14

Thần kinh căng c.h.ặ.t đã lâu cuối cùng cũng thả lỏng.

Lúc ra ngoài thì đã là hoàng hôn, ráng mây nhuộm đỏ cả nửa bầu trời.

Hoắc Kiêu đứng ngược sáng ở xa xa, không thấy rõ được mặt hắn, ánh hoàng hôn khảm một lớp viền vàng lên dáng hình của hắn.

Có chú ch.ó nhỏ không biết từ đâu ra đang chạy lon ton vòng quanh hắn, hắn cũng ngồi xổm xuống chơi giỡn với nó.

Một bức tranh đẹp đẽ vô cùng, mềm mại đến tận tâm can.

Ta nhớ đến chuyện hiểu lầm trước đó, hay là đi xin lỗi hắn nhỉ?

Thế là ta cười duyên dáng đi qua chỗ hắn: "Hoắc Kiêu, tất cả đều đã giải quyết xong theo kế hoạch rồi."

"Ừ." Hắn chẳng thèm nhìn ta, chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng.

"Khoảng thời gian này may mà có ngươi giúp đỡ."

Thái độ của hắn vẫn không mặn không nhạt như vậy.

Ta thấy mình hơi bị "mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh".

Giờ mà xin lỗi thì không lịch sự, hôm nay tạm thời đến đây thôi vậy.

Ta thấy chú cún kia rất thích hắn, thuận miệng nói: "Hay là ngươi nhặt nó về nuôi đi, hình như nó thích ngươi lắm đó."

Hắn ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên một tia sáng giảo hoạt: "Không muốn nuôi ch.ó, không muốn nuôi mèo, ta muốn nuôi ngươi."

Tim ta tự nhiên đập lệch nửa nhịp, đây là cái tiết tấu gì thế?

Chẳng lẽ hắn...

Nhưng Hoắc Kiêu đã nói tiếp: "Dù sao thì nuôi heo cũng dễ làm giàu mà!"

Sao cái thứ như ngươi đến giờ này vẫn còn sống nhăn răng vậy!

Chờ cho ta hoàn hồn thì thấy mình đã nắm cổ áo người ta, trông cứ như sắp ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

Mặt hắn phóng to lên trước mắt ta, úi, đẹp trai quá!

Dù sao thì đây cũng là nhan sắc thần thánh mà chính miệng Hoàn Nhan Tông đã xác nhận là "khuynh quốc" rồi mà.

Mũi ta bị làm sao ấy, chẳng lẽ là chảy m.á.u mũi rồi?

"Hoắc Kiêu, ngươi liệu hồn nhớ mặt ta đó!"

Ta buông cổ áo hắn ra, nhấc chân bỏ chạy.

Nhưng chạy chưa được bao xa thì dưới sườn núi bỗng nhiên có một tên lính thuộc đội quân của nhà họ Hoắc nhảy ra.

Hắn bất thình lình rút d.a.o ra, thọc một nhát vào người ta.

Ta cảm thấy n.g.ự.c mình bỗng đau nhức, sực nhớ ra là trong quân có mật thám của Dự Vương, vẫn chưa kịp diệt trừ kẻ đó nữa.

Hoắc Kiêu lao tới từ phía sau như đã phát rồ, một kiếm c.h.é.m ngã kẻ tập kích ta.

Thân thể ta mềm oặt đổ xuống, hắn nhanh gọn đỡ ta vào lòng.

Ta thấy cặp mắt xinh đẹp của hắn giờ đã thành màu đỏ đậm.

Giọng hắn có sự đau xót tan nát cõi lòng, run run hỏi: "Lê Tinh Nhược, liệu ngươi có c.h.ế.t hay không? Nói cho ta nghe đi, là ngươi sẽ không c.h.ế.t!"

Ta muốn đáp lại, nhưng chẳng thể nói nên lời.

Hắn siết c.h.ặ.t quá, làm ta thấy khó thở.

Hắn ôm ta chạy về phía trước, mỗi lần chạy một bước là ta lại thấy n.g.ự.c mình đau ơi là đau.

Có phải ta sắp cưỡi hạc về trời rồi không?

"Ngươi sẽ không c.h.ế.t, ngươi nói cho ta nghe là ngươi sẽ không c.h.ế.t đi!" Trước khi mất hết ý thức, bên tai ta là tiếng gào rống của hắn.

Mãi cho đến cuối cùng, khi ta không còn nghe được gì nữa.

15

Tuyệt vời, ta không c.h.ế.t.

Vì sáng nay cái miệng này đã nói với ta là cần mặc áo giáp mềm bằng tơ vàng, nên ta đã mặc cái áo giáp mềm bằng tơ vàng mà Hoắc Kiêu đưa cho mình lên người.

Con d.a.o kia chỉ đ.â.m vào da chứ không có gì nghiêm trọng.

Ta ngất xỉu chỉ thuần túy là vì cơ thể đã mệt mỏi sau nhiều ngày bôn ba, cộng thêm sự căng thẳng thần kinh khi bị tấn công bất ngờ nữa, nên cũng chỉ ngất xỉu mà thôi.

Quân y nói lúc Tiểu Hoắc Tướng quân ôm ta chạy vào doanh trướng của người đó, mắt hắn đỏ ngầu ầng ậng nước, tay níu lấy quân y bảo là hãy mau mau cứu ta.

Ha?

Hoắc Kiêu quan tâm ta nhiều đến thế sao?

Ta nằm trên giường, trầm ngâm suy nghĩ.

Sao trong lòng lại vui như có hoa nở thế nhỉ?

Nhưng ta quả thật cũng đã bị sốt, quân y nói là vì ta mệt nhọc nhiều ngày, thân thể không chịu đựng nổi.

Phụ thân vào doanh trướng thăm ta.

Ông ấy hỏi: "Khuê nữ, có phải con thích Hoắc Tiểu Tướng quân không?"

"Đúng ạ." Miệng ta trả lời lưu loát và dứt khoát, đến nỗi chính ta cũng giật nảy mình.

Thích một nam thần mồm miệng độc địa có tám trăm mưu kế trong bụng như Hoắc Kiêu ấy hả?

Sao có thể!?

Phụ thân ta xót xa nói: "Khuê nữ à, con với hắn không thể thành đôi đâu. Con có biết tại sao không?"

"Vì con dựa vào thực lực để đ.á.n.h bại quân Bắc Mãng, cứu được Thừa tướng, Hòa Thị Bích cũng toàn vẹn không tổn hao gì. Cái miệng này có sức mạnh quá lớn."

"Hiên Viên Hoằng sẽ không để yên cho con. Hắn sẽ không giao con cho bất cứ kẻ nào, nhất là nhà họ Hoắc nắm giữ binh quyền."

Phụ thân gật gật đầu: "Con biết thì tốt. Ta biết chí hướng của con không ở hậu cung, nhưng nếu con đã lựa chọn làm cho bản thân tỏa sáng rực rỡ, thì cũng phải chấp nhận hậu quả do năng lực này mang đến."

Ta thấy bên ngoài lều trại có một bóng dáng cao lớn, hắn ở đó, hắn cũng nghe thấy.

Ta ngả đầu ngủ thiếp đi, bởi vì cơn sốt đã rút hết tinh lực của ta, thật sự quá mệt mỏi.

Chương 7 - Cái Miệng Của Ta Chỉ Biết Nói Sự Thật - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia