Tháng thứ ba kể từ ngày ta tự xin đến gia miếu thanh tu.
Phu quân đưa một tú nương về nhà.
Muốn cưới nàng ta làm bình thê.
Tú nương mềm mại đáng thương.
Đầu tiên, nàng ta nhìn trúng chiếc phượng quan kim tuyến trong đồ hồi môn của ta.
Sau đó lại nhìn trúng chiếc giường gỗ đàn hương trong phòng ta.
Cuối cùng, nàng ta nhìn trúng miếng ngọc bội mẫu thân để lại cho ta.
Những thứ trước đó.
Phu quân bảo ta nhường, ta đều nhường cả.
Chỉ riêng miếng ngọc bội ấy.
Là phu quân tự tay giật khỏi cổ ta.
Đêm ấy, khi trời đã khuya.
Ta gõ cửa phòng của vị quận thú mới nhậm chức.
Cửa mở.
Ta mềm người ngã vào lòng người phía sau cánh cửa, hoảng hốt rơi lệ.
“Biểu huynh, Cẩm Nương sắp không sống nổi nữa rồi.”