Để khai thác tiềm năng của bàn tay vàng, Tô Vãn Ca và Tô Lập Quốc thực sự đã tận dụng mọi cơ hội.
Ví dụ như trước kia vì Tô Vãn Ca cứu mạng Vương lang trung một lần, mà Vương lang trung lại là mệnh cách người tốt chín đời, hệ thống đã thưởng cho Tô Vãn Ca không ít phần thưởng.
Trong đó có một phần thưởng là nửa ngày thư giãn cho cả gia đình mỗi tháng một lần.
Đây chính là không gian mà Tô Vãn Ca có thể dẫn cả nhà vào ở lại nửa ngày, cũng không hề chiếm dụng bất kỳ thời hạn chia sẻ không gian nào.
Trước đây mỗi lần Tô Vãn Ca dẫn người nhà vào không gian, đều là dịp để cả nhà tranh thủ nghỉ ngơi thật tốt, ăn một bữa no nê.
Tuy nói ở bên ngoài không gian, Tô Vãn Ca và người nhà cũng có thể ăn ngon, nhưng rốt cuộc không tiện lợi và thoải mái bằng ở trong không gian.
Nhất là những món ăn ngon, nếu ăn ở bên ngoài không gian thì khó mà tránh được tai mắt người khác.
Ví dụ như ăn lẩu, hầm gà, vịt, ngỗng, những món chính đầy đủ dinh dưỡng như vậy.
Hiện tại mỗi nhà mỗi hộ trên Hoang Sơn tuy nói không đến nỗi chịu đói, nhưng ngày tháng cũng chỉ tốt hơn lúc tản cư một chút, nhà ai mà ăn món ngon, cả ngọn Hoang Sơn có lẽ đều ngửi mùi mà tìm đến được.
Mặc dù Tô Vãn Ca có thể lợi dụng hệ thống để che giấu mùi vị, nhưng nhà nàng ngày nào cũng có người lui tới.
Muốn giấu mọi người ăn chút gì đó ngon lành thì quả thật là vô cùng bất tiện.
Hơn nữa bây giờ trong nhà Tô Vãn Ca còn có ba tên nô bộc, cộng thêm Lâm Trọng Viễn và Liễu Cường, lại càng khó mà gạt bọn họ ra để ăn mảnh.
Nhưng khi vào không gian, những lo lắng này hoàn toàn không còn nữa.
Mà hiện tại, Tô Vãn Ca cùng Tô Lập Quốc trực tiếp coi nửa ngày thời gian nhàn hạ này là thời gian để làm nhiệm vụ.
Chăm lo việc nhà, quán xuyến nông trường trong không gian.
Hứa Thúy Lan cũng không nhàn rỗi, sau khi dỗ hai đứa trẻ nhỏ ngủ say, liền gia nhập vào hàng ngũ làm việc đồng áng.
"Vãn Vãn, những cái chuồng trống kia là chuẩn bị nuôi cái gì vậy?"
Hứa Thúy Lan dọn dẹp chuồng gia cầm xong, nhìn thấy còn mấy cái trống không, liền không nhịn được mà hỏi Tô Vãn Ca.
Tô Vãn Ca đã một thời gian không đi xem đám gà vịt ngỗng đó, trước đây toàn là Tô Lập Quốc giúp đỡ thu dọn.
Nghe Hứa Thúy Lan hỏi, nàng đi qua xem một vòng, lúc này mới nhớ ra không gian đã thăng cấp, nông trường cũng sẽ theo đó mà mở rộng.
Mà những cái trống này, rõ ràng chính là chuồng được chuẩn bị trước để mở rộng quy mô gia cầm.
"Nương, chúng ta có thể nuôi thêm nhiều gà vịt ngỗng rồi, những cái trống này chính là vị trí mà hệ thống tự động mở rộng đấy ạ."
Tô Vãn Ca vừa nói, vừa mở bảng điều khiển của hệ thống ra.
