Khi cúp máy thì cũng đã gần chiều rồi.
Hôm nay là ngày livestream, 8 giờ tối còn có buổi phát sóng, Giang Thu Thu nằm trên ghế suy nghĩ xem hôm nay nên làm món gì.
Thức ăn trong tủ giữ nhiệt rất đa dạng, các loại có thể làm cũng rất nhiều.
Củ cải làm thành bánh củ cải bào sợi?
Khoai tây nghiền đủ các vị?
Đôi khi lựa chọn cũng là một việc khó khăn, Giang Thu Thu có chút phiền não nhìn những thứ này.
Sau đó, cánh cửa sổ chưa đóng đột nhiên vang lên tiếng xào xạc, cơn gió thu se lạnh thổi vào mặt cô.
Hóa ra đã là mùa thu rồi.
Giang Thu Thu nghĩ: Cô đột nhiên có chút nhớ món sủi cảo bà nội làm hồi nhỏ.
Hay là hôm nay làm sủi cảo đi!
-
7 giờ 55 phút tối.
Giang Thu Thu mở phòng livestream của mình sớm 5 phút.
Ngày livestream trước, cô đã kết thúc chuyên mục thú Gugu, mọi người đều rất tò mò không biết cô có mở chuyên mục nào nữa không, nên đã sớm túc trực trong phòng livestream rồi.
Thấy hôm nay livestream mở sớm, những người đến đều rất vui mừng.
#A a a! Cảm nhận được hàng ghế đầu, hàng ghế đầu nóng hổi!#
#Hôm nay đến sớm thế này, vận may trong phòng livestream có tốt hơn không hu hu hu.#
#Oa thực đơn hôm nay là gì vậy? Có phải vì mở sóng sớm không, sao Thu Thu không nói câu đó nữa, không quen nha.#
Giang Thu Thu lúc này mới phản ứng lại: “Đúng rồi, hôm nay quên mất chưa nói, chào mừng mọi người đến với phòng livestream mỹ thực của tôi, tôi là Giang Thu Thu, thực đơn hôm nay: Sủi cảo.”
Ai cũng biết, livestream là không có phụ đề.
Mọi người nghe giọng nói tròn vành rõ chữ của Giang Thu Thu, trong đầu lóe lên——
#Cái cẳng?#
#Có giống móng thú Gugu lần trước không? Lần này là cẳng của con gì vậy?#
#Nếu không phải lần trước đã ăn qua móng thú Gugu, tôi nhất định sẽ nghĩ đây là một món ăn bóng tối! Nhưng bây giờ tôi mong đợi quá! Là cẳng của ai vậy!#
Mọi người thảo luận vô cùng nghiêm túc, cứ như thật vậy, Giang Thu Thu nhìn mà cố nhịn cười.
Cuối cùng, 8 giờ đã đến, cô hắng giọng, chĩa robot quay phim thu thập hình ảnh vào đống nguyên liệu trên bàn: “Không phải đâu nhé, sủi cảo hôm nay không phải là cái cẳng của ai cả, mà là một loại món ăn làm từ bột mì rất ngon.”
“Nó dùng bột mì nhào thành những viên bột nhỏ và cán mỏng làm vỏ, gói với các loại nhân khác nhau, dùng phương pháp nấu nướng như hấp, luộc hoặc chiên để tạo thành một loại thức ăn.”
“Mùa thu rồi, ăn một bát sủi cảo nóng hổi, húp chút nước súp, đúng là một trong những điều tuyệt vời nhất trần đời.”
#Hóa ra không phải là cái cẳng.#
#Món ăn từ bột mì sao! Tôi thích ăn đồ bột mì! Đang mong đợi!#
#Mau bắt đầu đi, tôi đợi không nổi nữa rồi! Tôi đói quá, phải đợi hương thơm nấu ăn của Thu Thu tỏa ra rồi tôi mới ăn cơm!#
#Lầu trên là bản sao của tôi trên thế giới này sao? Đang đợi để trộn dịch dinh dưỡng uống à?#
#Sao cậu biết...#
Những người trên khung bình luận bắt đầu trò chuyện, Giang Thu Thu cũng vui vẻ bắt tay vào làm sủi cảo.
“Nếu trước đây đã xem livestream, thì chắc chắn sẽ rất quen thuộc với bước đầu tiên tôi sắp làm bây giờ——”
“Đúng vậy. Chính là nhào bột!”
Lấy ra một cái thau, đổ vào một ít bột mì, sau đó thêm lượng nước ấm và muối vừa đủ, rồi dùng một cái phới trộn nhỏ, nhanh ch.óng khuấy đều trong thau.
“Nhào bột trước tiên phải trộn chúng thành dạng bông xốp, chừng nào được như thế này là chúng ta có thể dùng tay rồi.” Giang Thu Thu chìa đôi bàn tay nhỏ nhắn thon dài của mình ra, “Nhớ kỹ, lúc này tay bắt buộc phải ở trạng thái nhẵn nhụi và khô ráo.”
Sau đó là thời gian ma thuật kỳ diệu.
Những cục bột nhỏ dạng bông xốp vốn dĩ nằm rải rác khắp nơi trong thau dưới đôi bàn tay của Giang Thu Thu, dần dần kết dính lại với nhau, thứ không thành hình đó dần dần biến thành một cục bột tròn trịa nhẵn mịn trong tay cô.
Mặc dù đã xem rất nhiều lần, nhưng có những fan xem lại vẫn cảm thấy rất thần kỳ.
Tại sao người ta ngay cả nhào bột cũng đẹp mắt đến thế.
Tất nhiên, cũng có những fan không quan tâm đến điều này, mà vô cùng quan tâm đến——
#???#
#Tại sao hôm nay lại là một cái thau nhỏ như vậy? Định làm mấy cái sủi cảo thế... Tại sao cục bột lại nhỏ xíu xiu thế này, phiên bản mini sao? Một đĩa một cái à? Đừng mà!#
Lời này quả thực đã đ.â.m trúng tim đen của mọi người. Đúng vậy, trước đây lần nào chẳng là thau siêu siêu to, lần này sao lại lấy ra một cái thau nhỏ thế này!
Thế là, trên khung bình luận bắt đầu xuất hiện điên cuồng!
#Là không có tiền mua thau to sao? Tôi có thể tài trợ một cái thau siêu siêu siêu to!#
#Là không mua bột mì sao! Tôi có thể tài trợ một bao bột mì siêu siêu to!#
#Là cảm thấy nhào bột khó khăn sao? Tôi nghèo, tôi có thể tự tài trợ chính mình, không cần tiền công, bao cơm là được!#