Đè nén sự bất an trong lòng, tôi đóng cửa kính xe lại.
“Đi thôi.”
Cuộc chiến tranh lạnh này bắt đầu một cách chẳng hiểu ra sao.
Ban đầu, một người hơi chậm tiêu như tôi thậm chí còn chẳng nhận ra Sở Kỳ Niên đang giận.
Sau đó tôi mới phát hiện, lúc nấu cơm Sở Kỳ Niên không chịu mặc chiếc tạp dề nhỏ tôi mua nữa, trứng ốp la anh làm cũng không còn là kiểu lòng đào mà tôi thích, ngay cả giờ tan làm cũng muộn hơn ngày thường tận năm phút.
Tôi đang bận bán lại đống trang sức đắt tiền kia. Những thứ mang đi được thì gửi chuyển phát đến chỗ bạn bè trước, còn hòn đảo tư nhân không thể mang theo thì đăng lên mạng rao bán.
Thu dọn gần xong, tôi mua một tấm vé máy bay đến chỗ cô bạn thân.
Vừa thanh toán xong, bên ngoài đã vang lên tiếng mở cửa.
10 giờ tối.
Sở Kỳ Niên chưa bao giờ về muộn như vậy.
Tâm trạng tôi rối bời, trở mình tiếp tục ngủ giấc dưỡng nhan.
Mãi đến nửa đêm khát nước tỉnh dậy, nhìn thấy Sở Kỳ Niên ngồi bất động trên sofa, tôi mới nhận ra có gì đó không ổn.
Vừa đến gần, tôi đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Trước kia, khi Sở Kỳ Niên chưa có nhiều tiền như bây giờ, anh thường xuyên phải đi xã giao.
Mỗi lần trở về đều nồng nặc mùi rượu.
Trong lòng tôi rất ghét, nhưng biết mình còn dựa vào anh nuôi nên chẳng nói ra.
Không biết phản diện phát hiện chuyện này từ lúc nào.
Sau đó, mỗi lần đi xã giao về, anh đều sẽ đến phòng dành cho khách tắm rửa trước, thu dọn sạch sẽ rồi mới vào phòng ngủ chính.
Có lúc uống quá nhiều, tắm xong vẫn không hết mùi rượu.
Anh sẽ ngồi trên sofa một lúc cho tỉnh.
Sở Kỳ Niên bây giờ đã công thành danh toại, còn ai dám ép anh uống rượu nữa chứ?
Tôi bước tới gần, giơ một ngón tay chọc chọc vào mặt Sở Kỳ Niên.
“Sở Kỳ Niên?”
Sở Kỳ Niên ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt chẳng thể tập trung.
Bị người ta bắt nạt mà đến kẻ bắt nạt mình là ai cũng chẳng biết.
Một người to xác như vậy ngồi trên sofa, trông lại đáng thương vô cùng.
Tôi giơ một ngón tay lên, lắc lắc trước mặt anh rồi hỏi:
“Đây là mấy?”
Phản diện nhìn hồi lâu, chậm chạp trả lời:
“Một.”
“Vậy em là ai?”
Phản diện đột nhiên giơ tay, nâng mặt tôi lên.
Anh ghé sát lại, gương mặt phóng đại cứ thế xuất hiện ngay trước mắt tôi.
Quan sát thật kỹ hồi lâu, phản diện mới lên tiếng.
“Bà xã.”
Thú vị quá đi mất.
Tôi dụ dỗ anh.
“Vậy có phải anh nên nghe lời bà xã không?”
Lần này phản diện trả lời rất nhanh, giọng điệu chắc như đinh đóng cột.
“Phải.”
Đúng là cơ hội trời ban.
Tôi lập tức móc tờ đơn ly hôn kia ra, nhét b.út vào tay Sở Kỳ Niên.
“Vậy bây giờ… em muốn anh ký tên mình vào đây.”
7
Từng nét từng nét một, Sở Kỳ Niên viết rất chậm.
