Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không

Chương 170: Hôm Nay Ta Sẽ Nổ Chết Con Nữ Chính Não Tàn Nhà Ngươi

"Thần kinh à! Đây là kiểu đ.á.n.h nhau mà đệ t.ử tông môn nên có sao?"

"Thịnh Ninh và Dụ Dã chạy nhanh quá, trên người bọn họ rốt cuộc dán bao nhiêu tấm Gia Tốc Phù vậy? Phù lục của tông môn bọn họ đều dùng để ăn thay cơm sao?"

"Cứu mạng, ta vậy mà lại cảm thấy hơi buồn cười là sao?"

Trên đài bàn tán xôn xao, dưới đài khói lửa ngập trời.

Thịnh Ninh và Dụ Dã chạy quanh giáo trường mười mấy vòng, trên người không hề có nửa phần mệt mỏi.

Ngược lại Tịch Chấn và Sư Nguyệt Dao bị chọc tức đến bốc hỏa, vì để đuổi kịp bọn họ, không tiếc sử dụng linh lực, lúc này đã thở hồng hộc.

"Thịnh Ninh, chơi đủ chưa?"

Ngay khi Thịnh Ninh chuẩn bị dừng bước, một tiếng quát ch.ói tai khác thường lọt vào tai nàng.

Tiếng quát đó phảng phất mang theo gai, đ.â.m vào thần hồn nàng đau nhói, khiến nàng tại chỗ dừng bước.

Nàng nhìn theo hướng âm thanh, liền thấy Tần Xuyên đã ép lui Tô Đại Uyên, ánh mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm mình không buông.

Ồ hố.

Chơi lớn rồi.

Thịnh Ninh nhìn đối phương, khóe miệng hơi nhếch lên:"Tần đạo hữu lời này là có ý gì? Ta không phải đang tỷ thí với Sư đạo hữu sao?"

Lớp trang điểm trên mặt Sư Nguyệt Dao đã hoa, hai tay xách kiếm cũng rũ xuống.

Nghe thấy lời Thịnh Ninh nói, khuôn mặt ả nháy mắt trở nên dữ tợn:"Ngươi đó là đang tỷ thí với ta sao? Ngươi đây là đang trêu ch.ó!"

Ả cũng dán hai tấm Gia Tốc Phù lên người, đó là hai tấm Gia Tốc Phù duy nhất trên người ả, nhưng lại trước sau không đuổi kịp Thịnh Ninh.

Đến nỗi kế hoạch ả chuẩn bị trước đó, muốn g.i.ế.c Thịnh Ninh như thế nào, nếu g.i.ế.c không được, thì hãm hại Thịnh Ninh ra sao, toàn bộ đều bị đảo lộn.

Bây giờ đối phương bị Tần Xuyên ép dừng bước, ả lập tức xách kiếm tiến lại gần.

Thịnh Ninh nghe vậy biểu cảm trên mặt sững sờ, ngay sau đó cười rộ lên:"Đây là tự Sư đạo hữu ngươi nói đấy nhé, ta không có nói đâu."

Giọng nói vừa dứt, nàng nhìn thấy Sư Nguyệt Dao tiến lại gần, ý cười trên mặt dần nhạt đi.

Cho đến khi đối phương đến gần, nàng bốn mắt nhìn nhau với ả, liền nghe kẻ sau trầm giọng mở miệng:"Thịnh Ninh, ngươi đáng c.h.ế.t."

Lời này Thịnh Ninh nghe qua không có một trăm lần, cũng có mười lần.

Hơn nữa đều là xuất phát từ miệng đệ t.ử Thái Hư Tông.

Nàng nhìn Sư Nguyệt Dao, còn chưa đợi nàng có động tác, trên người nàng đột nhiên có thêm một luồng khí tức không thuộc về nàng.

Giây tiếp theo, Sư Nguyệt Dao vốn dĩ đã tiến lại gần nàng lùi về sau vài bước, trên khuôn mặt lớp trang điểm đã hoa kia, hiện lên biểu cảm không dám tin.

"Ma khí?! Thịnh Ninh, ngươi là ma tu?"

Một phen lời nói này của Sư Nguyệt Dao nháy mắt dấy lên sóng to gió lớn.

"Cái gì? Thịnh Ninh là ma tu?!" Tiền trưởng lão nháy mắt nhảy dựng lên.

Đệ t.ử ngồi bên cạnh ông ta cũng là một bộ dáng trừng lớn hai mắt:"Thịnh Ninh vậy mà lại là ma tu? Ta đã nói tu vi của ả sao có thể tăng tiến nhanh như vậy mà!"

"Vạn vạn không ngờ tới a, Thịnh Ninh vậy mà lại là ma tu, g.i.ế.c ma tu! Đối với người của Ma tộc nghiêm trị không tha!"

"G.i.ế.c Thịnh Ninh! G.i.ế.c ma tu!"

"Đại sư huynh, g.i.ế.c ma tu! Diệt Vô Địch Tông!"

Tiếng nói chuyện của toàn trường xông thẳng lên tận mây xanh.

Thịnh Ninh liếc nhìn Sư Nguyệt Dao trước mặt, sau đó nheo mắt nhìn quanh một vòng tất cả mọi người trên khán đài.

Mấy người Tô Đại Uyên không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh nàng, thấy có người ném giày về phía này, bọn họ lập tức vung tay, ném trả giày về.

"Ma tu ma tu! Ta thấy trên dưới cả nhà ngươi đều là ma tu, mắt mù thì đi chữa đi, đừng làm chậm trễ việc điều trị!" Dụ Dã tức quá.

Tiểu sư muội của hắn luôn trưởng thành bên cạnh bọn họ, Vô Địch Tông có bao nhiêu đồ tốt, nàng vì nâng cao tu vi mà biến thành ma tu thì có lợi ích gì.

Đám khốn nạn mắt mù này, cái thứ táng tận lương tâm Sư Nguyệt Dao kia nói cái gì thì là cái đó.

Sao ả không bảo bọn họ đi c.h.ế.t đi!

Vu khống Thịnh Ninh, đều mẹ nó thuần mắt mù!

Thịnh Ninh có nghĩ tới Vô Địch Tông có lẽ đ.á.n.h không lại Thái Hư Tông.

Đến lúc đó nàng liền lấy đồ chơi mới của mình ra, để đám người này hảo hảo mở mang tầm mắt.

Nàng không ngờ Sư Nguyệt Dao vì muốn g.i.ế.c nàng, vậy mà không tiếc mạo hiểm nguy cơ bại lộ, cũng phải giở trò âm hiểm này với nàng.

Trong mắt hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, nàng liếc nhìn các sư huynh phía sau, ngoài cười nhưng trong không cười nói:"Các sư huynh lùi lại, đến lượt muội ra tay rồi."

Lời của Thịnh Ninh lọt vào tai mọi người, dọa mọi người tưởng nàng muốn triệu hồi ma vật của Ma tộc, lập tức giơ bản mệnh linh khí lên.

Lại thấy ngón tay Thịnh Ninh khẽ động, bên chân nàng liền xuất hiện một con quái vật khổng lồ.

Nói là quái vật khổng lồ chỉ là khoa trương, thứ này chỉ cao bằng hai người, hơn nữa trên đỉnh còn có sáu cái ống dài.

Dưới chân Thịnh Ninh khẽ động, liền đứng trên con quái vật khổng lồ kia.

Trên tay có thêm một chiếc điều khiển từ xa, nàng mỉm cười với Sư Nguyệt Dao cách đó không xa:"Ta người này làm việc, tuy thỉnh thoảng không quang minh lỗi lạc, nhưng chuyện ta đã làm, ta nhất định sẽ thừa nhận."

"Cổng lớn của Thái Hư Tông là do ta nổ, nhưng Ma tộc, lại là thứ ta chán ghét nhất."

"Không vì nguyên nhân nào khác, ta người này ghét nhất những thứ xấu xí, ví dụ như trái tim dơ bẩn của ma tu."

Lời này của nàng rơi vào tai người ngoài, chỉ cảm thấy nghe như lọt vào sương mù.

Nhưng lời này của nàng là nói với Sư Nguyệt Dao, kẻ sau thấy khóe miệng nàng ngậm nụ cười lạnh, lập tức trốn sau lưng Tần Xuyên.

"Đại sư huynh, muội phát hiện ả là ma tu, ả thẹn quá hóa giận rồi, huynh mau trừ khử ma tu đi."

Tu sĩ chính phái tu luyện nhiều năm, vì chính là trừ ma vệ đạo.

Hiện tại trên người Thịnh Ninh hiển lộ ra ma khí, cho dù Sư Nguyệt Dao không nói, Tần Xuyên cũng sẽ không buông tha cho nàng.

Nay nghe xong lời Thịnh Ninh nói, Tần Xuyên thôi động linh lực trong cơ thể, giơ Ngọc Linh Tiêu lên liền đưa đến bên môi:"Không hảo hảo tu luyện lại muốn nhập ma không làm mà hưởng, Thịnh Ninh, t.ử kỳ của ngươi đến rồi."

Giọng nói của hắn vừa dứt, liền nghe một trận tiếng tiêu êm tai vang lên trong giáo trường.

Những người khác nghe thấy trận tiếng tiêu này, chỉ cảm thấy dư âm văng vẳng bên tai, phảng phất rơi vào tiên cảnh.

Duy chỉ có Thịnh Ninh, sau khi nghe thấy tiếng tiêu mới hiểu tại sao Tần Xuyên ngay từ đầu không dùng âm công.

Quá ch.ói tai.

Giống như muốn rút linh hồn nàng ra khỏi cơ thể.

Thần thức của nàng càng giống như muốn nứt ra.

Đau đến mức nàng muốn lăn lộn trên mặt đất.

Mấy người Tô Đại Uyên cũng hứng chịu âm công của Tần Xuyên.

Trong số bọn họ có hai người là tu sĩ Nguyên Anh, lập tức chắn trước mặt tiểu sư muội nhà mình, kết giới miễn cưỡng vẽ ra, bất quá trong hai nhịp thở liền bị Tần Xuyên công phá.

Vượt cấp quyết đấu vốn dĩ đã khó khăn.

Bây giờ mấy người Tô Đại Uyên cũng là ốc không mang nổi mình ốc.

Tu vi của Thịnh Ninh thấp nhất, là người không chịu nổi đợt âm công này nhất.

"Mẹ kiếp đều không nghe người ta giải thích liền động thủ đúng không, các ngươi không nói võ đức, mẹ nó ta cũng không nói nữa!"

Màng nhĩ phảng phất nổ tung, Thịnh Ninh chỉ cảm thấy trong tai là một mảnh ong ong.

Nàng nắm c.h.ặ.t chiếc điều khiển từ xa trong tay, miễn cưỡng ngẩng đầu đối diện với Sư Nguyệt Dao đang trốn sau lưng Tần Xuyên, vẻ mặt đắc ý.

"Hào quang nữ chính, ta đi con mẹ nó hào quang nữ chính của ngươi, hôm nay ta sẽ nổ c.h.ế.t con nữ chính não tàn nhà ngươi!"

"Rocket, lên cho ta!"

Dùng điều khiển từ xa chĩa vào vị trí của Tần Xuyên, Thịnh Ninh lập tức ấn nút màu đỏ ở giữa điều khiển từ xa.

Tiên nhạc trong giáo trường, bị che lấp hoàn toàn khi một tiếng ầm ầm vang lên.

Mọi người chỉ thấy phàm khí không hề có d.a.o động linh khí mà Thịnh Ninh triệu hồi ra rung lên một cái.

Trong chớp mắt, một vật thể hình trụ dài bay ra dọc theo ống dài, mà mục tiêu của nó, chính là Tần Xuyên và Sư Nguyệt Dao.