Sau đó nhìn vào danh sách nhiệm vụ cần hoàn thành, quả nhiên nhìn thấy nhiệm vụ tăng gia cầm chăn nuôi, hơn nữa nhiệm vụ đã bước vào trạng thái đếm ngược.
"Hiểm thật, suýt chút nữa là lãng phí đám gia cầm hệ thống tặng rồi."
Tô Vãn Ca vừa nói vừa vội vàng nhận nhiệm vụ, xác nhận mở rộng nông trường, dẫn đám gia cầm non vào chuồng đã chuẩn bị sẵn.
Nếu quá hạn mà không hoàn thành nhiệm vụ, chẳng những không nhận được phần thưởng, mà số lượng gia cầm đáng lẽ có thể mở rộng cũng sẽ bị hệ thống tịch thu, coi như những lợi ích đi kèm việc thăng cấp cũng mất sạch.
Chỉ là, Tô Vãn Ca không ngờ sau khi làm xong nhiệm vụ này, còn có niềm vui bất ngờ đi kèm dành cho nàng.
"Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ mở rộng nông trường, hiện tại gà, vịt, ngỗng, lợn và bò có ba suất để sinh sản thế hệ sau, xin hãy chọn gia cầm để sinh sản."
Nhìn thấy dòng này, Tô Vãn Ca sững sờ luôn.
Điều này có nghĩa là... hệ thống cho phép gia cầm sinh sản thế hệ sau, vậy nàng có thể thu hoạch được thêm nhiều gia cầm con rồi sao?
Tô Vãn Ca vội vàng xem qua tình hình chi tiết, quả nhiên đúng như suy đoán của nàng, nếu chọn ba loài sinh sản, nửa tháng sau, nàng có thể thu hoạch được một đàn con nhỏ.
Nếu đổi lại là trước đây, gặp phải tình huống này, chắc chắn Tô Vãn Ca sẽ hỏi Tô Lập Quốc chọn thế nào cho phù hợp.
Nhưng hiện tại, Tô Vãn Ca gần như có ngay đáp án.
Lợn và bò, nếu theo quy luật tự nhiên mà sinh sản, lợn nhanh nhất cũng phải mất gần bốn tháng, còn bò thì càng lâu hơn, từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến khi sinh con, chu kỳ dài ngang ngửa con người.
Mà hiện tại bên ngoài lợn với bò không hề rẻ chút nào, nhất là bò.
Bây giờ khai hoang trên núi, mọi người chủ yếu dựa vào sức người, mà nhà Tô Vãn Ca có một con bò, rõ ràng việc khai hoang sẽ nhẹ nhàng và nhanh ch.óng hơn người khác.
Cũng nhờ con bò đen lớn trong nhà mà Tô Vãn Ca cho thuê ra ngoài, kiếm về được rất nhiều sức lao động, khi xây nhà ngoài việc làng xóm giúp đỡ, còn dựa vào công sức người khác nợ để trả dần.
Nếu trong nhà có thêm một con bê con, Tô Vãn Ca thầm nghĩ, dù nhà nàng ít nam nhân, nhưng một con bò có thể giúp kiếm về biết bao nhiêu nhân lực lao động chứ.
Còn về lợn, tuy không làm được việc, nhưng nuôi lớn rồi, dù là g.i.ế.c thịt hay bán đi đổi tiền đổi vật phẩm, thì đó cũng là một khoản thu nhập không nhỏ.
Tô Vãn Ca quyết đoán chọn bò trước, sau đó chọn lợn, còn suất thứ ba, Tô Vãn Ca do dự một chút rồi chọn gà.
Trong đám gà vịt ngỗng, Tô Vãn Ca thích ăn gà nhất, ấp thêm một ổ gà con, nuôi lớn rồi là có thêm nhiều gà để ăn.
Đương nhiên, ngoài ra còn một lý do nữa là trên Hoang Sơn hiện nay những nhà muốn nuôi gà tương đối nhiều, Tô Vãn Ca nghĩ đến lúc đám gà con này chào đời, nàng vẫn có thể mang ra ngoài bán cho người khác.
Sau khi chọn xong, Tô Vãn Ca lập tức nghe thấy thông báo của hệ thống, cho nàng biết con lợn, con bò nào đã có con, và con gà mái nào chuẩn bị ấp trứng.
Tô Vãn Ca cảm thấy bản thân mình bây giờ giống như đang chơi một trò chơi quản lý nông trường vậy.
Sau khi Tô Vãn Ca kể chuyện này cho Hứa Thúy Lan và Tô Lập Quốc nghe, cha nương nàng đều sững sờ.
Nhất là Tô Lập Quốc, điều này hoàn toàn lật đổ nhận thức của ông.
Ông vô cùng kinh ngạc nói: "Dù là gà vịt ngỗng, gà là loài ấp trứng nhanh nhất, cũng phải mất hai mươi mốt ngày mới có thể nở ra gà con, lợn và bò thời gian còn dài hơn nhiều."
"Bây giờ hơn mười ngày đã có thể sinh ra con nhỏ, điều này thật quá khó tin."
Tô Vãn Ca nghe vậy, cười đáp: "Phụ thân, con có bàn tay vàng bản thân nó đã là một việc khó tin rồi, vốn dĩ không có gì mà lại có được nhiều thứ như vậy, thì mười mấy ngày nông trường có thêm một đàn gia cầm thế hệ thứ hai cũng chẳng phải chuyện gì mới lạ ạ."
Nghe Tô Vãn Ca giải thích như thế, Tô Lập Quốc không nhịn được mà gật đầu, nói: "Cũng đúng."
Tô Vãn Ca nhìn thanh tiến độ sinh sản của lợn, bò, gà liên tục cập nhật, trong lòng thấy mỹ mãn vô cùng.
Tô Lập Quốc và Hứa Thúy Lan cũng cảm thấy cuộc sống ngày càng có hy vọng.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã qua nửa tháng.
Đàn gia cầm thế hệ thứ hai trong nông trường không gian, dưới sự mong đợi của cả nhà Tô Vãn Ca, đã chào đời đúng hẹn.
Bê con và lợn con mỗi loại tăng thêm một con, gà con thì không ít, có tận hai mươi hai con.
Tô Vãn Ca trực tiếp mang hai mươi hai con gà con ra khỏi không gian để nuôi.
Nửa tháng trước, Tô Vãn Ca và Hứa Thúy Lan đã cố ý tiết lộ ra ngoài rằng nhà họ đang ấp trứng gà.
Ngay cả Lưu bà bà cũng tưởng là thật, còn dặn Hứa Thúy Lan rằng, đợi khi gà nở ra, bà sẽ bảo Hồng Anh chịu trách nhiệm chăm sóc thức ăn cho gà.
Cho nên, khi Tô Vãn Ca mang đám gà con ra, Lưu bà bà liền vội vàng phân phó Hồng Anh chăm sóc cho cẩn thận.
Còn về bê con và lợn con trong không gian, Tô Vãn Ca quyết định vào núi một chuyến.
Bởi vì trước đó khi Tô Vãn Ca và Tô Lập Quốc mang gà rừng và lợn rừng từ trong núi về, mọi người đều nói trong núi này còn sót lại lợn và bò trước đây bị lạc, có không ít người từng nhìn thấy, nhưng tiếc là chưa ai bắt được.
Tô Vãn Ca dự định nói rằng lợn và bò trong không gian là nhặt được từ trên núi.
Đến lúc đó người khác có tin hay không thì Tô Vãn Ca chẳng quan tâm, dù sao lợn và bò cũng không tự nhiên chui ra từ hư không, mọi người không tin cũng phải tin.