Em biến mất tròn một năm."

"Anh gần như lật tung cả thành phố."

"Nhưng chẳng có bất kỳ tin tức nào về em."

"Em không quẹt thẻ căn cước."

"Không dùng số điện thoại cũ."

"Ngay cả tất cả tài khoản thanh toán đứng tên em cũng chưa từng phát sinh thêm một giao dịch."

"Anh càng tìm..."

"Càng sợ."

"Có rất nhiều đêm..."

"Anh giật mình tỉnh giấc."

"Anh mơ thấy em..."

Anh đột nhiên ngừng lại.

Không dám nói tiếp nữa.

...

Tôi đứng ngây tại chỗ.

Căng thẳng đến mức các ngón chân co quắp trong giày.

Tôi hoàn toàn không biết.

Phải đáp lại tấm chân tình ấy thế nào.

Đúng lúc đó.

Hệ thống sốt ruột thúc giục.

【Làm nhiệm vụ đi!】

【Tôi cũng đợi cô suốt hai tháng rồi đấy!】

Tôi vội vàng gật đầu.

Ngẩng lên nhìn Lục Xuyên.

Rồi nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của nữ phụ phản diện.

"Anh..."

"Anh còn yêu em không?"

Không gào khóc.

Không phát điên.

Không cuồng loạn chất vấn.

Tôi chỉ bình tĩnh hỏi một câu như vậy.

...

【Nhiệm vụ của nữ phụ phản diện đã hoàn thành.】

Ngay khoảnh khắc ấy.

Kịch bản hoàn toàn trật khỏi quỹ đạo.

Giống như một con ngựa mất cương.

Không thể kéo lại được nữa.

Tôi vui vẻ lấy điện thoại ra.

Vừa nghĩ đến...

Ba triệu sắp được chuyển vào tài khoản.

Trong lòng bỗng thấy vui vui.

Đúng lúc ấy.

Giữa màn mưa.

Hai giọng nói cùng lúc vang lên.

Tôi hỏi:

"Ba triệu... Cậu định chuyển khoản ngân hàng hay chuyển qua ví điện t.ử?"

Còn Lục Xuyên nhìn tôi.

Giọng nói dịu dàng đến mức tan vào tiếng mưa.

"Đương nhiên là anh vẫn yêu em."

"Thanh Trúc..."

"Chúng ta kết hôn đi."

17

Tay tôi khựng lại.

... Hả?

Ý của anh là...

Ba triệu...

Không cho nữa sao?

Chiếc điện thoại cứng đờ trong tay tôi.

Tôi lặng lẽ cất nó trở vào túi.

Cả người đều lộ rõ vẻ thất vọng.

Lục Xuyên lại bước lên.

Không nói thêm lời nào.

Anh ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

Thật c.h.ặ.t.

Nước mắt hòa lẫn với nước mưa.

Lặng lẽ rơi xuống vai tôi.

Lục Xuyên ôm c.h.ặ.t lấy tôi, giọng nói vì xúc động mà trở nên lộn xộn.

"Thanh Trúc... người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có em."

"Chưa từng thay đổi."

"Ngày đầu tiên anh được nhận về nhà họ Trần, bọn họ muốn chia cắt chúng ta nên ép anh liên hôn với một cô gái môn đăng hộ đối."

"Họ tịch thu điện thoại, nhốt anh trong phòng trên tầng hai."

"Anh cãi nhau với họ rất lâu."

"Cuối cùng..."

"Anh còn đập vỡ cửa sổ tầng hai rồi nhảy xuống."

"Đến lúc họ chịu để anh đi tìm em..."

"... thì em đã biến mất rồi."

Giọng anh nghẹn lại.

"Anh nghĩ..."

"Chắc em đau lòng lắm."

"Nên mới bỏ đi tay trắng, chẳng mang theo thứ gì."

"Anh không dám tưởng tượng suốt một năm qua em đã phải chịu bao nhiêu khổ cực."

"Cũng may..."

"Ông trời vẫn còn thương anh."

"Cuối cùng cũng để anh tìm thấy em."

Tôi cười đầy ngượng ngùng.

Nếu mắt anh không có vấn đề...

Thì hẳn sẽ nhận ra.

Một năm qua tôi chẳng những không chịu khổ.

Mà còn... tăng hẳn hai ký rưỡi.

Ngày nào cũng ăn ngon uống sướng trong căn biệt thự ở thế giới hiện đại.

Lục Xuyên nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Thanh Trúc."

"Bây giờ phần lớn cổ phần của nhà họ Trần đều đã đứng tên anh."

"Chúng ta kết hôn nhé."

Tôi chớp mắt.

"Thế còn vị thiên kim mà anh đã đính hôn thì sao?"

Anh ngẩn người.

"Đính hôn?"

"Ý em là gì?"

"Từ trước đến giờ anh chưa từng đính hôn với Hứa Tịnh."

Vòng tay anh siết c.h.ặ.t hơn.

Như sợ chỉ cần buông ra một chút.

Tôi sẽ lại biến mất.

"Thanh Trúc."

"Người có hôn ước với anh..."

"Từ đầu đến cuối đều là em."

"Dù vòng vo bao nhiêu năm."

"Cũng chưa từng thay đổi."

"Anh sẽ không cưới một kẻ giả mạo."

"Em mới là thiên kim thật của nhà họ Hứa."

"Người đáng lẽ có hôn ước với anh..."

"Vốn dĩ phải là em."

"Nhà họ Trần cũng đã đồng ý để chúng ta kết hôn."

Nghe đến đó.

Tôi chợt hiểu ra.

Cha mẹ ruột của tôi sống c.h.ế.t muốn kết thông gia với nhà họ Trần.

Không phải vì yêu thương con gái.

Mà vì chuỗi vốn của nhà họ Hứa đã đứt gãy.

Bây giờ biết người sắp gả vào nhà họ Trần...

Lại chính là đứa con ruột mà bọn họ từng vứt bỏ.

Không biết...

Bọn họ sẽ có cảm giác gì.

18

Cuối cùng.

Tôi quyết định ở lại thế giới này.

Không phải vì điều gì khác.

Mà vì...

Tài sản trước hôn nhân mà Lục Xuyên chuyển cho tôi...

Thật sự quá nhiều.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Hệ thống cũng để lại cho tôi một cánh cổng.

【Sau này nếu muốn, cô có thể quay về thế giới hiện đại bất cứ lúc nào.】

Ngày thứ hai sau lễ đính hôn.

Cha mẹ ruột đến tìm tôi.

Dạo gần đây.

Việc đầu tư của nhà họ Hứa liên tiếp thất bại.

Cả nhà bận đến mức sứt đầu mẻ trán.

Bọn họ từng cố gắng hết sức đẩy Hứa Tịnh đến bên cạnh Lục Xuyên.

Nhưng cuối cùng mới phát hiện.

Người đính hôn với cậu chủ thật của nhà họ Trần...

Lại chính là con gái ruột của mình.

Lúc quản gia báo họ đến.

Tôi đang ngồi kiểm kê tài sản.

Nhìn dãy số dài ngoằng toàn số không.

Đời này tôi chưa từng thấy nhiều số không đứng cạnh nhau đến thế.

Đầu óc tôi sắp quay cuồng vì đủ loại thủ tục chuẩn bị kết hôn.

Đúng lúc ấy.

Quản gia bước vào.

"Cô chủ."

"Cha mẹ ruột của cô đến rồi."

Chuyện tôi là thiên kim thật của nhà họ Hứa.

Giờ đây chẳng còn là bí mật.

Khắp giới thượng lưu đều đang cười nhạo vợ chồng nhà họ Hứa.

Có mắt mà không thấy ngọc.

Lại coi viên đá vô giá trị là bảo vật.

Còn viên ngọc thật...

Lại bị họ vứt bỏ như món đồ chẳng đáng một xu.

Đây cũng không phải lần đầu tiên bọn họ tìm đến.

Nhưng tôi là một người hướng nội.

Thật sự không muốn giao tiếp với họ thêm chút nào.

Mỗi lần gặp mặt.

Năng lượng của tôi đều tụt xuống đáy.

Thế nhưng.

Họ cứ kiên trì đứng ngoài cửa.

Làm tôi phiền muốn c.h.ế.t.

Cuối cùng.

Tôi vẫn miễn cưỡng đồng ý cho họ vào.

Lần này.

Người bước vào chỉ có vợ chồng nhà họ Hứa.

Và anh trai ruột của tôi.

Còn Hứa Tịnh...

Không thấy đâu.

Ông Hứa vừa bước vào cửa đã nở nụ cười đầy lấy lòng.

"Thanh Trúc..."

Ông gọi tên tôi vô cùng thân thiết.

Tôi theo phản xạ lùi sang một bước.

Người hướng nội như tôi...

Sợ nhất là người hướng ngoại đột nhiên nhiệt tình.

Thật sự không chịu nổi.

Tôi chỉ đành chỉ về phía ghế sofa.

"... Mời ông Hứa, bà Hứa ngồi."

Đến lượt anh trai ruột...

Tôi lại không biết phải xưng hô thế nào.

Kho từ vựng của tôi hoàn toàn không tìm được cách gọi phù hợp.

Cuối cùng chỉ có thể lúng túng nói:

"... Ừm... anh cũng ngồi đi."

Tôi nghĩ...

Mình đã rất lịch sự rồi.

Thế nhưng.

Ba người trước mặt lại đồng loạt lộ vẻ tổn thương.

Không một ai ngồi xuống.

Bà Hứa đỏ hoe mắt.

"Thanh Trúc..."

"Con thật sự không chịu nhận mẹ sao?"

Tôi nghiêm túc gật đầu.

"Vâng."

"Không nhận."

Người hướng nội vốn rất thẳng thắn.

Không biết nói dối.

Cũng chẳng biết nói những lời xã giao dễ nghe.

Tôi chỉ nói đúng sự thật.

Thế mà bà Hứa bật khóc ngay tại chỗ.

Ông Hứa mấp máy môi.

Định mở miệng nói gì đó.

Tôi nhìn sang ông.

"Suýt nữa quên."

"Tôi cũng sẽ không nhận ông."

Sau đó tôi quay sang anh trai.

Người từng ghét tôi nhất trong căn nhà ấy.

"Anh đã có em gái rồi."

"Đừng đến tìm tôi nữa."

"Tuy nhiên..."

"Tôi nghe nói nhà họ Hứa sắp phá sản."

"Không biết tình anh em hòa thuận của hai người còn kéo dài được bao lâu."

Sắc mặt Hứa Phong lập tức tái mét.

Người xui xẻo nhất...

Chính là anh ta.

Đến lượt anh tiếp quản công ty.

Thì gia sản chỉ còn lại một đống nợ và những lỗ hổng không thể lấp nổi.

Trong phòng.

Chỉ còn tiếng bà Hứa nức nở.

Tôi cúi xuống nhìn đồng hồ.

"... Được rồi."

"Hôm nay thời gian giao tiếp của tôi đã hết."

"Nếu muốn gặp lần sau..."

"Xin vui lòng đặt lịch trước."

"Gần đây tôi còn phải chuẩn bị lễ đính hôn và hôn lễ."

"Năng lượng có hạn."

"Nếu không gấp..."

"Thì hẹn sang năm nhé."

Tôi quay sang quản gia.

"Tiễn khách."

19

Ba người nhà họ Hứa bị mời ra ngoài.

Quả nhiên...

Nói chuyện với họ còn mệt hơn chuẩn bị hôn lễ.

Ngày tôi và Lục Xuyên tổ chức hôn lễ.

Cha mẹ ruột tôi vẫn cố chen vào hội trường.

Hai người đứng trước cửa, cuống cuồng giải thích với vệ sĩ.

"Chúng tôi là cha mẹ ruột của cô dâu."

"Các anh không thể cản chúng tôi vào."

Tên vệ sĩ chỉ cười nhạt.

"Muốn nhận họ hàng cũng nên tìm hiểu trước."

"Cô dâu của chúng tôi không có người thân."

"Vậy cha mẹ ở đâu tự nhiên xuất hiện thế này?"

Hứa Phong đứng ngoài cửa lớn gọi to.

"Thanh Trúc!"

"Anh là anh trai ruột của em!"

"Hôm nay là ngày cưới của em."

"Bọn anh chỉ muốn gặp em một lần thôi."

Thật kỳ lạ.

Lúc đón tôi về nhà.

Suốt một năm...

Không ai muốn gặp tôi.

Đến hôm nay.

Lại tranh nhau muốn nhìn tôi một cái.

...

Trong lễ đường.

Lục Xuyên dịu dàng đeo chiếc nhẫn kim cương tám cara vào ngón áp út của tôi.

Dưới ánh mắt chứng kiến của mọi người.

Và lời chúc phúc của vị chủ hôn.

Tôi mỉm cười.

Khẽ nói.

"Em đồng ý."

Sau hôn lễ.

Lục Xuyên hỏi tôi.

"Cha mẹ em vẫn đứng ngoài chưa chịu đi."

"Em có muốn gặp họ không?"

Tôi lắc đầu.

Mỗi lần nhìn thấy họ.

Tôi chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống.

Thà không gặp còn hơn.

Nhưng rồi.

Tôi ghé sát tai anh.

Nhỏ giọng nói:

"Em có chuẩn bị cho họ một món quà."

Mắt Lục Xuyên lập tức sáng lên.

"Quà gì vậy?"

Cùng lúc đó.

Bên ngoài cổng.

Một vệ sĩ lấy trong túi ra một tờ giấy.

Đưa cho người nhà họ Hứa.

"Đây là thứ bà Trần nhờ tôi chuyển chờ ba vị."

"Cô ấy nói..."

"Nó có thể giúp nhà họ Hứa vượt qua khó khăn trước mắt."

Ông Hứa mừng rỡ.

"Là séc sao?"

Vệ sĩ lắc đầu.

Trên tờ giấy...

Chỉ có một số điện thoại.

Anh ta bình tĩnh giải thích.

"Đây là số của chủ nhà trọ."

"Phòng nằm trong khu lao động."

"Giá thuê ba triệu một tháng."

"Giá cả phải chăng."

"Người già trẻ nhỏ đều thuê được."

"Bà Trần từng ở đó."

"Cô ấy nói khá ổn."

"Nếu sau này nhà họ Hứa phá sản, không còn chỗ ở..."

"Có thể chuyển đến đây."

"Nếu báo tên bà Trần..."

"Sẽ được giảm năm phần trăm tiền thuê nhà.”

Hết truyện

8 - Cảm Ơn Em Đã Đến Bên Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia