Ta b.úng tay một cái ch.óc: "Ai bảo chúng ta không có quà? Đây chẳng phải là món quà tuyệt đỉnh sao?"

Tiểu Đào nhìn theo tay ta, mặt cắt không còn một giọt m.á.u: "Tài nhân, người điên rồi sao? Người định dâng một chậu cỏ dại cho Thái hậu?"

Ta nhếch mép: "Đồ ngốc, đây không phải là cỏ dại. Đi lấy giấy đỏ bọc cái chậu lại cho đẹp, thắt thêm cái nơ, phần còn lại cứ để cái miệng ta lo."

Ngày diễn ra đại yến thọ thần tại điện Từ Ninh, đèn hoa rực rỡ, nhạc cung đình réo dắt. 

Thái hậu ngồi trên thượng tọa, Triệu Dực ngồi bên cạnh. 

Nhìn bề ngoài thì đây là một khung cảnh gia đình hiếu thảo hòa thuận, nhưng ánh mắt Triệu Dực lại ẩn chứa sự lạnh nhạt.

 Ngài đang rất bực bội.

 Ngân khố quốc gia dạo này thâm hụt nặng nề vì cứu trợ thiên tai ở phương Bắc, vậy mà đám phi tần hậu cung lại đua nhau dâng lên những món quà xa hoa lãng phí.

 Nào là dạ minh châu to bằng quả trứng ngỗng của Trương Quý Phi, nào là áo choàng lông cáo bạch tạng của Lý Phi, mùi tiền tài xa xỉ sặc sụa khiến vị đế vương thực dụng như Triệu Dực cảm thấy vô cùng gai mắt.

Đến lượt Thẩm tài nhân ta tiến lên dâng quà. 

Giữa một rừng vàng biển bạc, ta vận bộ y phục màu lam nhạt đơn giản, khoan t.h.a.i bưng một chậu cỏ dại bọc giấy đỏ, kính cẩn quỳ xuống:

"Thần thiếp Thẩm thị, cung chúc Thái hậu nương nương vạn thọ vô cương, hồng phúc tề thiên."

Cả điện Từ Ninh bỗng chốc im phăng phắc, sau đó những tiếng xì xào bĩu môi cười nhạo bắt đầu vang lên khắp các dãy bàn của phi tần. 

Trương Quý Phi nhếch mép, không nhịn được mà buông lời châm chọc:

"Thẩm tài nhân, Tây Các của muội dẫu có bần hàn, cũng không thể đem một chậu cỏ dại ngoài đường đến đây để lăng nhục Thái hậu chứ? Thật là to gan lớn mật!"

Thái hậu nhíu mày, rõ ràng cũng không hài lòng. 

Triệu Dực ngồi trên đài cao, ánh mắt sắc bén lướt qua chậu cây trên tay ta. 

Ngài vốn định mở miệng giải vây, nhưng lại nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt tự tin hiện trên khóe môi ta, hắn quyết định ngồi yên xem kịch hay.

Ta điềm nhiên dập đầu một cái, thanh âm trong trẻo rõng rạc cất lên giữa đại điện:

"Hồi bẩm Thái hậu, bệ hạ, đây không phải là cỏ dại, mà là mạ non lúa mạch do tự tay thiếp gieo hạt, ngày đêm dùng nước suối thanh tịnh tới tắm."

Ta ngước mắt lên, vẻ mặt vô cùng trang nghiêm thành kính: 

“Năm nay phương Bắc chịu cảnh hạn hán lũ lụt đan xen, dân chúng lầm than.”

 "Trong hoàn cảnh quốc gia khó khăn, minh châu phỉ thúy, dạ minh châu dẫu lấp lánh đến đâu cũng chẳng thể hóa thành bát cơm cứu sống vạn dân lúc đói lòng."

“ Chậu mạ non xanh mướt này là tượng trưng cho sự sinh sôi nảy nở, là lời cầu chúc mùa màng bội thu, bá tánh ấm no.”

“ Thần thiếp biết Thái hậu nương nương tâm từ bi như Bồ Tát, ngày ngày ăn chay niệm Phật, cầu phúc cho giang sơn. ”

" Món quà mộc mạc này chính là thay mặt vạn dân thiên hạ, dâng lên tấm lòng thành kính nhất, phù hợp với sự từ ái lo cho muôn dân của nương nương."

Một bài hùng biện hoàn hảo biến cái nghèo rớt mồng tơi thành đại nghĩa quốc gia, biến sự lười biếng thêu thùa thành tấm lòng lo cho bá tánh! 

Cả điện Từ Ninh lại một lần nữa tĩnh lặng, nhưng lần này không ai dám cười nhạo nữa. 

