Lâm Thanh Tỉnh mỉm cười không tiếp lời. Cô không muốn vào một ngày chuyển nhà lại đi thảo luận đề tài phụ nữ độc lập với một người đàn ông xa lạ, đề tài đó quá lớn lao, mà cô lúc này chỉ muốn nhanh ch.óng dọn xong đồ đạc, sau đó nằm trong căn nhà do chính mình mua, yên lặng nghe nhạc suốt một buổi tối.
Khu chung cư ở phía đông thành phố có tên là Thời Gian Lý, căn hộ cô mua nằm ở tầng thượng, hướng nam, có một chiếc ban công nhỏ rộng sáu mét vuông. Ban đầu khi đi xem nhà, cô đã lập tức ưng ý chiếc ban công này, nghĩ bụng sau này có thể trồng một ít bạc hà và hương thảo trên đó, đặt một chiếc ghế xếp, vào những buổi chiều cuối tuần có thể ngồi ngoài ban công đọc sách uống cà phê.
Buổi chiều hôm đó cô gọi điện cho Giang Niệm bảo “tao mua nhà rồi”, Giang Niệm ở đầu dây bên kia hét ch.ói tai suốt mười giây đồng hồ, sau đó hỏi một câu: “Trần Tự Chu có biết không?”
“Không biết.”
“Mày không định nói cho anh ta biết à?”
“Không định.”
“Tại sao chứ? Mày mua nhà là chuyện lớn như thế, mày không nên chia sẻ với anh ta sao?”
Lâm Thanh Tỉnh lúc đó đang ký hợp đồng vay vốn, vừa ký vừa nói: “Bởi vì đây là nhà của tao, không phải nhà của ‘chúng tao’. Từ tiền đặt cọc cho đến tiền trả góp hàng tháng đều là tiền của tao, tại sao tao phải nói cho anh ta biết? Anh ta sẽ cảm thấy tao đang chia sẻ niềm vui với anh ta sao? Không, anh ta sẽ cảm thấy tao đang vạch rõ ranh giới với anh ta, rồi sẽ dùng ánh mắt ấm ức nhìn tao, hỏi tao có phải là không tin tưởng anh ta hay không. Tao không muốn xử lý mớ cảm xúc đó, mệt mỏi lắm.”
Giang Niệm im lặng một hồi lâu rồi nói: “Lâm Thanh Tỉnh, đôi khi tao cảm thấy mày không phải là người tỉnh táo nhất trần đời, mà mày là chiếc máy tính chạy bằng cơm thì có.”
Lâm Thanh Tỉnh bật cười: “Tính toán rõ ràng vẫn tốt hơn là không rõ ràng.”
Lúc này, cuối cùng cô đã được đứng trên chiếc ban công thuộc về riêng mình, nhìn ngắm đường chân trời phía đông thành phố được ánh hoàng hôn nhuộm thành một mảnh màu cam đỏ, trong lòng dâng lên một cảm giác vô cùng chân thực và vững chãi. Cảm giác này không phải là hạnh phúc, hạnh phúc quá ngắn ngủi và quá nồng nhiệt, sự vững chãi mới là lớp nền thực sự mà một con người cần có. Cô nhớ lại những ngày tháng mình phải thắt lưng buộc bụng tiết kiệm tiền đặt cọc suốt ba năm qua, nhớ lại những lúc để có thêm tiền hoa hồng mà liên tiếp tăng ca đến ba giờ sáng, nhớ lại lời phàn nàn chê cô tẻ nhạt của Trần Tự Chu khi cô từ chối lời đề nghị cùng đi du lịch châu Âu vì lý do “quá đắt đỏ”.
Trong những ngày tháng đó cô có từng làm bản thân chịu thiệt thòi không? Cũng có chứ. Nhưng trong lòng cô luôn có một tiếng nói vang lên: Sự chịu đựng tạm thời là để đổi lấy tự do lâu dài. Bây giờ mày nhịn ăn một bữa đồ Nhật, bớt mua một chiếc túi, ít đi du lịch một lần, thì sau này mày có thể vào bất kỳ thời điểm nào, vì bất kỳ lý do gì, mà không cần phải lo nghĩ gì hết, kéo vali bước đi rời khỏi bất kỳ ai.
Bây giờ, căn nhà này chính là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.
Chiếc giường một mét tám là do tự cô nằm, bát đũa trong bếp là do một mình cô dùng, sữa và hoa quả trong tủ lạnh là do chính cô ăn không hết. Không có ai sau khi tắm xong lại giẫm bừa bãi lên tấm t.h.ả.m lau chân trong phòng tắm, không có ai gọi điện giục cô về nhà nấu cơm khi cô đang tăng ca, không có ai dùng câu nói “sao em không thể dịu dàng hơn một chút” để chỉ trích sự độc lập của cô.
Cô mở điện thoại lên, đặt một suất đồ ăn ngoài, một chai nước ngọt, bật một bộ phim cũ, ngồi trên ghế sofa ăn uống xong xuôi xem hết phim, sau đó rửa bát, đi tắm rồi lên giường đi ngủ.
Giấc ngủ này cô ngủ sâu hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Một tuần tiếp theo, cuộc sống của Lâm Thanh Tỉnh khôi phục lại nhịp điệu bình ổn.
Bảy giờ sáng dậy, bảy giờ bốn mươi ra khỏi cửa, tám giờ bốn mươi đến công ty, chín giờ đúng họp buổi sáng. Buổi trưa ăn cơm ở căn tin công ty, thỉnh thoảng mới hẹn Giang Niệm ra ngoài. Buổi chiều xử lý phương án, kết nối khách hàng, duyệt hợp đồng, sáu giờ tan làm, bảy giờ về đến nhà, tập thể d.ụ.c nửa tiếng, đọc sách một tiếng, mười một giờ đi ngủ.
Quy luật như một cuốn sổ thời gian được khắc vạch chính xác.
Không một ai có thể nhìn ra bất kỳ dấu vết thất tình nào trên gương mặt cô. Hiệu suất làm việc của cô thậm chí còn cao hơn trước, dự án trị giá hàng chục triệu tệ kia sau lần đề xuất thứ tư đã thuận lợi được thông qua, Vương tổng bên đối tác đã đích thân gọi điện cho sếp của cô để khen ngợi cô. Sếp đã điểm danh khen ngợi cô trong cuộc họp định kỳ của bộ phận, nói rằng “Thanh Tỉnh chính là cột trụ định hải thần châm của công ty chúng ta”.
Chỉ có một người nhìn ra điểm bất thường.
Giang Niệm.
Cô ấy và Lâm Thanh Tỉnh quen biết nhau mười hai năm, từ người bạn cùng bàn năm lớp mười cho đến thanh xuân làm bạn thân của nhau như hiện tại, cô ấy quá hiểu rõ Lâm Thanh Tỉnh rồi. Càng bình tĩnh thì càng có vấn đề.
Người bình thường sau khi thất tình đều phải có một giai đoạn biến động cảm xúc, sẽ khóc sẽ quấy sẽ hẹn bạn bè đi uống rượu, rồi vào một ngày nào đó bỗng nhiên bước ra ngoài. Nhưng Lâm Thanh Tỉnh không có giai đoạn biến động đó, cô trực tiếp nhảy từ sự bình tĩnh của ngày xảy ra chuyện sang sự càng bình tĩnh hơn của hiện tại.
Sự bình tĩnh này không bình thường. Nó không phải là đã được chữa lành, mà là đang bị đè nén xuống.
Tối thứ sáu, Giang Niệm ép buộc kéo Lâm Thanh Tỉnh ra khỏi nhà. Cô ấy chọn một quán bar ca nhạc ồn ào đến nhức óc, gọi hai ly rượu cocktail, sau khi ngồi xuống câu đầu tiên cô ấy nói là: “Nói đi, mày đã nhịn bảy ngày rồi, hôm nay không nói chuyện xong xuôi thì không được về nhà.”