Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không

Chương 187: Vật Phẩm Đấu Giá Cuối Cùng, Thần Thú Huyền Vũ

Chữ "tám ngàn" của Thịnh Ninh vừa thốt ra, Triệu Nam Tiêu ở phía dưới lại một lần nữa giơ tấm biển trong tay lên.

"Chín ngàn."

Câu "chín ngàn" này của Triệu Nam Tiêu đã triệt để đẩy buổi đấu giá này lên tới cao trào.

Khối Vô Thượng Huyền Thiết trên đài rất lớn, đủ để rèn hai thanh thượng phẩm linh kiếm.

Đây cũng là lý do Quan Vân Xuyên nhắm trúng khối huyền thiết này.

Bát Tinh Côn Ngô Kiếm trên người tiểu sư muội cố nhiên không tồi, nhưng nếu thật sự đ.á.n.h nhau, lại ngay cả Vân Tức Kiếm bên hông hắn cũng không sánh bằng.

Nếu không phải Vân Tức Kiếm đã sinh ra kiếm linh, thì khoảnh khắc tiểu sư muội lấy s.ú.n.g Gatling ra, hắn nhất định đã lấy Vân Tức Kiếm ra trao đổi với nàng rồi.

Hắn muốn đổi cho tiểu sư muội một v.ũ k.h.í lợi hại hơn.

Khối huyền thiết kia vô cùng thích hợp.

Bây giờ Triệu Nam Tiêu mở miệng một cái là chín ngàn linh thạch, cho dù Vô Địch Tông giàu có, cũng không thể vung tay quá trán như vậy.

Quan Vân Xuyên lập tức đưa tay cản lại động tác định ra giá tiếp của tiểu sư muội nhà mình:"Chỉ là một cục đá rách thôi, tiểu sư muội không cần thiết phải làm vậy."

Thịnh Ninh liếc nhìn hắn một cái, một lát sau mới thấp giọng nói:"Nhưng trên mặt Ngũ sư huynh viết rành rành hai chữ 'muốn lấy' kìa."

Quan Vân Xuyên nghe vậy lập tức đưa tay sờ sờ mặt:"Rõ ràng lắm sao?"

Hắn quay đầu nhìn mấy vị sư huynh, sau khi thấy vẻ mặt khẳng định của bọn họ, mặt hắn lập tức xị xuống.

"Ta cũng không phải rất muốn lấy, ta chỉ muốn thử xem Pháo Laser rèn từ Vô Thượng Huyền Thiết có gì khác biệt hay không thôi."

"Tiểu sư muội, thứ đó đắt quá, chúng ta vẫn là không mua nữa."

Thịnh Ninh nhướng mày, cười hỏi hắn:"Thật sự không cần?"

Quan Vân Xuyên liếc nhìn khối huyền thiết trên đài, cuối cùng c.ắ.n c.h.ặ.t răng thu hồi tầm mắt:"Không cần!"

"Được thôi."

Thịnh Ninh khẽ thở dài một tiếng, lúc rũ mắt xuống lại thấy Triệu Nam Tiêu quay đầu nhìn mình.

Đấu giá sư gõ b.úa chốt giá, cuối cùng Vô Thượng Huyền Thiết được Triệu Nam Tiêu mua với giá chín ngàn linh thạch.

Nhìn Quan Vân Xuyên bên cạnh trơ mắt ếch nhìn khối huyền thiết bị vài tên tu sĩ hợp sức chật vật khiêng xuống, Thịnh Ninh nhếch khóe môi, không nói gì thêm.

Món đồ áp ch.ót đã có người mua, mọi người còn chưa kịp kích động, vật phẩm đấu giá cuối cùng đã được khiêng lên.

"Vật phẩm đấu giá cuối cùng này khác với những vật phẩm trước đó, đây là một sinh vật sống, hơn nữa còn là một sinh vật sống đặc biệt."

Đấu giá sư úp mở, hắn trước tiên kể lể Tề gia vì bắt được sinh vật sống này đã tốn bao nhiêu nhân lực vật lực.

Sau đó lại nói sinh vật sống này không phải người thường có thể thuần phục.

Khi đấu giá sư nói đến đây, mọi người đã hiểu vật phẩm đấu giá cuối cùng là linh thú.

Trên đại lục, cũng có người săn bắt linh thú để bán, có những gia tộc lớn thậm chí còn trực tiếp bỏ tiền thuê người chuyên môn đi bắt linh thú.

Linh thú có thể kết khế ước với người, một khi hai bên kết khế ước, linh thú sẽ trở thành v.ũ k.h.í đắc lực nhất của tu sĩ.

Thịnh Ninh nghe thấy vật phẩm áp ch.ót là linh thú, liền đưa tay trực tiếp lôi Bạch Trạch từ trong n.g.ự.c ra, để cậu bé ngồi xổm trên vai mình.

"Bạch Trạch đại nhân nếu nhìn rõ rồi, nhớ nói cho ta biết đó là linh thú gì nhé."

Thịnh Ninh mới đến thế giới này không lâu, cho dù đã đọc qua không ít sách, vẫn không nhận ra được rất nhiều linh thú.

Nay Tề gia mang linh thú ra đấu giá, còn nói con linh thú này không phải người thường có thể thuần phục, lập tức khơi gợi sự tò mò của tất cả mọi người.

"Vậy thì, hãy để chúng ta xem xem, vật phẩm đấu giá cuối cùng này rốt cuộc là thứ gì!"

Đấu giá sư vừa nói chuyện kéo căng sự tò mò của mọi người, vừa dùng sức kéo tung tấm vải nhung đỏ bên tay.

Khoảnh khắc tấm vải nhung đỏ được xốc lên, một chiếc l.ồ.ng ngự thú màu vàng kim hiện ra trước mắt mọi người.

Khác với những vật phẩm trước đó vừa xuất hiện, mọi người liền xôn xao bàn tán.

Vật phẩm lần này vừa hiện ra trước mắt, toàn bộ hội trường đấu giá đột nhiên trở nên tĩnh lặng.

Cho đến khi có người không kiềm chế được, giọng nói run rẩy vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng bất thường này.

"Đây... đây là..."

Đấu giá sư trên đài nhếch khóe môi, cười khẽ một tiếng:"Như các vị đã thấy, đây chính là một trong Thượng cổ Thần thú, Huyền Vũ."

Lời hắn vừa dứt, dưới đài lập tức có người đập bàn đứng dậy.

"Huyền Vũ!"

"Quả nhiên là Huyền Vũ? Đều nói Tề gia là thương khách lớn nhất Bắc Vực, chỉ cần có người ra tiền, bọn họ liền không gì không làm được."

Điều khiến bọn họ không ngờ tới là, Bắc Vực lại có thể đem Thần thú Huyền Vũ làm vật phẩm đấu giá, công khai rao bán.

Hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế, Thịnh Ninh nghiêng đầu nhìn Bạch Trạch đang ngồi trên vai mình:"Hắn nói là sự thật sao?"

Bạch Trạch không đáp.

Tầm nhìn của cậu bé vẫn luôn dán c.h.ặ.t vào chiếc l.ồ.ng ngự thú trên đài.

Hay nói đúng hơn là cậu bé đang nhìn Huyền Vũ.

Lúc vừa mới vào hội trường, cậu bé đã cảm nhận được khí tức quen thuộc ở đây.

Cậu bé vốn tưởng vật phẩm đấu giá ở đây sẽ là một số linh khí sinh ra linh thể, lại không ngờ tới sẽ là Huyền Vũ.

Chìa móng vuốt mèo ra, trên mặt Bạch Trạch lộ ra biểu cảm dữ tợn.

"Bọn chúng, đáng c.h.ế.t!"

Thần thú khác với linh thú.

Linh thú có thể kết khế ước với nhân tộc, trở thành v.ũ k.h.í đắc lực nhất của nhân tộc.

Thần thú lại khác, một khi nhân tộc kết khế ước với Thần thú, liền có thể chia sẻ thần lực với Thần thú.

Nói tóm lại, người kết khế ước với Thần thú, không cần vất vả tu luyện, tu vi cũng có thể tăng lên vùn vụt.

Thịnh Ninh thấy cơ bắp chân sau của cậu bé căng cứng, liền biết cậu bé muốn xông lên đài.

Đưa tay túm lấy phần thịt mềm sau gáy cậu bé, nàng thấp giọng nói bên tai cậu bé:"Ngươi chắc chắn đó thật sự là Huyền Vũ sao?"

Bốn chân Bạch Trạch không ngừng vùng vẫy giữa không trung:"Nói thừa, ta và hắn sống ở Thiên Linh Sơn lâu như vậy, hắn có hóa thành tro ta cũng nhận ra."

Nếu không phải Thiên Trụ sụp đổ.

Bọn họ đều rời khỏi Thiên Linh Sơn đi tìm Cứu Thế Chủ...

Thịnh Ninh nắn nắn cái móng vuốt nhỏ của cậu bé, tiếp tục hỏi:"Hắn thân là Thần thú, tại sao lại không thể cử động được?"

Thần thú có thần lực.

Bạch Trạch là một ngoại lệ.

Cậu bé sống lâu ở Thiên Linh Sơn, linh lực trên người lại vô duyên vô cớ biến mất.

Nếu không phải đụng trúng Thịnh Ninh, mỗi ngày đều có linh quả khác nhau để ăn, e là cậu bé đã sớm hóa thành tro bụi ở Thiên Linh Sơn rồi.

"Là l.ồ.ng ngự thú."

Lục Thanh An nhìn chiếc l.ồ.ng ngự thú màu vàng kim cao chưa tới nửa người trên đài, trầm giọng nói:"Trong chợ đen có người chuyên môn săn bắt linh sủng, ấu tể linh thú, sau đó bán ra với giá cao."

"Lồng ngự thú có thể áp chế linh lực của linh sủng, linh thú, khiến chúng không có khả năng phản kháng."

"Ta từng thấy thứ này trong phòng sư phụ, sư phụ còn nói cho ta biết, l.ồ.ng ngự thú cũng chia cấp bậc."

"Lồng ngự thú cấp bậc càng cao, linh thú có thể giam giữ cấp bậc càng cao, chế tạo cũng khó khăn hơn."

Chỉ là l.ồ.ng ngự thú có thể giam giữ Thần thú, cũng không biết nhân vật cỡ nào mới có thể rèn ra được linh khí như vậy.

Lục Thanh An nói đến cuối cùng, trong đầu nhịn không được hiện ra bộ dạng của Mạc Kinh Xuân.

Cũng không biết tiểu lão đầu sống trên đại lục thế nào rồi.

Sớm biết phải đi xa, hắn đã không quản thúc ông ăn ngỗng quay rồi.

Đám người Thịnh Ninh nghe vậy liền dồn ánh mắt lên l.ồ.ng ngự thú.

Nếu thật sự giống như lời sư phụ nói, ở Bắc Vực, e là có nhân vật không tầm thường.

Đấu giá sư gõ b.úa đấu giá, ra hiệu cho mọi người im lặng.

Ngay sau khi mọi người im lặng, mới nghe hắn chậm rãi lên tiếng.

"Thần thú Huyền Vũ, giá khởi điểm, năm vạn thượng phẩm linh thạch."

Hiện trường lại vang lên một tràng tiếng hít khí lạnh.

Thịnh Ninh nhìn Huyền Vũ bị nhốt trong l.ồ.ng ngự thú trên đài, còn chưa kịp giơ biển, đã thấy Triệu Nam Tiêu giành trước một bước.

"Năm vạn một."