Mẹ hét lên thất thanh, ôm c.h.ặ.t lấy vạt áo của cha: "Hầu gia, người không thể hưu thiếp, thiếp đã sinh cho người đích trưởng t.ử mà!" 

Ta nhận lại miếng ngọc bội, được Đông Thanh dìu đỡ, giẫm lên đống mảnh sứ vỡ vụn dưới đất, hiên ngang bước qua ngưỡng cửa cao ngất của Hầu phủ. 

Lần này, ta quyết không quay đầu lại.

6

Chiếc xe ngựa do cung Trường Tín phái đến vô cùng rộng rãi và êm ái, trong xe đốt hương Tô Hợp có tác dụng an thần ấm người. 

Đông Thanh một bên vừa quệt nước mắt, một bên vừa dùng t.h.u.ố.c mỡ nhẹ nhàng bôi lên những vết bầm tím trên lưng ta: "Đại nhân, chúng ta rốt cuộc cũng khổ tận cam lai rồi. Người không biết đâu, sắc mặt của Hầu phu nhân vừa rồi khó coi như thể vừa nuốt phải ruồi c.h.ế.t vậy." 

Ta tựa lưng vào tấm đệm mềm mại, nhìn cảnh đường phố không ngừng lùi lại phía sau qua khung cửa sổ. 

Bất chợt nhớ lại mùa đông năm ta mười hai tuổi, Thái hậu tổ chức lễ băng hí tại hành cung Tây Sơn. 

Mẹ vì muốn Thẩm Nguyệt được nở mày nở mặt trước đám quý nhân, liền đem chiếc xe ấm áp duy nhất trong phủ có lót da cáo bạc cho Thẩm Nguyệt ngồi. 

Lại bắt ta cùng vài ma ma thô sử và nha hoàn chen chúc trong một chiếc xe thanh dầu rách nát, bốn bề lộng gió. 

Ngày hôm đó tuyết rơi dày đặc, trục xe bị lún sâu vào hố tuyết rồi gãy đôi. 

Ta quấn chiếc áo choàng mỏng manh, đi bộ suốt một canh giờ trong làn tuyết ngập quá đầu gối mới đến được hành cung. 

Đến nơi, ta lạnh đến mức không thốt nên lời. Mẹ vậy mà lại ngay trước mặt bàn dân thiên hạ, chỉ trích ta cố ý đến muộn. 

Bảo ta bất kính với Thái hậu, rồi bắt ta quỳ gối chịu phạt giữa trời tuyết ròng rã nửa canh giờ để tự kiểm điểm. 

Cái lạnh thấu xương của ngày hôm đó, ta đã khắc cốt ghi tâm suốt sáu năm trời. Giờ đây, ta đang ngồi trong chiếc xe ngựa do Thái hậu ngự ban, trên người đắp tấm chăn lông cừu cống phẩm ấm áp. 

Những quy củ và hiếu đạo cưỡng chế áp đặt lên thân xác ta, từ nay về sau chẳng thể làm ta lạnh được nữa rồi.

Ta được sắp xếp định cư tại một tòa trạch viện tao nhã nằm bên ngoài cung Thái hậu. 

Thái hậu nương nương nghĩ ta chịu kinh hãi, đặc chuẩn cho ta nghỉ ngơi ba ngày rồi mới đến Thượng phục cục nhậm chức. 

Trong ba ngày này, Đông Thanh ngày ngày ra ngoài dò la tin tức của Hầu phủ, rồi hớn hở trở về bẩm báo với ta. 

Nàng bảo sau khi Lý công công rời đi, Thẩm Sùng Đức nổi trận lôi đình, ngay đêm đó đã sai người đến ngõ liễu phía nam thành điều tra chân tướng. 

Năm xưa Lâm thị làm việc vốn chẳng hề sạch sẽ. Gã thư sinh nghèo kia quả thực còn một bà mẹ già, những năm qua đều dựa vào ngân lượng do Lâm thị lén lút gửi đến để trang trải cuộc sống. 

Người của Thẩm Sùng Đức chẳng tốn bao nhiêu công sức đã cạy được miệng của mụ già kia. 

Chân tướng rõ ràng. 

Thẩm Sùng Đức phun ra một ngụm m.á.u tươi ngay tại chỗ, trực tiếp sai người trói Lâm thị quẳng vào phòng củi, thức trắng đêm viết sẵn hưu thư. 

Thẩm Nguyệt vốn cậy vào sự sủng ái của mẹ mà ngang ngược bá đạo trong Hầu phủ, nay mẹ biến thành đồ lăng loàn trộm đạo. 

Ả từ vị thế dưỡng nữ Hầu phủ cao cao tại thượng, trong nháy mắt biến thành đứa dã chủng bị người người phỉ nhổ, đ.á.n.h đập. 

Thẩm Tu hận mẹ lừa dối, lại hận bà ta phản bội cha, càng hận Thẩm Nguyệt giả vờ đáng thương, khiến cho hắn lúc này trông chẳng khác nào một trò hề. 

Chính vì thế, hắn đã đề nghị đem bán Thẩm Nguyệt vào lầu xanh hạng thấp. 

Nghe thấy những điều này, lông mày ta nhíu c.h.ặ.t lại, trong lòng chỉ có sự khinh miệt sâu sắc. 

Thẩm Nguyệt chẳng phải thứ tốt lành gì, nhưng cha huynh của ta cũng đều là hạng không có tính người như nhau.

Đông Thanh bưng một bát cháo yến sào bước vào: "Đại nhân, ngày mai chính là tiệc thưởng cúc tại phủ Trưởng công chúa rồi. Thái hậu nương nương truyền dụ, sai người ngày mai đại diện cho cung Trường Tín, đến phủ Trưởng công chúa ban tặng hoa cúc thu và vài sấp gấm Thục mới tiến cống." 

Ta nhận lấy bát sứ, dùng thìa khuấy đều những sợi yến trong vắt: "Được, mau đi lấy bộ quan phục màu đỏ thêu chỉ vàng do Thái hậu nương nương ban thưởng ra đây." 

Thái hậu nương nương đã ban cho ta cơ hội này. Ta tự nhiên phải đường đường chính chính, đi diện kiến những "người nhà tốt đẹp" kia của ta một chuyến.

7

Ngày hôm sau tại phủ Trưởng công chúa, hoa cúc đang độ nở rộ rực rỡ nhất. 

Ta diện bộ quan phục Thượng nghi chính ngũ phẩm, đầu đội mũ kim quan bằng vàng ròng, được đích thân Trưởng sử của phủ Trưởng công chúa nghênh đón vào chính viện. 

Trưởng công chúa ngồi ở vị trí đầu tiên, thấy ta bước vào liền lập tức mỉm cười ban tọa, giọng điệu vô cùng thân thiết: "Bản cung sớm đã nghe mẫu hậu ngợi khen Thẩm đại nhân bàn tay khéo léo, tâm tư sáng suốt, hôm nay gặp mặt, quả nhiên khí độ bất phàm." 

Ta khẽ khom người, đáp lời một cách khéo léo, đúng mực. 

Trưởng công chúa là dưỡng nữ của Thái hậu nương nương, mối quan hệ với Thái hậu vô cùng khăng khít. Tự nhiên cũng biết rõ quá khứ giữa chúng ta. 

Suất nữ quan lần trước của người, vốn dĩ là để dành riêng cho ta. 

Chẳng qua là Thái hậu nương nương có lòng bao bọc ta, nên chưa từng kể với người về những chuyện dơ bẩn trong phủ. 

Cho nên Trưởng công chúa cũng không ngờ tới việc mẹ lại đem suất ấy giao cho một đứa dưỡng nữ. 

Bên dưới chỗ ngồi thảy là các quý phụ và thiên kim có m.á.u mặt trong kinh thành, ánh mắt nhìn ta ai nấy đều lộ rõ vẻ kính sợ và ngưỡng mộ.

Đúng lúc này, ngoài cổng viện chợt vang lên một trận ồn ào. 

Hai ma ma đang ngăn cản một nam một nữ, hạ thấp giọng quát tháo: "Thẩm Đại thiếu gia, yến tiệc của Trưởng công chúa sớm đã rút lại bưu thiếp của Hầu phủ các người rồi, sao các người còn dám tự tiện xông vào?" 

Gã nam t.ử kia chính là Thẩm Tu. 

Mặt hắn đỏ gay, cố dùng cái mác công t.ử Hầu phủ lên mà chống chế: "Láo xược! Cha ta dù gì cũng là Vĩnh An Hầu, chúng ta đến để chúc mừng Trưởng công chúa. Trong tay Nguyệt Nhi còn có một bức thêu tuyệt mỹ muốn hiến tặng cho Trưởng công chúa, còn không mau tránh ra!"

Chương 6 - Cẩm Thượng Phượng Hoàng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia