Giang Thu Thu không hỏi Mặc Thành Ngữ tại sao không thể đưa đi, bởi vì cô có thể cảm nhận rất rõ ràng, vị tỷ tỷ xinh đẹp và ngầu lòi này, mặc dù ngày thường có chút không đứng đắn...
Bước ra khỏi cửa, ánh mắt lướt qua cái cây trước cổng, những ngôi nhà nhỏ ở phía xa và vài vật che chắn, Giang Thu Thu thầm nghĩ, chị ấy có lẽ là một nhân viên cơ mật.
Khắp nơi đều là người bảo vệ chị ấy.
Nói không chừng, Hố Đen cũng đến để bảo vệ chị ấy, chỉ là cấp bậc cao hơn một chút?
Dù sao thì, cả hai người đều tốt nghiệp từ Quân giáo Liên Bang.
-
“Tức c.h.ế.t đi được!” Mặc Thành Ngữ thở dài, “Khó chịu quá, Thu Thu bé nhỏ đáng yêu có khi nào nghĩ là tôi cố tình không đưa em ấy đi không?”
“Sẽ không đâu, Thu Thu tiểu thư rất thông minh, chắc hẳn có thể đoán ra thân phận của bộ trưởng không tiện.”
“Cũng thực sự là không tiện.” Mặc Thành Ngữ thở vắn than dài, “Ai bảo khuôn mặt này của tôi ở Liên Bang lại nổi tiếng đến thế cơ chứ, rất nhiều giáo viên của Đại học Liên Bang đều biết tôi, tôi mà lượn lờ nhất vòng, không chừng lại có người nói Thu Thu đi cửa sau.”
“Chị cũng không cần lo lắng, Thu Thu tiểu thư tuy tuổi còn nhỏ, nhưng làm việc rất đáng tin cậy.” Ít nhất nhìn bề ngoài còn đáng tin cậy hơn bộ trưởng gấp 100 lần.
Hữu hộ pháp cũng hùa theo một câu, nhưng khác với Tả Khải, anh ta trực tiếp phụ họa: “Bộ trưởng, chị có gì mà phải lo lắng chứ, Thu Thu nhìn còn đáng tin cậy hơn chị nhiều.”
Câu nói này trực tiếp khiến Mặc Thành Ngữ đang ngồi một bên phải ngẩng đầu lên, dùng tia sáng t.ử thần nhìn chằm chằm anh ta: “Cậu nói cái gì?”
“...”
“Không có gì, bộ trưởng, Viện trưởng Trương vừa gửi tin nhắn cho tôi, tôi đi nghe máy một lát.”
Hữu hộ pháp lặng lẽ chuồn mất.
Mặc Thành Ngữ đưa tay lên trán, “Cái tên Tiểu Hữu c.h.ế.t tiệt này, nói chuyện thật khó nghe.”
Tất nhiên rồi, dù sao thì sự thật luôn làm tổn thương người khác nhất mà.
Tả Khải thầm lầm bầm trong lòng.
“Khải t.ử, cậu nói xem, tôi không đáng tin cậy sao?”
“Bộ trưởng là người nghiên cứu cơ giáp giỏi nhất trong toàn bộ viện nghiên cứu.” Chỉ cần không nghiên cứu cơ giáp, thì chính là người nghịch ngợm nhất.
Mặc Thành Ngữ “ừ” một tiếng, “Vẫn là cậu hiểu tôi, Tiểu Hữu thật sự nên đi theo anh trai tôi, miệng lưỡi hai người đều không biết nói chuyện như nhau.”
Tả Khải mỉm cười, không lên tiếng.
-
Giang Thu Thu thực sự rất hiếm khi ra khỏi nhà.
Có robot logistics phát triển, muốn mua gì cũng có thể giao hàng tận nơi.
Xem phim ở nhà đã có thiết bị chiếu phim ba chiều.
Cộng thêm dạo này đều bận rộn huấn luyện tinh thần lực, cô cũng không có thời gian.
Ngồi trên xe lơ lửng, cô tò mò ngắm nhìn mọi thứ ở khu vực trung tâm.
Khác với vùng ngoại ô, các tòa nhà cao tầng ở đây đều có khoảng cách với nhau, thay vì nói là san sát nối tiếp, thì đúng hơn là từng “quần thể nhỏ” riêng biệt.
Các công trình cùng loại được tập trung lại với nhau, phân chia rõ ràng khu vực nào ở trung tâm dùng để làm gì.
Một dì trên xe lơ lửng thấy cô ăn mặc rất trẻ trung, lại tò mò nhìn ngắm thế giới bên ngoài, liền hỏi: “Cô bé đến Liên Bang Tinh để đi học à?”
“Dạ?” Giang Thu Thu lắc đầu, mỉm cười đáp: “Không ạ, cháu đi đăng ký, vẫn chưa chắc chắn là có được đi học hay không.”
“Vậy sao.” Dì ấy “ái chà” một tiếng, “Vậy chúc cháu một phát ăn ngay nhé!”
Lời chúc từ một người xa lạ khiến người ta cảm thấy có chút ấm áp, Giang Thu Thu xuống xe xong liền đi thẳng đến Đại học Liên Bang.
Khoảnh khắc đến trước cổng trường, cô có chút kinh ngạc.
Công nghệ của thế giới tương lai vào giây phút này, lại mang đến cho cô vô số sự chấn động.
Đại học Liên Bang lại có một phần lơ lửng trên không trung.
Mặc dù trong ký ức của nguyên chủ đã có khái niệm này, nhưng linh hồn đến từ thế kỷ 21 lần đầu tiên nhìn thấy một thành phố trên không vĩ đại như vậy, vẫn không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Đây chính là trường đại học tương lai của mình sao?
Được học đại học ở đây thật sự quá kỳ diệu!