Mọi chứng cứ đều được sao lưu nguyên trạng và giao cho cơ quan có thẩm quyền khi được yêu cầu.

Bước thứ ba là nộp đơn yêu cầu tòa án áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản đối với phần tài sản chung có nguy cơ tiếp tục bị tẩu tán.

Tòa án tiếp nhận hồ sơ và phong tỏa phần quyền định đoạt của Trương Hạo đối với tài khoản chứng khoán cùng căn hộ đứng tên hai vợ chồng trong thời gian giải quyết tranh chấp.

Chiếc xe vẫn được phép sử dụng nhưng không được chuyển nhượng.

Bước thứ tư là làm việc với công ty của Trương Hạo.

Lý Tĩnh đi cùng tôi đến gặp người phụ trách kiểm soát nội bộ.

Khi chúng tôi đưa sao kê ngân hàng và các tin nhắn Trương Hạo vu oan cho tôi, sắc mặt người phụ trách trở nên vô cùng nặng nề.

Ông ấy nói công ty đã đình chỉ Trương Hạo và nhân viên tài chính liên quan để điều tra.

Khoản 560.000 nhân dân tệ chuyển từ tài khoản gia đình chưa được ghi nhận là khoản hoàn trả cho công ty và đang bị phong tỏa.

Công ty sẽ phối hợp để số tiền ấy được xử lý theo đúng nguồn gốc tài sản, đồng thời yêu cầu Trương Hạo tự chịu trách nhiệm hoàn trả khoản tiền công ty đã chuyển cho phía Lý Mạn.

“Cô Lâm, vụ việc của công ty và tranh chấp hôn nhân của cô là hai việc độc lập.”

Người phụ trách nghiêm túc nói.

“Chúng tôi sẽ cung cấp chứng cứ cho cơ quan điều tra và không yêu cầu cô dùng tài sản riêng để gánh trách nhiệm thay anh ta.”

Bước ra khỏi công ty, tôi cảm thấy đám mây đen bao phủ trong lòng suốt nhiều ngày cuối cùng đã tan đi một góc.

Dưới ánh nắng, Lý Tĩnh nhìn tôi rồi nói: “Vi, cậu làm rất tốt.”

“Cậu mạnh mẽ hơn tôi tưởng tượng.”

Tôi mỉm cười.

Có lẽ không phải tôi mạnh mẽ.

Mà là những việc Trương Hạo làm đã khiến tôi hoàn toàn hết hy vọng, không còn chút lưu luyến nào.

Chiều hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi của Trương Hạo.

Công ty đã gọi anh ta từ quê trở lại thành phố để giải trình nên tôi biết anh ta đang ở gần đây.

Giọng anh ta nghe mệt mỏi và khàn khàn, mang theo sự hối hận được cố ý tạo ra.

“Vi Vi, em đang ở đâu?”

“Chúng ta nói chuyện đi.”

“Anh biết anh sai rồi.”

“Anh không nên để em một mình đưa con ngồi xe khách.”

“Em về đi, chúng ta sống t.ử tế với nhau.”

Nghe màn biểu diễn giả dối của anh ta, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.

“Trương Hạo, ngày mai lúc mười giờ, đến phòng tiếp khách của khách sạn Trung Tâm.”

“Luật sư của tôi sẽ có mặt.”

“Chúng ta nói rõ chuyện ly hôn, quyền nuôi con và tài sản.”

Anh ta im lặng vài giây rồi hỏi: “Nếu anh không đến thì sao?”

“Vậy chúng ta giải quyết tại tòa.”

Tôi bình tĩnh trả lời.

Tôi không đe dọa anh ta bằng vụ án của công ty.

Bởi vì dù cuộc hôn nhân này kết thúc theo cách nào, hành vi của anh ta đối với công ty vẫn phải được điều tra độc lập.

09

Sáng hôm sau, bố mẹ tôi đến khách sạn đón Lạc Lạc đi ăn sáng và chơi ở nhà họ.

Tôi không muốn con chứng kiến cuộc đối đầu giữa bố mẹ.

Lý Tĩnh và tôi ngồi trong phòng tiếp khách của khách sạn, trước mặt là một tập tài liệu được sắp xếp rõ ràng.

Mười giờ kém mười phút, Trương Hạo xuất hiện.

Mới mấy ngày không gặp, anh ta giống như đã biến thành một người khác.

Tóc anh ta rối bời, hốc mắt sâu, râu ria lởm chởm, quần áo trên người cũng nhăn nhúm.

Khi nhìn thấy Lý Tĩnh, đồng t.ử anh ta hơi co lại.

“Em thật sự đưa luật sư vào chuyện nhà chúng ta sao?”

Anh ta cố giữ giọng cứng rắn nhưng không che giấu được sự bất an.

“Đây không còn là một cuộc cãi vã trong gia đình.”

Tôi bình tĩnh nói.

“Đây là việc chấm dứt hôn nhân, nuôi dưỡng con và phân chia tài sản.”

Lý Tĩnh đẩy một bản dự thảo thỏa thuận đến trước mặt anh ta.

“Anh có quyền mang về xem hoặc nhờ luật sư riêng tư vấn.”

“Không ai buộc anh phải ký ngay hôm nay.”

“Vụ việc của công ty cũng không nằm trong điều kiện trao đổi của thỏa thuận này.”

Trương Hạo nhìn tập giấy, môi hơi run.

“Em nhất định phải ly hôn sao?”

“Phải.”

Tôi trả lời không chút do dự.

“Không phải vì một chuyến xe khách.”

“Mà vì sáu năm bị coi nhẹ, vì chuyện ngoại tình, vì khoản tiền công ty và vì việc anh chuyển sạch tiền chung rồi vu oan cho tôi.”

Anh ta cúi đầu, rất lâu không nói gì.

Lý Tĩnh mở bảng kê tài sản.

“Căn hộ là tài sản chung, nhưng phần lớn tiền trả trước do Lâm Vi và bố mẹ cô ấy đóng góp.”

“Hiện căn hộ vẫn còn khoản vay phải thanh toán.”

“Dự thảo đề nghị giao căn hộ cho Lâm Vi, cô ấy tiếp tục chịu toàn bộ khoản vay và thanh toán cho anh phần giá trị còn lại sau khi đối trừ.”

“Chiếc xe giao cho anh sử dụng và sở hữu.”

“Khoản 560.000 nhân dân tệ đang bị phong tỏa sẽ được hoàn trả vào tài khoản chung rồi phân chia theo thỏa thuận hoặc phán quyết của tòa.”

“Do anh tự ý chuyển tiền và cố tình che giấu, Lâm Vi yêu cầu được nhận phần lớn hơn trong khoản này.”

“Khoản nợ đối với công ty do hành vi cá nhân của anh tạo ra sẽ do anh tự chịu, không được tính là nợ chung của vợ chồng.”

“Lạc Lạc sẽ sống cùng mẹ.”

“Anh có trách nhiệm cấp dưỡng 4.000 nhân dân tệ mỗi tháng, chịu một nửa chi phí y tế và giáo d.ụ.c ngoài khoản thông thường, đồng thời được thăm con theo lịch đã thống nhất.”

Trương Hạo bỗng ngẩng đầu.

“Các người muốn lấy hết mọi thứ của tôi sao?”

“Không.”

Lý Tĩnh lạnh lùng nói.

“Anh vẫn nhận chiếc xe và phần giá trị tài sản được tính toán sau đối trừ.”

“Nhưng anh không thể vừa chuyển tiền chung, vừa tạo khoản nợ cá nhân, rồi yêu cầu vợ con cùng gánh hậu quả.”

Trương Hạo nhìn tôi, giọng khàn đặc.

“Vi Vi, anh sai rồi.”

“Anh thật sự biết sai rồi.”

“Em cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Vì Lạc Lạc…”

“Đừng dùng Lạc Lạc làm lý do nữa.”

Tôi ngắt lời anh ta.

“Khi anh để hai mẹ con tôi đứng ngoài xe, anh không nghĩ đến thằng bé.”

“Khi anh đưa tiền cho Lý Mạn, anh không nghĩ đến thằng bé.”

“Khi anh vu oan cho tôi rồi để cả nhà mắng mẹ của con mình, anh cũng không nghĩ đến thằng bé.”

“Bây giờ điều tốt nhất anh có thể làm cho con là thành thật chịu trách nhiệm.”

Anh ta cúi gằm mặt.

9 - Cả Nhà Về Quê Ăn Tết, Lúc Xuất Phát Chồng Tôi Nói: “đồ Quá Nhiều, Em Đưa Con Ngồi Xe Khách Về Đi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia