"Chúc mừng túc chủ, cứu chữa thành công bốn bệnh nhân nguy kịch, nhận được 666 giá trị kinh nghiệm sinh tồn, thời gian chia sẻ không gian 288 giờ, hai viên linh đan diệu d.ư.ợ.c, 30ml nước suối sinh mệnh và 60 giây thời gian mua sắm miễn phí tại cửa hàng."

"Phần thưởng đã được phát, xin túc chủ chú ý kiểm tra."

"Nhắc nhở túc chủ, thời gian mua sắm miễn phí có hiệu lực trong vòng 48 giờ, quá thời hạn phần thưởng sẽ vô hiệu, xin túc chủ kịp thời đổi cơ hội mua sắm."

Nghe xong nội dung phần thưởng của hệ thống, Tô Vãn Ca vô cùng kinh ngạc trước sự phong phú này, vô thức nhìn hai người phụ nữ và hai đứa trẻ, cảm thấy thân phận của họ có lẽ không đơn giản.

Dựa vào sự hiểu biết của nàng về kim thủ chỉ, người được cứu có thân phận càng bất thường thì phần thưởng hệ thống cho càng nhiều.

Còn về bốn người này, giá trị kinh nghiệm sinh tồn thì không nói, linh đan diệu d.ư.ợ.c có tận hai viên, lại còn có nước suối sinh mệnh.

Tô Vãn Ca có cảm giác hệ thống này đang muốn bồi dưỡng nàng theo hướng thần y.

Không chỉ vậy, thời gian chia sẻ không gian trực tiếp thưởng tới mười hai ngày, đây là lần thưởng thời gian chia sẻ không gian nhiều nhất mà Tô Vãn Ca nhận được.

Quan trọng hơn là thế mà lại còn có 60 giây thời gian mua sắm miễn phí.

Thời gian mua sắm miễn phí này trông thì chỉ có 60 giây, nhưng đây là hệ thống ảo, Tô Vãn Ca muốn thứ gì có thể trực tiếp nhập số lượng mua vào.

Tô Vãn Ca cảm thấy chỉ cần tốc độ của nàng đủ nhanh, 60 giây này có thể đổi được số vật tư mà phải tốn tới hàng chục vạn giá trị kinh nghiệm sinh tồn mới đổi được!

Để tận dụng tốt 60 giây thời gian mua sắm này, Tô Vãn Ca định chuẩn bị thật tốt rồi mới đổi.

Về cách chuẩn bị, Tô Vãn Ca trong những ngày kế tiếp cứ hở ra thời gian là luyện tập tốc độ tay.

Sau đó làm quen với vật tư trên trang cửa hàng, nghĩ tới việc sẽ đổi lấy nhiều thứ hơn trong thời gian hữu hạn.

Tất nhiên, chuyện tốt này Tô Vãn Ca cũng không quên chia sẻ với Tô Lập Quốc và Hứa Thúy Lan.

Hứa Thúy Lan nghe xong liền bảo với Tô Vãn Ca: "Cho nên bình thường vẫn nên làm việc tốt nhiều hơn, chẳng phải có câu cứ thiện lương đi, trời cao ắt có sự cân nhắc sao."

Chỉ là Tô Lập Quốc nghe Hứa Thúy Lan nói vậy lại có cái nhìn khác.

"Làm việc tốt cũng phải xem hoàn cảnh, không phải nói việc tốt nào chúng ta cũng phải làm. Nhất là hiện tại chúng ta cũng không khá hơn thời kỳ chạy nạn trước kia là bao, thế đạo bây giờ loạn lạc thế này, đôi khi không bằng cứ nhắm một mắt mở một mắt."

Nói xong câu này, Tô Lập Quốc dừng lại chốc lát rồi tiếp tục.

"Lấy chuyện hôm nay chúng ta gặp phải làm ví dụ, hai người phụ nữ đó cùng hai đứa trẻ mới hơn một tuổi, nếu chúng ta không quản, có lẽ dù có cứu được một mạng cũng chưa chắc sống sót nổi."

Trời đông giá rét, hành lý mất hết, ăn uống cũng không, nhìn y phục trang điểm của họ cũng chẳng giống nhà giàu có.

Tình cảnh này mà lên đường, đến no ấm còn không đảm bảo thì nói gì tới sinh tồn?

Ý của Tô Lập Quốc, Tô Vãn Ca trong lòng hiểu rõ, đây là đang nhắc nhở nàng đừng làm người tốt mù quáng, nhưng cũng không được mất đi lòng thương cảm với kẻ yếu.

Tô Vãn Ca gật đầu với Tô Lập Quốc, nói: "Phụ thân yên tâm, trải qua nhiều chuyện như vậy, con cũng dần được tôi luyện mà trưởng thành rồi."

"Hơn nữa, nếu con có làm sai chuyện gì, chẳng phải vẫn còn có cha và mẹ ở đây sao."

Khó lắm mới thấy Tô Vãn Ca lộ ra vài phần nũng nịu, Tô Lập Quốc giơ tay xoa đầu nàng, dùng giọng điệu cưng chiều nói: "Vãn Vãn, con nghĩ như vậy là đúng rồi, dù thế nào đi nữa, ta và nương con vẫn luôn ở bên cạnh con."

Đúng lúc Tô Lập Quốc đang nói lời cảm động, Tiểu Đậu Nha trong lòng Hứa Thúy Lan bỗng nhiên nhếch miệng gọi về phía Tô Lập Quốc: "Phụ thân... phụ thân..."

Mà Tiểu Tinh Tinh trong lòng y cũng không chịu thua kém: "A a a a-"

Sự gia nhập bất ngờ của hai tiểu đoàn t.ử khiến cả nhà Tô Vãn Ca không nhịn được mà bật cười. Dọc đường tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, không khí hiếm khi được thả lỏng, khiến người đi đường đều ngoái nhìn.

Dương thị theo sát phía sau gia đình Tô Vãn Ca thấy cảnh tượng này, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ.

Ngày trước, nàng và Tô Lập Sinh cũng từng ân ái, cũng đã trải qua mấy năm tháng gia đình hòa thuận, đầm ấm.

Thế nhưng bây giờ, còn chẳng biết Tô Lập Sinh là sống hay c.h.ế.t, người đang ở nơi nao.

Đương nhiên, nỗi nhớ nhung của Dương thị dành cho Tô Lập Sinh cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát.

Vừa nghĩ tới việc Tô Lập Sinh lại muốn bán đi nữ nhi ruột thịt của mình, thậm chí không màng tới tình nghĩa phu thê nhiều năm, muốn bỏ mặc nàng, Dương thị lại cảm thấy Tô Lập Sinh dù có kết cục ra sao cũng đều là tự mình làm tự mình chịu.

Thế nhưng Dương thị rốt cuộc vẫn không nhịn được mà thở dài, ánh mắt đảo qua hai vị nữ nhi, cuối cùng dừng lại ở đại nữ nhi Tô Thanh Hà, sau đó lại liếc nhìn Trương Nguyên Sinh đang đ.á.n.h xe.

Dương thị thầm nghĩ, hy vọng sau này khi Trương Nguyên Sinh thành thân cùng Tô Thanh Hà, cũng có thể đối đãi với nàng ấy tốt như trước nay.

Giống như nhị bá và nhị bá nương của những đứa trẻ vậy.

Nghĩ đến đây, tầm mắt Dương thị lại rơi trên người Hứa Thúy Lan và Tô Lập Quốc, trong lòng vô cùng hâm mộ Hứa Thúy Lan.

Đồng thời nàng cũng cảm thấy lời người xưa nói chưa chắc đã hoàn toàn đúng, bao nhiêu người đều nói không có nhi t.ử bên cạnh thì ngày tháng khó khăn.

Chuyện xa xôi không nói, cứ nhìn chuyện gần đây là thấy.

Nhìn Hứa Thúy Lan xem, nàng ấy không có nhi t.ử, chỉ có nữ nhi, nhưng ai mà chẳng ngưỡng mộ cuộc sống tốt đẹp của nàng ấy?

Còn Lý thị thì sao, sinh được ba đứa nhi t.ử thì đã làm sao, cuối cùng chẳng phải vẫn rơi vào cảnh phu quân không ưa, lại còn có người phụ nữ khác sao.

Suy cho cùng vẫn là phải gặp đúng người, nếu không thì dù có nhi t.ử nữ nhi cũng chẳng bằng một nửa cuộc sống tốt đẹp của người ta.

Dương thị không nhịn được mà kéo Tô Thanh Hà nói nhỏ, dặn nàng ấy hãy qua lại nhiều hơn với Tô Vãn Ca, đồng thời học hỏi cách đối nhân xử thế của nhị bá và nhị bá nương nhà đó.

Tô Vãn Ca lại chẳng hề hay biết việc gia đình mình hòa thuận lại khiến Dương thị ngưỡng mộ và cảm thán một phen.

Nhưng có hai tiểu hài t.ử đang tập nói, việc lên đường vất vả và tẻ nhạt lại trở nên có thêm vài phần thú vị.

Mà đợi đến khi hai đứa trẻ hơn một tuổi kia tỉnh dậy, đoàn người này lại càng trở nên náo nhiệt hơn.

Ban đầu hai đứa trẻ nhìn thấy toàn là người lạ nên đã oà khóc nức nở, đi khắp nơi tìm nương của mình.

Dương thị, Lưu thị, chị em nhà họ Hồ, chị em nhà họ Tô đều lần lượt thay nhau dỗ dành cũng chẳng ích gì.

Cuối cùng vẫn là Hứa Thúy Lan không nhịn được mà giao đứa trẻ trong lòng cho Tô Vãn Ca, nàng ấy ôm đi dỗ dành, chẳng ngờ hai đứa trẻ dần dần nín khóc, về sau còn chơi đùa vui vẻ cùng Tiểu Đậu Nha và Tiểu Tinh Tinh.

Không lâu sau khi hai đứa trẻ tỉnh dậy, hai người phụ nữ kia cũng tỉnh lại.

Sau khi biết đa số những người đồng hành với mình đều đã gặp nạn, hai người ôm nhau khóc thành một đoàn. Đến khi biết hai đứa trẻ đã được cứu, lại khóc không kìm được nữa, nhưng tâm trạng đã ổn định hơn nhiều, liên tục dập đầu cảm tạ Vãn Ca và mọi người.

Những người này đã tỉnh, theo như lời Tô Lập Quốc đã nói trước đó, mọi người cùng bàn bạc xem sắp xếp cho họ thế nào. Không ngờ còn chưa kịp mở lời, người phụ nữ lớn tuổi hơn đã lên tiếng trước.

"Xin ân nhân làm việc thiện thì làm đến cùng, hãy tiễn chúng tôi thêm một đoạn. Chỉ cần đến được cổng thành Vân Châu, chúng tôi nhất định sẽ không làm phiền ân nhân nữa. Còn về phần thù lao, ân nhân cứ việc mở lời, lão gia nhà chúng tôi nhất định sẽ không bạc đãi."

Người này nói xong, người phụ nữ trẻ tuổi hơn lại tiếp lời. Điều khiến Tô Vãn Ca không ngờ tới chính là thân phận của người nàng cứu thực sự không hề tầm thường.