Cô ấy ngồi một bên ăn cháo, từng miếng cháo nóng nuốt vội vào bụng với vẻ vội vã ngấu nghiến, rõ ràng là đã đói lả người suốt cả một ngày dài.

Ngồi ở mép giường nhìn cô gái trước mặt, trong lòng tôi thực sự cảm thấy cô ấy cái gì cũng tốt: vừa xinh xắn, vừa dịu dàng, tính cách lại hiểu chuyện, duy chỉ có quan niệm về tình cảm lứa đôi là hoàn toàn lệch lạc và méo mó.

Và cái quan niệm sai lầm ấy chắc chắn có liên quan mật thiết đến những tổn thương và trải nghiệm đắng cay trong quá khứ của cô ấy, nếu như có thể giúp cô ấy thay đổi và uốn nắn lại được, thì tốt biết bao nhiêu.

Trong đầu tôi bỗng chốc dấy lên một sự bồng bột mãnh liệt muốn giúp cô ấy thay đổi bản thân, rồi sau đó đường đường chính chính ở bên cạnh cô ấy.

"Anh cũng muốn ăn cùng à?" Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt, cô ấy ngước đầu lên hỏi.

"Không có." Tôi vội vàng quay ngoắt đầu sang hướng khác, bấm mở một trận đấu game mới.

Sau khi ăn uống no nê, cô ấy nằm lại lên giường nhưng hoàn toàn không hề có chút buồn ngủ nào, cứ đưa đôi mắt tròn xoe nhìn theo bóng lưng tôi.

Dẫu không ngoảnh đầu lại nhưng tôi vẫn cảm nhận được rất rõ ánh nhìn chăm chú ấy, liền cất tiếng hỏi:

"Sao thế em?"

"Em đang nghĩ, nếu như sau này em lựa chọn bước vào cuộc sống hôn nhân gia đình, liệu em có thể có được một cuộc sống hạnh phúc hay không."

"Chắc chắn là có chứ." Tôi đáp.

"Ngoài xã hội kia có biết bao nhiêu gia đình phải dắt nhau ra tòa ly hôn, làm sao anh có thể khẳng định chắc nịch như vậy được?" Cô ấy hỏi vặn lại.

"Chỉ cần hai người thực lòng yêu thương nhau, nhất định sẽ có thể cùng nhau vượt qua mọi gian nan thử thách, biết trân trọng nâng niu nhau thì tình yêu mới có thể lâu bền mãi mãi được. Dẫu cho lúc ban đầu có gặp nhiều trắc trở gập ghềnh, thì cuối cùng cũng sẽ đến ngày khổ tận cam lai thôi."

"Thế anh tên là gì vậy?" Cô ấy bỗng nhiên cất tiếng hỏi một câu không liên quan.

Tôi giật mình suýt chút nữa đập cả trán vào bàn phím máy tính:

"Em đến cả tên thật của anh là gì còn chưa biết, mà đã dám tùy tiện bước chân vào phòng ngủ của anh rồi sao?!"

"Nếu anh mà chịu chủ động mở miệng nói sớm hơn một chút, thì em đâu cần phải cất công hỏi làm gì nữa chứ." Tằng Vũ Hinh cười đáp.

Hai bên má tôi bỗng chốc nóng bừng lên chẳng vì lý do gì, dẫu trong lòng không muốn thừa nhận, thế nhưng vào cái thời khắc này đây, bản thân tôi quả thực đã bắt đầu nảy sinh chút suy nghĩ không được lành mạnh cho lắm, cảnh tượng cô nam quả nữ ở chung một phòng kín giữa đêm khuya thế này, lửa gần rơm thì làm sao mà không bén...

"Viên Dã." Tôi chậm rãi nói ra tên thật của mình.

"Còn em tên là Tằng Vũ Hinh, anh đã biết chưa?"

"Chưa biết." Tôi cố tình nói dối một câu.

"Chúc anh ngủ ngon nhé."

"Ngủ ngon."

Đêm hôm ấy rốt cuộc tôi chẳng hề làm bất kỳ điều gì vượt quá giới hạn cả, sáng hôm sau cô ấy ngủ một mạch đến tận tám giờ sáng mới thức giấc.

