Đối tượng hẹn hò qua mạng của tôi đề nghị chơi một trò trốn tìm phiên bản người lớn với tôi.
Anh sợ ít người quá sẽ không thoải mái, còn đặc biệt đặt hẳn một giảng đường bậc thang có sức chứa năm trăm người.
Anh đeo nơ, tôi mặc tất đen. Ai nhận ra đối phương trước thì người đó nắm quyền chủ động.
Trước khi gặp mặt, anh còn đắc ý gửi cho tôi một đoạn thoại bằng chất giọng trầm quyến rũ.
"Chị ơi, tất đen nổi bật thế kia, sao cún có thể thua được?"
Tôi bật cười thành tiếng.
Chú cún ngây thơ ấy hoàn toàn không biết lòng người hiểm ác đến mức nào.
Anh không hề biết bên ngoài đôi tất đen của tôi còn có một chiếc quần.
Còn đôi nơ tôi đưa cho anh... cũng không phải loại nơ bình thường.
Khóe môi tôi vừa cong lên, còn chưa kịp hành động thì đã nghe giọng giáo viên trên bục giảng đầy quan tâm: "Bùi Ngọc, em không khỏe à?"
Bùi Ngọc?
Là nam thần mặt lạnh Bùi Ngọc ấy hả?!
1
Chỉ cần nghĩ đến lát nữa mình sẽ phải lôi cho bằng được chú cún ngoài mặt giả vờ đứng đắn nhưng thật ra đang nhịn đến phát điên kia ra khỏi năm trăm người, m.á.u trong người tôi đã bắt đầu nóng lên.
Tôi chọn một chỗ ở hàng ghế phía sau, tầm nhìn cực kỳ tốt, trong lòng tràn đầy tự tin. Nhưng trớ trêu thay, giảng đường này lại có tận bốn cửa ra vào. Khi trước mắt tôi đã có quá nhiều người khả nghi đến mức hoa cả mắt, điện thoại bỗng rung lên.
[Chị ơi, em đến rồi, chị nhất định phải tìm được em đấy nhé...]
Kèm theo là một bức ảnh chụp cận cảnh l.ồ.ng n.g.ự.c còn vương lớp mồ hôi mỏng, trên đó dán hai chiếc nơ xinh xắn.
[Chú cún khiêu khích.jpg]
Tôi chợt nhớ ra mình còn một chiếc nơ có chuông cùng bộ. Chỉ cần thắng là có thể giúp anh phối thành một bộ hoàn chỉnh.
Nhìn tấm ảnh, tôi không nhịn được cười. Ban đầu tôi còn tính toán, nếu có thể tìm thấy anh trước khi tiết học bắt đầu thì tôi sẽ không cần dùng đến chiêu cuối. Nhưng bây giờ...
Chắc chú cún kia quá muốn được chị dạy dỗ rồi nên mới dám ngang nhiên thách thức như vậy nhỉ?
Tôi sờ chiếc nút Bluetooth trong túi, quyết định không vội tìm nữa.
Tôi thật sự muốn xem lát nữa anh còn có thể kiêu ngạo đến mức nào.
Điện thoại lại rung lên.
[Chị ơi, chị đến chưa?]
[Đông người quá, em vô dụng thật đấy, hoàn toàn không tìm thấy chị mặc tất đen đâu. Tủi thân.jpg]
Tôi theo bản năng liếc xuống chiếc quần lửng đang mặc bên ngoài đôi tất đen, chỉ để lộ một đoạn bắp chân.
Đó chính là đường lui tôi chừa sẵn cho mình.
Mặc dù tôi và anh đã gọi video với nhau không biết bao nhiêu lần, từng nhìn thấy cơ bụng tám múi và l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của anh, nhưng lỡ đâu đối phương lại là kiểu bạn trai tôm bị cắt mất đầu thì sao?
Chiếc quần lửng này có thể giúp tôi tiến thì thừa nhận, lùi thì chuồn.
Thấy tôi mãi không trả lời, tin nhắn trong khung chat cứ nối nhau hiện lên.
[Em đeo nơ rồi, giấu bên trong áo sơ mi trắng đấy. Chị không thèm để ý đến em, chẳng lẽ không muốn nhìn sao?]
Áo sơ mi trắng?
Thông tin quan trọng cộng thêm một điểm.
Chậc chậc, mới thế mà đã không nhịn nổi, bắt đầu tự bán đứng mình rồi sao?
Tôi cười đến mức khóe miệng không sao ép xuống được.
Tôi đảo mắt nhìn mấy người mặc sơ mi trắng xung quanh, nhưng chẳng ai trông giống anh cả. Thế là tôi càng tò mò không biết anh còn có thể tự khai đến mức nào.
Tôi dứt khoát chuyển cuộc trò chuyện sang chế độ không làm phiền.
Quả nhiên, đến gần hết tiết học tôi mới mở lại, lúc ấy chú cún đã giả vờ đáng thương gửi đến mấy chục tin.
[Em đang ngoan ngoãn ngồi chờ ở hàng ghế phía trước, sao chị vẫn chưa đến?]
[Chị không cần em nữa à? Tủi thân.jpg]
[Chuyển khoản: 5.200 tệ, ghi chú: Tự nguyện tặng.]
Vốn không định trả lời, nhưng vừa nhìn thấy khoản chuyển tiền, ngón tay tôi đã tự động bấm nhận.
Tin nhắn của chú cún lập tức theo sau.
[Chị có muốn xem bất ngờ dành riêng cho chị không?]
Ngay sau đó lại là một tấm ảnh. Chiếc áo sơ mi trắng đã cởi thêm một chiếc cúc, để lộ thấp thoáng một sợi dây chuyền bạc men theo đường nét cơ thể rồi chìm sâu vào cổ áo trắng.
[Chiếc chị thích nhất đấy. Chẳng lẽ chị không muốn tự tay tháo ra sao? Ngại ngùng.jpg]
Mỹ nam dụ dỗ?
Hừ.
Tôi gian nan dời mắt khỏi màn hình.
Chỉ cần thắng, chẳng phải anh sẽ mặc tôi muốn làm gì thì làm sao?
Ăn một bữa no nê hay ăn ngon cả đời, bên nào có lợi hơn còn phải nghĩ à?
Tôi nghiêm túc phóng to nửa số ghế phía sau mơ hồ lộ ra trong ảnh, gần như ngay lập tức đã khóa được vị trí.
Hai hàng ghế đầu, chính giữa, cộng thêm áo sơ mi trắng...
Tốt lắm.
Tôi không chớp mắt nhìn chằm chằm về hướng đó, chờ đúng lúc giáo viên giảng xong, chuẩn bị tuyên bố tan học...
Hê hê, bắt được anh rồi!
Theo hướng ánh mắt của mọi người xung quanh, tôi thành công khóa được một bóng lưng đang bất chợt co người lại.
Nhưng khóe môi tôi vừa nhếch lên thì trên bục giảng đã vang xuống giọng giáo viên đầy lo lắng: "Bùi Ngọc, em không khỏe à?"
Bùi Ngọc?
Nam thần mặt lạnh Bùi Ngọc ấy hả?!
Tay tôi run lên, không kiểm soát được.
"Thưa thầy, em không... ừm..."
Bùi Ngọc lại co người mạnh hơn một chút.
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Xong rồi, tôi dùng sức quá tay.
2
Tôi cuống cuồng định tắt thiết bị, nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Trong lúc luống cuống, tôi không giữ chắc chiếc nút Bluetooth, khiến nó lăn lộc cộc xuống gầm ghế.