Ngoài mặt hắn không biểu hiện gì nhưng ta biết trong lòng hắn chắc chắn đang vui muốn c.h.ế.t.

Lục Dịch Chiếu lại đi thẳng tới trước mặt ta, hắn khom người chắp tay, hành một lễ vô cùng nghiêm chỉnh.

“Đa tạ Thế t.ử phi đã cứu giúp. Nếu không có mũi tên ấy của Thế t.ử phi, e rằng hôm nay tại hạ đã mất mạng rồi.”

Ta vội vàng xua tay.

“Lúc ấy tình thế khẩn cấp, chỉ là trùng hợp thôi. Lục tướng quân không cần để trong lòng.”

Lục Dịch Chiếu đứng thẳng dậy, ánh mắt dừng trên bàn tay ta.

Trong giọng nói mang theo vài phần tán thưởng không hề che giấu.

“Thế t.ử phi quá khiêm tốn rồi. Tư thế cầm cung của Thế t.ử phi rất vững, sức lực và độ chuẩn xác ấy tuyệt đối không thể là trùng hợp.”

Không biết từ lúc nào Văn Cảnh đã đứng bên cạnh ta, hắn dịu dàng đưa tay phủi chiếc lá cỏ dính trên tóc ta.

“Phu nhân của ta chỉ biết đôi chút cưỡi ngựa mà thôi. Có thể cứu được Lục tướng quân cũng là chuyện đáng mừng. Tướng quân không cần đa lễ.”

Theo bản năng ta muốn né tránh nhưng hắn lại đưa tay từ phía sau đỡ lấy eo ta.

Trên mặt Văn Cảnh vẫn bình thản như thường nhưng lực tay lại hơi mạnh.

Ta khó hiểu nhìn hắn một cái, ánh mắt Lục Dịch Chiếu đảo qua đảo lại giữa ta và Văn Cảnh, ý cười trên môi hắn nhạt đi đôi chút.

---

Trên đường ngồi xe ngựa trở về phủ, trong xe yên tĩnh đến lạ.

Văn Cảnh bất ngờ lên tiếng.

“Ta không ngờ phu nhân còn biết cưỡi ngựa b.ắ.n cung.”

Giọng hắn nghe rất bình thường nhưng ta lại cảm thấy có chút vị chua chua.

Ta chỉ đành thành thật đáp:

“Tiểu nương của ta từng là nữ nhi của tiêu cục, biết chút công phu phòng thân. Hồi nhỏ bà lén dạy ta.”

Văn Cảnh gật đầu.

Ta còn tưởng chuyện này đến đây là hết, không ngờ hắn lại tiếp tục:

“Có vẻ phu nhân và Lục tướng quân rất quen thuộc.”

Hắn dừng một chút, thu ánh mắt từ ngoài cửa sổ xe trở về, làm như vô tình nhìn lên mặt ta.

“Phu nhân từng nói lúc còn trẻ đã từng ngưỡng mộ một vị công t.ử tuấn tú. Vị công t.ử ấy... chẳng lẽ chính là hắn?”

Lời đã đến nước này, ta đâu thể nói với hắn rằng vị công t.ử tuấn tú kia là do ta bịa ra.

Chỉ đành âm thầm xin lỗi Lục Dịch Chiếu trong lòng, để hắn phải gánh cái nồi này.

“Là hắn.” Ta lí nhí đáp.

Văn Cảnh im lặng rất lâu.

Cho đến lúc xuống xe, hắn cũng không nói thêm với ta một câu nào nữa.

10

Gần đây, Văn Cảnh trở nên có chút kỳ lạ.

Hắn thường xuyên nhìn ta đến ngẩn người, đợi đến khi bị phát hiện lại hậm hực dời ánh mắt đi, cố tình không nhìn ta nữa.

Ban đêm đi ngủ, hắn luôn chen về phía bên này của ta.

Ta rộng lượng không so đo với hắn, hết nhường lại nhịn nhưng hắn vẫn chưa thấy đủ.

Không những ép ta sát vào góc tường, mà còn đặt cả cánh tay lên người ta.

Ta đẩy hắn ra mấy lần nhưng mỗi lần nhân lúc ta không chú ý, hắn lại lặng lẽ đặt tay trở về.

Ta nhịn hết nổi, vỗ vỗ khoảng trống bên phía hắn, bất bình lên tiếng trách móc:

“Thế t.ử đừng có quá đáng như vậy. Chẳng lẽ muốn ép ta phải ngủ dưới đất sao?”

Sắc mặt Văn Cảnh có chút kỳ quái, hắn xin lỗi ta, lúc này mới chịu lùi ra một ít.

Có một lần ta đi ngang qua thư phòng, nhìn qua cửa sổ thấy hắn đang đọc lại những bức thư ấy.

Hết lá này đến lá khác, vừa đọc từng chữ vừa lẩm bẩm một mình:

“Sao ta lại mơ thấy người thư từ qua lại với ta là nàng ấy chứ...”

“Hoang đường... thật sự quá hoang đường...”

Ta không dám lên tiếng, chột dạ lặng lẽ lui đi.

Từ sau hôm đó, giữa ta và Văn Cảnh hình thành một loại ăn ý ngầm.

Không nói chuyện, ít nhìn nhau, có việc gì cần trao đổi thì để nha hoàn truyền lời.

Đối với chuyện này, người trong phủ ai nấy đều cạn lời.

Ngay lúc cảm giác căng thẳng trong lòng ta dần dần lắng xuống.

Thì trời… cuối cùng vẫn sập rồi.

Không biết Lục Vân Nhiễm đã biết chuyện thư từ từ đâu.

Nàng ta khóc lóc chạy tới Vương phủ nói hết chân tướng cho Văn Cảnh biết.

11

Chuyện bại lộ, ta không dám đối mặt với Văn Cảnh.

Lén chạy ra khỏi phủ, tùy tiện tìm một t.ửu lâu để trốn vào, gọi một vò rượu.

Ta vừa tính toán đường lui cho tương lai, vừa đầy bụng sầu lo tự rót tự uống.

Văn Cảnh nhất định vô cùng căm hận chuyện ta lừa gạt hắn, càng căm hận hơn việc ta làm lỡ mất nhân duyên giữa hắn và đích tỷ.

Lúc này e rằng đang nghĩ xem nên trả thù ta thế nào.

Nghĩ tới đây, ta càng thêm buồn rầu, lại gọi thêm một vò rượu nữa.

Mấy chén rượu xuống bụng, đầu óc đã bắt đầu lâng lâng.

Trong cơn mơ màng, ta lại thấy Lục Dịch Chiếu ngồi xuống đối diện mình.

Hắn mặc thường phục, ánh mắt mang theo vài phần lo lắng nhìn ta.

“Thế t.ử phi... À không, Lục Nhị tiểu thư, chẳng lẽ cô có tâm sự gì sao?”

Ta thở dài. “Ta sợ là sắp bị hưu rồi.”

Lục Dịch Chiếu hơi kinh ngạc.

“Sao lại như vậy?”

“Bị hưu chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là mất mạng.”

Ta chống cằm, buồn bã không thôi.

“Ta c.h.ế.t thì cũng thôi đi, dù sao cũng là ta lừa người ta trước nhưng nếu liên lụy đến tiểu nương của ta cũng bị phạt, vậy thì mới là...”

Sống mũi ta cay xè, lại uống thêm một ngụm rượu.

“Điều khiến Nhị tiểu thư lo lắng... có liên quan đến Thế t.ử sao?”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Lục Dịch Chiếu hỏi.

“Cho dù Nhị tiểu thư thật sự làm chuyện gì bất đắc dĩ đi nữa... thì làm sao đến mức mất mạng được?”

Ta lắc đầu.

“Ngươi không hiểu đâu...”

Mượn men rượu, ta đem chuyện giả làm đích tỷ thư từ qua lại với Văn Cảnh kể hết ra.

“Mấy năm nay tiểu nương ta bệnh nặng triền miên. Không có linh chi đỏ và đông trùng hạ thảo thì không cứu nổi.”

“Nhưng linh chi đỏ vô cùng đắt giá, ta đã cầu xin phụ thân mấy lần. Ông ấy chỉ qua loa vài câu rồi cho qua.”

Ta cười nhạt.

“Đối với ông ấy, tiểu nương ta chỉ là một thiếp thất chẳng đáng kể. Sao có thể nỡ dùng những d.ư.ợ.c liệu quý giá như vậy cho bà chứ.”

“Đúng vào hôm đó, ta nhìn thấy một con bồ câu béo ú. Lá thư nó mang tới ký tên là Văn Cảnh...”

Sắc mặt Lục Dịch Chiếu dần trở nên trầm mặc, ánh mắt nhìn ta nhiều thêm vài phần cảm xúc phức tạp.

6 - Cẩm Thư Sai Lạc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia