Một người phụ nữ đã add tôi.

Khi gặp mặt, cô ấy nói rằng trong tình yêu mọi người đều bình đẳng và chồng của tôi đã chán ngấy việc phải sống chung một mái nhà với tôi rồi.

Tôi dở khóc dở cười.

Nhưng tôi muốn để cho cô ấy biết rằng, tình yêu mà cô ấy nói, không đáng một đồng.

Tôi ở bên chồng không phải vì anh ấy ưu tú mà là vì anh ấy rất tốt với tôi.

Tôi cho rằng mình sẽ luôn được chiều chuộng như thế.

Tôi là con một trong nhà.

Từ khi còn nhỏ tôi đã biết rằng, nếu tôi chỉ nằm dài ở nhà và không làm gì suốt đời thì tài sản của bố tôi, tổng giám đốc của một trong mười công ty bất động sản hàng đầu, cũng đủ để cho tôi cơm no áo ấm. Thậm chí, dù cho tôi có tiêu xài phung phí thì cũng không hết được.

Tôi đã nghĩ mình sẽ luôn được chiều chuộng.

Khi còn học đại học, tôi không hiểu vì sao mọi người lại bỏ ra nhiều công sức để giành học bổng như thế. Chỉ là mấy nghìn tệ, còn chẳng mua nổi một đôi giày tôi đã mua vào cuối tuần trước.

Khi đi làm, tôi vẫn không hiểu tại sao mọi người lại không từ chức dù rõ ràng họ không hề vui vẻ với công việc này chút nào.

Còn gì quan trọng hơn việc sống một cách vui vẻ?

Trong thời gian tôi đi thực tập vào năm cuối đại học, tôi và chồng đã gặp nhau tại một hội nghị ngành tâm lí học.

Lúc đó anh ấy là ban tổ chức phụ trách hợp tác kinh doanh, còn tôi người có đầu óc khá sáng suốt được công ty cử đến.

Hôm ấy, trong lúc đi thang máy lên lầu, tôi tình cờ đi cùng một chuyên gia tâm lí hàng đầu trong nước.

Mọi người chen chúc nhau để chào hỏi và xin thông tin liên lạc của ông ấy, chỉ có tôi đứng một bên khoanh tay nhìn, dáng vẻ vô cùng thờ ơ.

Sau hội nghị ấy, một người đàn ông đến gặp tôi nói: "Tôi còn tưởng cô không làm trong ngành này?"

Tôi nghe tiếng thì ngẩng đầu, một người đàn ông mặc vest vô cùng lịch lãm đang nhìn tôi mỉm cười. Khi cười, mi mắt anh cong cong thành hình lưỡi liền, trông vô cùng vui vẻ.

Tôi không hiểu, "Sao anh lại nghĩ vậy?"

"Trong thang máy, khi thấy người đó, cô không kích động chút nào."

"Ồ."

Nếu tôi muốn gặp nhà tâm lý học này, chỉ cần bố tôi gọi một cuộc điện thoại, tôi sẽ ngay lập tức có thể cùng ông ấy ăn trưa. Vậy thì tại sao phải chen chúc?

Người đàn ông đưa danh thiếp của mình cho tôi, Giám đốc thương mại, Trang Dương.

Sau đó, anh ấy add Wechat của tôi.

Sau đó, anh ấy theo đuổi tôi.

Trang Dương là một người bạn trai vô cùng chu đáo.

Anh ấy sẽ nhớ rõ khi nào bà dì của tôi đến, sau đó sẽ đặt một cốc giữ nhiệt đựng đầy nước đường nâu vào túi của tôi.

Anh ấy thường cùng tôi đi mua sắm, khi tôi thử quần áo cũng rất nghiêm túc đưa ra nhận xét, không giống những người khác chỉ qua loa lấy lệ mấy câu 'em mặc gì cũng đẹp.'

Anh ấy cũng thường mua quà cho bố mẹ tôi. Tất nhiên phải thế rồi, bạn trai của tôi sao có thể xem nhẹ bố mẹ của tôi được.

Nhưng khi Trang Dương đến nhà tôi, bố tôi lại không vui lắm.

Tôi hỏi ông ấy làm sao thì ông nói:

"Cải trắng nhỏ sắp bị heo gặm đi mất rồi, chị nói tôi có vui không?"

Tôi nói: "Con sẽ mãi mãi là cục cưng của bố mà!"

Sau nữa, tôi vui vẻ cùng Trang Dương kết hôn và sống hạnh phúc như bố mẹ tôi hi vọng.

Trong đám cưới, tôi nghe được có người thì thầm nghị luận: "Lý tổng này cũng thật là, khác nào để cho người ngoài được hời rồi không. Vậy mà lại gả con gái cưng cho kẻ nhà không có, xe cũng không!"

Nhưng chúng tôi yêu nhau mà, mấy người này thật tầm thường!

Sau một tháng về chung nhà đã mở ra mặt tăm tối nhất của con người, buộc tôi phải nhìn cho rõ bộ dạng vỡ vụn của đoạn tình cảm đẹp đẽ ấy.

Hôm đó, sau khi tôi tư vấn xong cho một vị khách, vừa mở điện thoại lên thì thấy lời mời kết bạn của một người phụ nữ.

Nhiều khách hàng có nhu cầu tư vấn online nên tôi đã không nghĩ nhiều mà đồng ý lời mời kết bạn của cô ấy.

Nhưng chưa nói gì, cô ấy đã gửi cho tôi một bức ảnh.

Trong ảnh, một người đàn ông đang chăm chú dùng d.a.o gọt xoài, không nhìn rõ mặt.

Sau đó, cô ấy lại gửi cho tôi một dòng tin nhắn

[Chồng của cô đang gọt xoài cho tôi.]

Một câu nói đơn giản này khiến tôi sửng sốt.

Đọc dòng chữ đầy sự giễu cợt cùng khoe khoang này, tim tôi như bị ai đó siết c.h.ặ.t lấy.

Tôi hít một hơi thật sâu, hai tay run rẩy như người sắp ra trận mà phóng to bức ảnh lên.

Trong nháy mắt, tôi như ngừng thở.

Người đàn ông đó đích thị là Trang Dương.

Bởi vì, người đàn ông trong ảnh có một vết sẹo ở tay trái, Trang Dương cũng có vết sẹo ở đó.

Anh ấy kể rằng khi học cấp hai anh rất nghịch ngợm. Sau khi học bài ma sát và nhiệt, anh đã dùng thước thép không ngừng cọ xát xuống đất sau đó dí lên tay mình để kiểm tra nhiệt độ.

Kết quả là bỏng một mảng bởi vì anh đã quên rằng kim loại dẫn nhiệt rất tốt.

Sau này vết bỏng đó lành rồi nhưng cũng để lại một vết sẹo vĩnh viễn.

Nghe xong, tôi đã cười anh ấy rất lâu.

Người gì đâu mà vừa ngốc lại vừa đáng yêu đến vậy.

Bây giờ bàn tay ấy đang gọt quả xoài mọng nước cho một người phụ nữ khác không phải là tôi.

Tôi suy nghĩ thật lâu, hết nhập vào lại xóa, sau đó nhắn:

[Cô là ai?]

Nhưng đợi một lúc lâu vẫn không có ai trả lời tôi.

Tôi lưu ảnh về máy sau đó thoát ra khỏi khung chat.

Sự kiêu ngạo của tôi không cho phép tôi gửi thêm bất kì tin nhắn nào nữa bởi vì như thế sẽ cho thấy tôi đang sợ hãi.

Sau khi tốt nghiệp, tôi mở văn phòng tư vấn tâm lí của riêng mình ở Phố Đông. Tiền là do bố tôi cho nhưng đến nay công việc kinh doanh lại không mấy khả quan.

Mọi người đều nói tôi thật tốt số, vừa có bố mẹ giàu có, vừa có chồng yêu thương bởi vì những người đến tư vấn đều là những người đang phải chịu khổ trong cuộc sống.

Đúng rồi, Trang Dương tốt như vậy, anh luôn an ủi tôi, nói sự nghiệp sẽ dần tốt lên thôi thì làm sao anh ấy có thể lừa dối tôi cơ chứ!

Chỉ là một bức ảnh thì có thể chứng minh được gì cơ chứ!

Nhưng tôi thật sự hoang mang bởi vì sau khi chúng tôi kết hôn, tôi phát hiện ra rằng tôi và Trang Dương có sở thích hoàn toàn trái ngược nhau. Anh ấy thích kiểu phụ nữ tri thức, thích đọc sách, da trắng.

Anh ấy thích Nishino Kana (*) nhất, cô ấy đã tốt nghiệp trường đại học Waseda, cô ấy cũng biết chơi cả dương cầm.

(*) Chị này có bài Best friend hay lắm á!

Còn tôi chỉ tốt nghiệp trường bình thường, ngoại hình cũng bình thường, lại còn có tính tiểu thư, lại còn dính người...

Đầu tôi đau như b.úa bổ.

Tôi không muốn hỏi, không muốn nghe, cũng không muốn đối mặt.

Chỉ cần Trang Dương tiếp tục đối xử tốt với tôi thì những chuyện khác cũng chỉ là hòn đá ngáng đi con đường tình yêu của chúng tôi mà thôi.

Đột nhiên Trang Dương gửi cho tôi một tin nhắn kèm theo đó là tấm poster:

[Khách hàng cho anh hai vé xem nhạc kịch tối nay, chuyển thể từ tiểu thuyết "The Red and the Black" của Stendhal. Sau khi tan làm anh sẽ đến đón em cùng đi nhé!]

Thấy chưa, Trang Dương luôn nhớ tôi thích gì.

Anh sinh ra ở một thị trấn nhỏ của tỉnh Anh Huy, anh thật sự không thích mấy thứ như nhạc kịch, đã vậy còn là tiếng Pháp. Nhưng anh vẫn sẵn sàng vì tôi mà thay đổi, cùng tôi làm tất cả những gì tôi thích. Như vậy vẫn chưa đủ để chứng minh anh ấy yêu tôi sao?

[Được ạ.]

[Chồng!]

Chương 1 - Cái Kết Của Kẻ Ngoại Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia