“Làm gì mà gắt thế, cũng có phải chuyện gì to tát đâu...”
Mặc Thành Ngữ luôn như vậy, ngoài những lúc điều khiển cơ giáp ra thì tính cách vô cùng bay nhảy. Mặc Tư đem chuyện mình muốn chiêu mộ Giang Thu Thu nhập ngũ nói ra, rồi nghiêm giọng: “Cô nói với tôi, tôi không muốn nghe thì có thể giáo huấn cô, nhưng nếu cô nói trong những trường hợp không phù hợp, chỉ khiến một cô gái nhỏ da mặt mỏng cảm thấy căng thẳng. Tôi hy vọng đồng chí Mặc Thành Ngữ, sau này cô có thể nhìn nhận mối quan hệ giữa tôi và Giang Thu Thu bằng con mắt bình thường.”
“Đừng làm ảnh hưởng đến việc tôi tìm hiểu và chiêu mộ cô ấy.”
Mọi lời anh nói đều vô cùng chính trực và nghiêm túc, khiến Mặc Thành Ngữ hoàn toàn hết hy vọng. Được rồi, không nên kỳ vọng một tên "thẳng nam thép" có tình tiết thần tượng, càng không nên tưởng tượng ra cảnh định mệnh sơ kiến với cô nàng đầu bếp. Đại ca lúc nào cũng thực tế như vậy, quan tâm người ta chẳng qua là vì muốn thu nạp nhân tài.
... Thật là.
Chỉ cần anh dùng một nửa tâm tư tuyển lính này để tìm bạn gái thì tốt biết mấy.
“Em biết rồi.”
“Sau này không đùa như vậy nữa.”
“Cô cũng biết đó là trò đùa sao.” Mặc Tư nhắc nhở cô em gái, “Sau này bớt xem mấy bộ phim kỳ lạ và những thứ linh tinh khác đi. Giang Thu Thu trong mắt tôi vẫn còn là một cô bé. Đừng có luôn ôm giữ những ý nghĩ không thực tế đó.”
“Biết rồi mà...”
Sau khi dạy bảo em gái xong, Mặc Tư vẫn không đứng dậy khỏi ghế ăn.
Anh điều khiển robot quản gia nhanh ch.óng thu dọn bát đũa trên bàn, sau đó phân phó Mặc Thành Ngữ dẫn theo robot mang đồ sang nhà Giang Thu Thu.
“Sợ là cô ấy đang cần dùng bát đũa gấp, cô mang trả lại đi.”
Vừa bị mắng một trận nên làm gì cũng thấy mất hứng, Mặc Thành Ngữ khẽ "vâng" một tiếng, rồi nhanh ch.óng dẫn theo hai hộ pháp rời khỏi biệt thự nhỏ.
Sau khi mọi người đi hết, Mặc Tư mới chậm rãi đứng dậy, sau đó nhanh ch.óng đi lên tầng thượng, trở về căn phòng nhỏ tạm thời thuộc về mình.
Cơn triều dâng Tinh thần lực quen thuộc lại ập đến, sự mất kiểm soát quen thuộc.
Và trước gương, là cái đuôi đang lắc lư "nở hoa" đầy quen thuộc.
Thế này không ổn.
...
Nhà bên cạnh.
Sau khi trở về, Giang Thu Thu bắt đầu chuẩn bị cho tủ trưng bày mỹ thực hôm nay. Chuyên mục thịt Gugu trước đó đã kết thúc, hiện tại Giang Thu Thu vẫn chưa định mở chuyên mục tiếp theo, nên món ăn dạo này khá ngẫu hứng.
Các fan đều nói tuy không được ăn thịt nữa, nhưng ngày nào xem thực đơn cũng thấy rất hưng phấn!
Vậy hôm nay làm món gì đây?
Mở tủ hằng ôn lưu trữ thực phẩm ra, nguyên liệu vô cùng đa dạng. Giang Thu Thu vốn định làm lại món cơm thịt kho tàu trước đây, nhưng sau khi trải qua ngày hôm nay, đột nhiên cô cảm thấy ngày này có chút ngọt ngào.
Vậy thì làm lại một món ăn cho đúng tâm trạng nhé! Hình như cô vẫn chưa bao giờ làm lại món bánh ngọt, vậy hôm nay làm món tráng miệng này đi.
Vừa mới đ.á.n.h trứng xong, ngoài cửa đã truyền đến giọng nói đầy uy lực xuyên thấu của Mặc Thành Ngữ.
“Thu Thu! Có nhà không! Chị mang đồ sang trả cho em đây!”
Cô lau tay rồi đi ra cửa.
“Chị Thành Ngữ, chị cứ để quản gia mang đồ sang là được rồi mà, việc gì phải đích thân đi một chuyến.” Thu Thu mỉm cười, “Làm phiền chị quá.”
“Có gì đâu, là tự chị muốn qua nói chuyện với em thôi! Có thời gian trả lời chị vài câu hỏi không?”
“Có chuyện gì chị cứ vào nhà rồi nói. Em vừa làm bánh vừa nghe.”
Dù chuyện sắp nói rất quan trọng, nhưng Mặc Thành Ngữ vừa nghe thấy hai chữ "bánh ngọt", vẫn không tự chủ được mà hỏi trước một câu: “Hôm nay làm bánh sao? Cái loại bánh ngọt lịm lần trước chị được ăn ấy hả?”
“Đúng vậy ạ.”
“!”
Mặc Thành Ngữ hai tay siết c.h.ặ.t đặt trước n.g.ự.c, mắt sáng long lanh: “Vậy chị có được ăn không!”
“Dĩ nhiên là được chứ. Chị muốn ăn bao nhiêu cũng được!”
“Tuyệt quá!” Cô ấy hớn hở đi theo Giang Thu Thu vào bếp.
Sau đó Thu Thu hỏi cô: “Đúng rồi chị Thành Ngữ, lúc nãy chị nói muốn hỏi em vài câu, là chuyện gì vậy ạ?”
...
“Đợi đã, để chị nhớ lại xem.” Lúc nãy vui quá nên quên béng mất câu hỏi rồi.
Ồ đúng rồi đúng rồi, chị nhớ ra rồi.
“Thu Thu này, hôm nay chị đi ra ngoài, không phải em và anh chàng Hắc Động kia ở riêng với nhau sao? Em cảm thấy anh ta là người thế nào? Chiều nay anh ta có nói lời nào khó nghe với em không?”