Tô Vãn Ca đã quyết tâm tổ chức tiệc cho Tiểu Tinh Tinh và Tiểu Đậu Nha, nên chẳng quan tâm tới việc Tô Lập Quốc nói đợi tình hình, nàng bắt đầu tính toán xem cần chuẩn bị những món gì.

Để mau ch.óng tích đủ điểm may mắn, Tô Vãn Ca đã phải bỏ ra không ít tâm tư vào thực đơn.

Từ món ăn vặt đãi khách cho đến các món nguội, món nóng trên bàn tiệc, Tô Vãn Ca đều cân nhắc vô cùng cẩn thận.

Sau khi đã tính toán xong, Tô Vãn Ca bắt tay vào hành động.

Mỗi ngày vào không gian hoàn thành nhiệm vụ xong, thời gian còn lại, nàng đều chui vào bếp tất bật ngược xuôi.

Số bưởi, quýt, hạt óc ch.ó và hạt dẻ mang về từ núi hoang lần trước, Tô Vãn Ca đều dự định làm thành món ăn vặt để đãi khách.

Tô Vãn Ca bắt đầu xử lý bưởi, dự định làm món mứt vỏ bưởi.

Nàng rửa sạch bưởi, lau khô, dùng d.a.o gọt bỏ lớp vỏ màu vàng bên ngoài, sau đó tách phần cùi trắng ra khỏi múi bưởi.

Tiếp đó, nàng cắt phần cùi trắng thành từng sợi dài bằng nửa ngón tay, rồi cho hết vào nồi đun gần nửa tiếng.

Sau khi đun xong, nàng đem ngâm vào nước lạnh trong hai tiếng để loại bỏ vị đắng chát.

Trong thời gian chờ ngâm, Tô Vãn Ca lại bắt đầu bóc quýt. Sau khi lột sạch vỏ, nàng tỉ mỉ loại bỏ phần xơ trắng trên múi quýt rồi cho vào nồi nước sôi chần qua một lần.

Tiếp đó, nàng bắt một nồi nước khác, đợi nước sôi thì cho lượng đường phèn vừa đủ vào, rồi lập tức cho các múi quýt đã chần qua vào đun thêm bốn năm phút.

Cuối cùng tắt bếp để nguội, rồi cho quýt ngâm đường vào hũ kín để bảo quản.

Để bảo quản tốt nhất, Tô Vãn Ca đặt thẳng hũ quýt vào tủ lạnh trong nhà bếp không gian, đợi đến ngày tiệc thì lấy ra dùng.

Ngay khi món quýt ngâm đường hoàn thành, Tô Vãn Ca liền nghe thấy tiếng chuông thông báo của hệ thống.

"Chúc mừng ký chủ cần cù, đã thành công làm ra một món ngon mới, nhận được sáu điểm may mắn. Chia sẻ với mọi người sẽ còn nhiều bất ngờ hơn nữa đó!"

Tô Vãn Ca nghe thấy lời thông báo này thì vô cùng vui mừng.

Không ngờ làm món quýt ngâm đường mà cũng nhận được sáu điểm may mắn, quả thực quá hời.

Tô Vãn Ca tính sơ qua số điểm may mắn tích lũy trước đó là sáu mươi ba điểm, bây giờ tổng cộng đã có sáu mươi chín, chỉ còn thiếu ba mươi mốt điểm nữa là đủ một trăm.

Tô Vãn Ca tự nắm tay cổ vũ bản thân: "Cố lên, tiếp tục nỗ lực nào!"

Sau khi món quýt hoàn thành, phần cùi bưởi ngâm cũng đã được rồi.

Nàng vớt cùi bưởi ra, vắt sạch nước rồi cho tiếp vào nồi đun.

Tuy nhiên, trong lúc đun phải vừa cho đường vừa dùng đũa khuấy liên tục.

Tô Vãn Ca đã xử lý vỏ của bốn quả bưởi, lượng đường tiêu tốn cũng phải tới hai cân.

Nếu có người ngoài nhìn thấy cách làm này của Tô Vãn Ca, chắc hẳn sẽ xót xa không thôi.

Đường trắng vốn không hề rẻ, trẻ con nhà nghèo đôi khi chỉ dám lén bốc một nhúm đường ăn vặt, nếu bị người nhà phát hiện sợ là sẽ bị một trận đòn đau.

Nhưng Tô Vãn Ca vốn không phải đứa trẻ lớn lên ở thời đại này, với nàng, đường trắng chẳng qua chỉ là gia vị thông thường mà thôi.

Trong lúc khuấy, cho đến khi đường tan chảy và hoàn toàn thấm vào cùi bưởi mới tắt bếp, sau đó đổ cùi bưởi ra khay để nguội.

Đến lúc này, món mứt bưởi gần như đã hoàn thành. Chỉ cần đợi nguội hẳn, lớp đường sẽ kết tinh thành sương trắng bám trên cùi bưởi, món mứt vừa ngọt vừa dai đã sẵn sàng.

Trong sự chờ đợi của Tô Vãn Ca, hệ thống lại vang lên tiếng báo hiệu.

"Chúc mừng ký chủ khéo tay, món ăn độc đáo này đã mang lại cho ký chủ tám điểm may mắn cùng sáu mươi sáu điểm kinh nghiệm sinh tồn, xin ký chủ hãy kiểm tra."

Tô Vãn Ca không ngờ ngoài điểm may mắn còn nhận được sáu mươi sáu điểm kinh nghiệm sinh tồn, điều này khiến nàng vô cùng nôn nóng muốn thực hiện món tiếp theo.

Hai món ăn vặt đã xong, điểm may mắn đã tích được bảy mươi bảy. Tô Vãn Ca suýt chút nữa nảy sinh ảo giác rằng hôm nay có thể tích đủ một trăm điểm.

Tiếp theo là phần chế biến hạt óc ch.ó, độ khó hiển nhiên cao hơn nhiều so với bưởi và quýt.

Lớp vỏ xanh bên ngoài hạt óc ch.ó cần dùng b.úa đập vỡ, sau đó mới lấy được hạt bên trong.

Mà muốn lấy được nhân óc ch.ó bên trong lớp vỏ cứng thì lại phải dùng b.úa đập thêm lần nữa.

Chỉ riêng công đoạn bóc vỏ lấy nhân thôi, Tô Vãn Ca đã tốn gần hai tiếng đồng hồ. Đến khi xong việc, cổ nàng đã cứng đờ, suýt chút nữa không nhấc nổi đầu lên được.

Tô Vãn Ca dự định làm bánh óc ch.ó, đây cũng là món nàng khá yêu thích. Hơn nữa nàng đã từng thăm dò ý Hồ Nguyệt và Hồ Quả, bánh óc ch.ó dù các tiệm điểm tâm có bán nhưng người thường nào nỡ lòng bỏ tiền mua ăn.

Cũng vì thế, Tô Vãn Ca nghĩ rằng người ở vùng núi hoang này đa phần xuất thân làm nông, ít có dịp ăn qua bánh óc ch.ó, cơ hội được mọi người yêu thích sẽ cao hơn.

Để kiếm được nhiều điểm may mắn hơn, Tô Vãn Ca quả thực đã rất cố gắng.

Chỉ là bánh óc ch.ó không dễ làm, dù là nguyên liệu hay công đoạn nướng sau này.

May thay Tô Vãn Ca có kim thủ chỉ, nàng đem mọi thứ vào không gian, đổi nguyên liệu cần thiết và cuối cùng hoàn thành bằng lò nướng.

Tô Vãn Ca dự định sau này khi cuộc sống hoàn toàn ổn định, nàng sẽ nhờ Tô Lập Quốc xây cho mình một cái "lò nướng" bằng đất.

Nàng từng xem video ngắn, thấy các blogger ẩm thực tự xây lò nướng giống như cái bếp, trông tuy thô sơ nhưng hiệu quả rất tốt.

Đồ vật đã qua chế biến trong không gian khi mang ra ngoài vẫn cần khấu trừ điểm kinh nghiệm sinh tồn.

Nếu là trước kia, Tô Vãn Ca sẽ chẳng để tâm đến vài điểm kinh nghiệm đó.

Nhưng kể từ khi nghe Tô Lập Quốc nói tương lai có khả năng xảy ra chiến tranh, nhắc nhở nàng phải tích góp kinh nghiệm phòng thân, Tô Vãn Ca không nỡ tiêu xài nữa.

Nàng cảm thấy điều kiện bên ngoài tuy gian khổ, nhưng cố gắng tạo điều kiện vẫn tốt hơn là việc gì cũng dựa dẫm vào không gian.

Sau khi món bánh óc ch.ó hoàn thành, Tô Vãn Ca nhận thêm được bốn điểm may mắn.

Có lẽ vì quá trình chế biến trong không gian tốn nhiều công sức hơn hẳn hai món mứt kia mà phần thưởng nhận lại lại ít hơn.

Nhưng muỗi đốt cũng là thịt, Tô Vãn Ca không hề chê bai.

Xong xuôi mọi thứ, Tô Vãn Ca lấy hết số hạt dẻ đã phơi khô ra, dự định đợi đến ngày đãi tiệc sẽ làm món hạt dẻ rang đường, ăn nóng mới là ngon nhất, bây giờ chưa cần vội làm.

Món ăn vặt đãi khách đã hòm hòm, Tô Vãn Ca tiếp tục làm rượu nho.

Mẻ nho lần trước đã lên men xong, tính thời gian thì vừa đúng lúc để lọc.

Tô Vãn Ca ban đầu nghĩ làm rượu xong sẽ mang vào thành bán lấy chút tiền. Dù nàng không thiếu tiền, nhưng vẫn phải làm những việc này để người khác thấy nhà họ có nhiều đường kiếm sống.

Như thế sau này khi thấy họ tiêu xài đủ loại, mọi người cũng sẽ không mảy may nghi ngờ.

Thế nhưng hiện tại, Tô Vãn Ca quyết định dùng rượu này đãi tiệc, nàng không tin rượu nho này lại không kiếm được điểm may mắn.

Mà những món ngon Tô Vãn Ca chuẩn bị cho bữa tiệc không chỉ có bấy nhiêu.