Tôi nằm gục đầu trên mặt bàn ngủ thiếp đi, cô ấy nhẹ nhàng xách chiếc vali hành lý, rón rén bước từng bước chân thật khẽ hòng không làm kinh động đến giấc ngủ của tôi, định bụng cứ thế lẳng lặng rời đi.

Thế nhưng tôi vẫn nghe thấy những tiếng động sột soạt ấy, liền lập tức mở mắt choàng tỉnh dậy, nhanh tay vươn ra giữ c.h.ặ.t lấy quai xách chiếc vali hành lý của cô ấy.

"Trước khi chính thức tìm được công việc làm ăn ổn định, tạm thời em cứ ở lại đây đi." Tôi lên tiếng bảo.

"Thế anh ngủ ở đâu?"

"Lát nữa anh chạy xuống tiệm tạp hóa mua thêm một bộ chăn đệm mới, bây giờ tiết trời vẫn còn ấm áp lắm, anh là đàn ông nằm ngủ dưới sàn nhà chẳng sao cả đâu." Tôi trả lời.

"Tại sao anh lại đối xử tốt với em đến thế này cơ chứ?" Cô ấy ngước nhìn tôi hỏi.

"Anh không thể trơ mắt đứng nhìn người con gái mình thích phải lưu lạc đầu đường xó chợ không nơi nương tựa được, hơn nữa... anh muốn thử xem liệu bản thân có thể giúp em thay đổi được con người mình hay không." Tôi đã suy nghĩ trăn trở suốt cả một đêm dài, chơi game thua liên tiếp mười trận xếp hạng, mới có thể đưa ra được câu trả lời vô cùng nghiêm túc và chín chắn này.

"Tại sao anh lại muốn thay đổi em?"

"Bởi vì anh thích em."

Cô ấy trầm ngâm suy nghĩ rất lâu, rồi chậm rãi cất lời:

"Vậy thì làm phiền anh nhiều rồi nhé, thế nhưng em hy vọng sau này anh sẽ không phải cảm thấy thất vọng vì em."

Cô ấy đã chính thức đồng ý chấp nhận sự thay đổi, trong lòng tôi dâng lên một niềm vui sướng len lỏi khôn tả.

Sau một đêm dài hầu như không ngủ, sáng hôm ấy tôi cùng cô ấy xuống siêu thị bách hóa dưới chân chung cư sắm sửa một ít đồ dùng sinh hoạt cá nhân cần thiết, còn chuyện có bị những người bạn cùng phòng thuê trọ khiếu nại hay không thì tạm thời cứ tìm cách giấu giếm cho khéo léo đã, vả lại trước đây mấy người kia thỉnh thoảng cũng từng lén lút dẫn bạn về phòng ngủ lại đấy thôi.

Ban ngày Tằng Vũ Hinh bắt đầu đi khắp nơi nộp hồ sơ xin việc làm, cô ấy không có bằng cấp đại học đàng hoàng, cũng chẳng có kinh nghiệm làm việc chuyên môn gì nổi bật, nên việc tìm kiếm một công việc t.ử tế là vô cùng khó khăn.

Bản thân cô ấy thì lại chẳng hề có bất kỳ yêu cầu cao sang nào đối với công việc cả, chỉ cần nơi đó bao ăn bao ở, còn kiếm được bao nhiêu tiền lương mỗi tháng cô ấy căn bản chẳng thèm bận tâm, nhìn vào công việc ở quán trà sữa trước đây của cô ấy là đủ biết, cô ấy tuyệt đối không phải là tuýp phụ nữ chịu thương chịu khó hay có chí tiến thủ, mà chỉ là kiểu người sống an phận thủ thường, được chăng hay chớ theo kiểu buông xuôi.

Chạy đôn chạy đáo suốt ba ngày ròng rã, cuối cùng cô ấy cũng được một quán ăn bình dân nhận vào làm nhân viên bưng bê phục vụ bàn, mức lương tháng một nghìn tám trăm tệ (khoảng 6,3 triệu VNĐ), bù lại được bao hai bữa ăn trưa và tối, nhưng không bao chỗ ở.

Đúng lúc ấy, bên căn hộ thuê trọ của tôi có một người khách trọ trả phòng dọn đi nơi khác, tôi liền nhanh ch.óng liên hệ với chủ nhà giữ lại căn phòng ngăn vách đó, giá thuê năm trăm tệ một tháng, tôi đứng ra ứng trước toàn bộ tiền phòng giúp Tằng Vũ Hinh để cô ấy có thể dọn vào ở độc lập ngay sát vách phòng tôi.

Hai chúng tôi ngày một trở nên thân thiết và hiểu nhau nhiều hơn.

Tằng Vũ Hinh không chỉ có quan niệm về tình cảm vô cùng kỳ quặc và méo mó, mà kỹ năng sinh tồn tự chăm sóc bản thân trong cuộc sống thường ngày của cô ấy cũng chỉ ở mức vừa đủ sống qua ngày, cô ấy hoàn toàn không hề có bất kỳ kế hoạch chi tiêu hay tích lũy tiền bạc nào cả, cơ bản là cứ đến ngày nhận lương là tiêu sạch sành sanh ngay trong ngày hôm đó.

Mục tiêu sống của cô ấy chính là sống được ngày nào hay ngày đó, có tình yêu thì cứ việc lao vào yêu, ai thích cô ấy hay cô ấy thích ai, cô ấy đều sẵn sàng đón nhận mà chẳng hề chối từ bất kỳ ai.

Mới đi làm ở quán ăn được đúng một tháng trời, đã có một cậu nhóc học sinh vừa mới tốt nghiệp cấp ba lẽo đẽo đưa cô ấy về tận cửa phòng trọ, thấy vậy tôi lập tức đóng vai một người anh trai khó tính, trưng ra bộ mặt hầm hố dữ dằn để dọa cho cậu nhóc kia sợ hãi bỏ chạy mất dép.

Đợi cho cậu học sinh kia đi khuất, tôi ôm một bụng tức giận quay trở về phòng, gọi Tằng Vũ Hinh bước lên sân thượng tầng thượng để nói chuyện riêng.

"Chẳng phải hai chúng ta đã thỏa thuận rõ ràng là em sẽ thay đổi bản thân rồi sao?" Tôi gặng hỏi.

Cô ấy chớp mắt ngây thơ đáp:

"Em đâu có hẹn hò yêu đương gì với cậu ấy đâu anh!"

"Anh đã từng dặn dò em thế nào rồi hả, hễ có bất kỳ người đàn ông nào bày tỏ tình cảm hay có ý đồ tiếp cận em, em đều bắt buộc phải thẳng thừng từ chối ngay lập tức!"

"Thế lý do để từ chối là gì hả anh?" Cô ấy hỏi ngược lại tôi.

Một ngụm nước bọt nghẹn ứ nơi cổ họng khiến tôi suýt chút nữa sặc sụa:

"Đối xử với chuyện tình cảm không thể tùy tiện và dễ dãi như thế được, phải suy nghĩ cho thật thấu đáo và chín chắn chứ!"

"Thế nhưng cậu ấy đúng là hình mẫu mà em thích cơ mà! Hơn nữa em đang độc thân, cậu ấy cũng đang độc thân, khoảng cách tuổi tác tuy có chút chênh lệch nhưng đâu thể vì thế mà anh cấm đoán vô lý như vậy được chứ?"

"Đúng là như thế thật, thế nhưng nếu em cứ tiếp tục làm như vậy thì em có khác gì so với con người trước đây của em đâu chứ? Em vẫn sẽ cứ gặp một người là thích một người, cái thứ tình cảm chớp nhoáng đó căn bản vĩnh viễn không bao giờ có thể gọi là tình yêu đích thực được!"

Cô ấy trầm ngâm một lát rồi khẽ gật đầu đồng ý:

"Được rồi, em sẽ từ chối cậu ấy."

Chương 5 - Cách Cứu Rỗi Một Tra Nữ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia