Chương 2

Sức lực đang siết trên cổ tay đột nhiên nới lỏng, tôi nhân cơ hội hất tay cậu ấy ra, lớn tiếng châm chọc:

"Sao nào? Đội tranh biện của học bá Cố Minh chưa từng thất bại, thua một lần liền muốn đ.á.n.h người à?"

Cố Minh quay người nhìn tôi, nghiêm túc đến gần như cố chấp.

"Vợ, em tin anh đi, anh thật sự đến từ tuổi 27."

"Mấy tháng nữa hai chúng ta sẽ sẽ yêu nhau say đắm, sau đó tốt nghiệp chưa mấy năm liền kết hôn."

Tôi nhấc mí mắt trừng cậu ấy.

"Yêu đương cuồng nhiệt cái khỉ, với quan hệ giữa hai chúng ta, không cầm gạch đập vào mặt đối phương đã xem như giáo d.ụ.c pháp luật có hiệu quả rồi."

"Tôi nói cho cậu biết, bớt dùng mỹ nam kế với tôi đi, định lực của tôi tốt lắm."

"May mà cuộc thi tranh biện lần này không xảy ra sai sót gì, nếu không cậu còn chưa xong với tôi đâu."

"Còn nữa, cậu dám gọi vợ thêm một câu thử xem, đừng tưởng cậu cao thì tôi không dám tát cậu!"

Mấy năm qua hai chúng tôi không ít lần đấu khẩu, nhưng lúc này Cố Minh hiếm khi không cãi lại.

Tôi trơ mắt nhìn hàng mi dài của cậu ấy khẽ run, cụp mắt xuống, vẻ mặt tủi thân.

Tôi đột nhiên cạn lời, bực bội nhìn băng gạc trên trán cậu ấy.

Vết thương của tên này thật sự không sao chứ? Sao cả người như đổi thành người khác vậy, học bá Cố Minh trước kia coi trời bằng vung, mở miệng như tẩm độc đã đi đâu rồi?

Một lát sau, người đàn ông trước mắt ngước lên nhìn vào mắt tôi, như không sợ c.h.ế.t mà khẽ mở đôi môi mỏng:

"Vợ... cổ tay em còn đau không?"

Mẹ nó!

Tôi sắp điên rồi!

Tôi gần như cáu kỉnh giơ tay bịt miệng cậu ấy.

Tiếng gầm của tôi vang vọng trong cầu thang:

"Tôi đã nói không được gọi tôi là vợ nữa!!!"

Âm lượng cực lớn, giọng điệu hung dữ.

Người đàn ông cao lớn trước mắt lập tức im tiếng, nhưng trong đôi đường nét khuôn mặt luôn sắc bén lại lộ ra một chút vô tội giống như làm nũng.

Đôi môi dưới lòng bàn tay rất mềm, mang theo một chút ẩm ướt ấm áp.

Tim tôi vô cớ lỡ một nhịp, muốn rụt tay về như bị bỏng, nhưng cậu ấy đã nhanh hơn một bước nắm lấy cổ tay tôi, gỡ tay tôi khỏi môi cậu ấy.

"Tô Hiểu Ý, vừa rồi em nói mỹ nam kế, anh có thể hiểu là trong lòng em thật ra vẫn luôn cảm thấy anh rất đẹp trai không?"

"Cậu..."

Tôi nghẹn lời.

Não tên này đã bị thương thành thế này mà tốc độ phản ứng thế mà vẫn nhanh hơn người bình thường.

"Lười để ý cậu."

Tôi đẩy vai cậu ấy, cậu ấy không lùi, trái lại nắm tay tôi áp lên n.g.ự.c mình.

Cách một lớp vải mỏng, tôi có thể cảm nhận rõ nhịp đập gấp gáp, mạnh mẽ dưới lòng bàn tay.

"Sao em không tin chứ, sau này anh thật sự là chồng em."

"Cố Minh, mẹ nó cậu có thôi đi không!"

Tôi vừa mắng vừa ngẩng lên trừng cậu ấy, lại bất ngờ rơi vào một đôi mắt như sắp khóc.

Cố Minh có một gương mặt sắc sảo, đầy tính công kích.

Xương mày gọn gàng, sống mũi cao thẳng, lúc không nói chuyện luôn có vẻ lạnh nhạt xa cách.

Nhưng đúng lúc này, đôi mắt ấy đỏ lên nhìn tôi, tủi thân như một con ch.ó lớn bị chủ bỏ lại trong mưa.

Tôi bất giác nhìn đến ngẩn người.

Sau khi phản ứng lại, tôi hoảng sợ lùi về sau nửa bước.

Ai có thể chịu được một người đàn ông luôn lạnh lùng cao ngạo đột nhiên làm nũng ăn vạ chứ?

Dù sao tôi không chịu được.

Cố Minh khẽ thở dài, trong giọng nói mang theo chút giọng mũi nhàn nhạt:

"Hai chúng ta vừa mới cưới, anh ngủ một giấc tỉnh dậy liền đột nhiên trở về đây. Anh nhớ em, nhớ đến không ngủ được."

"Tối qua lúc ngủ, rõ ràng em còn giống một con mèo nhỏ co cả người trong lòng anh, anh ôm eo em hôn tóc em."

"Bây giờ thì hay rồi, không chỉ không cho gọi vợ, em còn muốn ra tay bạo hành người chồng ruột của mình."

Tai tôi nóng lên vì lời cậu ấy nói, vội vàng giãy hai cái.

"Đừng phát điên."

"Mau buông tay!"

"Còn không buông là tôi c.ắ.n cậu đấy."

Cố Minh im lặng mấy giây, vẻ tủi thân trong mắt dần biến thành ý cười.

Cậu ấy buông tay, nhưng nhân lúc tôi không phòng bị lại cúi đầu, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên đỉnh tóc tôi.

"Hôm nay tạm tha cho em, dù sao sớm muộn cũng sẽ khiến em cam tâm tình nguyện gọi chồng."

Cảm giác mềm mại thoáng qua rồi biến mất.

Tôi sững tại chỗ, mãi đến khi bóng cậu ấy biến mất ở chỗ ngoặt cầu thang mới đột nhiên giơ tay che đỉnh đầu, cả người đỏ như một con tôm đã luộc chín.

Cố Minh điên rồi!

Mẹ nó hình như tôi cũng bị cậu ấy lây bệnh!

Nếu không, tại sao chỉ bị hôn tóc một cái mà tim lại như đang quẩy trong vũ trường, giống như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c vậy.

4

Cuối tuần, tôi ru rú trong ký túc xá suốt hai ngày.

Hai ngày này, bất kể làm gì tôi cũng tâm thần bất định.

Khi đọc luận văn, trong đầu là đôi mắt đỏ lên của Cố Minh.

Khi viết báo cáo, trong đầu là nhịp tim gấp gáp dưới lòng bàn tay.

Buổi tối nằm trên giường, trong đầu lại bắt đầu phát lặp lại những lời cậu ấy nói.

Mới cưới.

Co trong lòng.

Hôn tóc.

Còn có câu sớm muộn cũng khiến tôi cam tâm tình nguyện gọi chồng.

A a a!

Đầu óc rối quá, rối như cuộn len!

Tôi bực bội trở mình trên giường, kéo chăn qua đỉnh đầu.

Không thể không thừa nhận, gương mặt Cố Minh quả thật rất đẹp.

Trước kia sao tôi không phát hiện ra?

Có lẽ vì trước đây quá ghét cậu ấy, mỗi lần gặp mặt đều chỉ lo cân nhắc xem lại thua cậu ấy ở lĩnh vực nào, căn bản không có tâm trí nghiêm túc ngắm mặt.

Bây giờ cẩn thận nhớ lại, đường nét khuôn mặt, sống mũi, đường quai hàm của cậu ấy, hình như chỗ nào cũng đúng gu thẩm mỹ của tôi.

Tôi đột nhiên ngồi dậy, dùng sức lắc đầu.

Tô Hiểu Ý, tỉnh lại đi.

Cố Minh vì bị thương ở đầu mới nói năng lung tung, cậu phát điên theo làm gì?

Tôi mở máy tính, quyết định dùng học tập để thanh lọc đầu óc.

Mười lăm phút sau, trang tài liệu vẫn dừng ở phần tóm tắt.

Tôi nhận mệnh đóng trang web, mở một cuốn tiểu thuyết đã lưu từ lâu.

Vừa đọc hai trang, điện thoại vang lên.