơn rất nhiều, nó đã có xu hướng thoát khỏi sự áp chế của trận pháp.
Lúc này nó không thấy những con quỷ khác, đang lao về phía trận pháp của họ.
Nhưng may là trận pháp tuy không thể áp chế hoàn toàn, nhưng vẫn áp chế được phần lớn sức mạnh của nó, còn phần sức mạnh nhỏ còn lại…
Quý T.ử Trạc nghiến răng, cầm trường kiếm xông ra ngoài, không phải là "cuốn" sao, ai mà không biết chứ?
Kiếm pháp, pháp quyết, kỹ năng thực chiến đối phó với loại quỷ hồn, nên luyện thì cứ luyện!
Tóm lại, không để quỷ vương đến gần và va vào trận pháp là được.
Sau khi Quý T.ử Trạc đi, Kha Tâm Lan không nói hai lời liền tham gia.
Đông Phương Tận vốn định đứng tại chỗ nghỉ ngơi một chút, lúc này tâm trạng vô cùng phức tạp, cuối cùng khóc lóc tham gia vào sân huấn luyện quỷ vương.
Thật đúng là có thể "cuốn" mọi lúc mọi nơi!