Đợi đến khi anh đặt b.út xuống, tôi mới phát hiện thứ anh viết căn bản không phải tên mình, mà là một cái đầu mèo đang khóc được vẽ nguệch ngoạc…
Không sao, riêng đơn ly hôn tôi đã photo hơn 10 bản.
Lãng phí trọn 6 bản, cuối cùng Sở Kỳ Niên cũng xiêu xiêu vẹo vẹo ký xong tên mình.
Buông b.út ra, anh ngơ ngác nhìn tờ đơn ly hôn, dường như tâm trạng hơi sa sút.
Tôi xoa đầu anh, thật lòng khen ngợi:
“Giỏi quá.”
Đến sáng hôm sau, khi Sở Kỳ Niên tỉnh táo lại, nhìn tờ đơn ly hôn đặt trên bàn đã có đủ chữ ký của cả hai người.
Anh suy sụp.
Một người bình tĩnh như phản diện, cho dù có suy sụp cũng không khóc lóc t.h.ả.m thiết hay gào thét om sòm.
Anh cố kìm nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, thậm chí còn dư sức rán cho tôi hai quả trứng hình trái tim.
Đặt tờ đơn ly hôn trước mặt tôi, phản diện hỏi:
“Tại sao em muốn đi?”
Tôi đang thu dọn vali, đã nghĩ xong hết rồi, tôi muốn đến chỗ cô bạn thân để cùng nhau ăn chơi thỏa thích.
Trai đẹp da trắng tóc vàng mắt xanh tôi còn chưa từng hẹn hò đâu.
Tôi chẳng buồn ngẩng đầu, nhanh ch.óng kể lại cơn ác mộng kia một lượt.
“Anh còn nhớ cô gái hôm đó em cho mượn ô không? Em nằm mơ thấy anh bị cô ấy và bạn trai cô ấy làm cho phá sản. Anh biết đấy, loại phụ nữ ham tiền như em không chịu nổi những ngày tháng nghèo khổ đâu.”
Sở Kỳ Niên cụp mắt xuống:
“Chỉ vì chuyện này?”
“Chỉ vì chuyện này.”
Nói xong, tôi nắm lấy tay anh, nghiêm túc dặn dò:
“Sau này anh bớt đối đầu với họ đi, cứ ngoan ngoãn sống yên phận, biết đâu còn sống được đến đại kết cục.”
Tiện thể, tôi tháo luôn chiếc đồng hồ trị giá hàng chục triệu trên cổ tay Sở Kỳ Niên.
Sở Kỳ Niên không lên tiếng.
Lần này, dường như anh đã từ bỏ giãy giụa.
Tôi vui vẻ hưởng thụ tự do, quẹt thẻ mua sắm trả đũa một trận.
Sáng hôm sau, tôi đeo chiếc túi nhỏ mình thích nhất, xuất hiện ở sân bay.
Gọi điện cho cô bạn thân xong, cô ấy lập tức đồng ý chuẩn bị cho tôi 18 anh đẹp trai.
Tôi đang vui vẻ thì ngay giây tiếp theo đã lướt thấy tin tức.
[Chấn động. Tập đoàn Sở thị có động thái lớn, một công ty nhỏ đứng bên bờ phá sản.]
Công ty nhỏ kia chính là công ty nam nữ chính vừa mới thành lập.
Chuyện này khác hẳn khởi đầu trong giấc mơ của tôi.
Tôi còn tưởng là tin giả, bèn tìm kiếm trên đủ mọi nền tảng.
Công ty sắp phá sản thật sự là của nam nữ chính.
Ngay giây tiếp theo, sân bay đột nhiên náo loạn. Vài người đàn ông mặc đồ đen xuyên qua đám đông, đi thẳng về phía tôi.
Bên ngoài trời đã tối sầm, mưa gió như sắp ập đến.
Tôi bị bao vây ở giữa.
Không biết đã qua bao lâu, đám người áo đen mới nhường ra một lối nhỏ.
Phản diện bước tới, nhận lấy túi xách trong tay tôi.
Anh hờ hững lên tiếng:
“Còn lý do nào khác không, bà xã? Có thể nói hết một lượt.”