Đám phi tần mặt mày tái mét, nhận ra món quà đắt tiền của mình bỗng chốc trở thành tội ác xa hoa lãng phí.

Thái hậu nghe xong, đôi mắt sáng lên, vô cùng xúc động. Bà vốn xuất thân từ nhà nông, lời lẽ của ta đ.á.n.h trúng vào tâm khảm của bà:

"Tốt, rất tốt!" 

Thái hậu vỗ tay, mỉm cười hiền hậu,

"Thẩm tài nhân hiểu biết đại nghĩa, thấu tỏ nỗi khổ của dân chúng. Món quà này của ngươi ai gia rất thích. Cứ để châu báu ngọc ngà lại phía sau, mang chậu lúa mạch này đặt lên bàn cho ai gia ngắm."

Triệu Dực ngồi bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên một đường tuyệt đẹp. Ánh mắt hắn nhìn ta đầy sự tán thưởng và buồn cười: Con cá mặn này không những lười biếng thành tinh mà cái miệng còn múa mép đến mức biến cỏ dại thành thánh vật.

Nhưng chớp cơ hội này, Triệu Dực đứng lên, lạnh lùng quét mắt nhìn đám phi tần đang tái mặt:

"Thẩm tài nhân nói rất đúng, thiên hạ đang thiếu ăn, hậu cung lại xa hoa lãng phí. Từ ngày mai, cắt giảm một nửa chi tiêu trang phục châu báu của lục cung viện, lấy tiền đó xung vào quỹ cứu trợ thiên tai. Ai có ý kiến cứ nhìn chậu lúa mạch của Thái hậu mà học tập!"

"Bệ hạ anh minh!" Đám phi tần đành c.ắ.n răng, dập đầu tạ ân trong tiếng khóc thầm.

Ta lùi về chỗ ngồi, trong lòng thầm hoan hô: Một mũi tên trúng ba đích, vừa không tốn một xu cắc ké, vừa hoàn thành nhiệm vụ, lại vừa giúp Triệu Dực có cớ cắt giảm chi phí hậu cung. Màn đầu tư ít vốn nhưng sinh lời cao nhất lịch sử!

Nhưng ta không hề biết rằng ánh mắt sắc như chim ưng của vị hoàng đế trẻ tuổi trên đài cao đã khóa c.h.ặ.t lấy ta. 

Hắn nhận ra viên ngọc thô mang tên Thẩm Hàm Ngư này tuyệt đối không thể để nàng tiếp tục nằm ườn ngoài hiên c.ắ.n hạt dưa mãi được. 

Đã đến lúc phải lôi con cá mặn này ra làm việc lớn rồi.

Chớp mắt gió bắc đã tràn về, báo hiệu một mùa đông khắc nghiệt giáng xuống chốn kinh kỳ. 

Đối với ta, mùa đông chính là thời điểm tuyệt vời nhất để thực hành đạo lý ngủ đông của loài gấu. 

Chỉ cần cuộn tròn trong chăn bông, bên cạnh đặt một lò sưởi nhỏ, ta có thể đ.á.n.h giấc từ tảng sáng cho đến lúc mặt trời lặn.

Thế nhưng, sự thanh tịnh của ta lại một lần nữa bị tên bạo chúa Triệu Dực phá bĩnh.

Mấy ngày nay, nội vụ phủ tiến hành phân phát than sưởi ấm cho các cung. 

Theo quy củ, quý phi được sáu mươi cân một ngày, phi được năm mươi cân, còn tài nhân như ta thì chỉ được mười lăm cân.

 Chuyện vốn dĩ rất bình thường, nhưng đám nữ nhân trong hậu cung lại tìm ra cớ để sinh sự. 

Người thì chê than phát thiếu cân, kẻ thì khóc lóc bảo tẩm cung của mình đón gió nhiều hơn nên đòi thêm phần. 

Bọn họ ngày ngày kéo đến ngự thư phòng, dùng khăn lụa chấm nước mắt, khóc lóc kể lể với Triệu Dực rằng nội vụ phủ ăn bớt, rằng tỷ muội cung khác ức h.i.ế.p mình.

Triệu Dực vốn đã nhức đầu vì nạn thiếu hụt quân lương ở biên ải, nay lại bị tiếng khóc lóc oán thán vì mấy viên than củi làm cho phiền não đến cực điểm. 

Hắn mang theo khuôn mặt đen như đ.í.t nồi, phất áo rời ngự thư phòng, quen đường cũ chạy thẳng đến Tây Các của ta tị nạn.

Chương 5 - Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia