Vốn dĩ ta cũng đâu thật sự c.ắ.n hắn.
Roi của hắn lúc nãy phần lớn cũng chỉ quất lên ván xe.
Giờ trông thấy cảnh này, hắn có phần không giữ nổi mặt mũi.
Hắn dịch sang bên cạnh một bước, tránh những cái dập đầu của nương, thuận thế tìm lời chữa thẹn:
“Vừa rồi đợi mãi không thấy ai ra nhận, ta còn tưởng trong nhà nàng không còn người. Ngươi đã là nương của nàng thì dẫn nàng về đi.”
Nương lại rối rít cảm tạ:
“Quan gia vất vả rồi...”
Quan sai xua tay:
“Được rồi, được rồi. Dẫn người đi đi, ta còn phải chạy chuyến tiếp theo.”
Nương dìu ta nhảy xuống khỏi xe, đưa tay tháo nút dây trên người ta.
Các ngón tay nương cứ run mãi, tháo hai lần vẫn không mở được. Cuối cùng nương cúi đầu, dùng răng c.ắ.n đầu dây, c.ắ.n đến mức vụn dây gai dính đầy miệng, mới giật bung được cái nút c.h.ế.t ấy.
Nương dắt ta về nhà.
Từ hai bên cổng viện, mấy cái đầu thò ra nhìn.
Thím Vương cười gọi:
“Ôi, nương A Niệm, tìm được khuê nữ rồi à? Cuối cùng cũng đoàn tụ rồi.”
Nương vừa lau nước mắt vừa đáp:
“Về rồi, A Niệm nhà ta về rồi.”
Cũng có người tựa khung cửa c.ắ.n hạt dưa, khóe miệng nhếch lên đầy ẩn ý:
“Mất tích bao nhiêu năm như thế, giờ đón về cũng không sợ làm hại đứa nhỏ trong nhà.”
Nương quay sang “phi” một tiếng, bước chân càng nhanh hơn.
Đi đến dưới gốc đào, ta bỗng dừng lại, cúi đầu nhìn viên kẹo hồ lô đã tan quá nửa trong lòng bàn tay.
Tưởng Tưởng nghe thấy động tĩnh, chạy từ trong sân ra. Trông thấy ta, con bé ngẩn người một thoáng, sau đó nhoẻn miệng cười.
“A tỷ!”
Tiếng chuông lập tức vang lên.
Leng keng leng keng, đầy cả sân.
4
Nương thu xếp cho ta ngồi trước bếp lò trong nhà bếp.
Lửa trong bếp đang âm ỉ, ngồi bên cạnh ấm sực.
Ta ôm đầu gối ngồi xổm ở đó, cả người vẫn chưa hoàn hồn, chỉ có đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t lên người nương.
Nương đi tới trước bếp, ta nhìn theo tới trước bếp.
Nương cúi người mở nắp nồi, ta nhìn chằm chằm dải dây buộc tạp dề nơi sau eo nàng.
Nương xoay người lấy bát, ánh mắt ta lại dính lên những vết nứt nẻ trên mu bàn tay nàng.
Ta sợ chỉ cần chớp mắt, căn nhà này, người này, hơi ấm này sẽ tan biến như một giấc mộng.
Tưởng Tưởng chạy về phòng, lúc trở ra thì ôm theo cả đống báu vật của mình.
Một chiếc bánh đường gói trong giấy dầu, nửa gói bánh mè giòn, hai quả táo mật, còn có một nhúm lạc nhỏ...
“A tỷ gầy quá, phải ăn nhiều một chút. Sau này quà vặt của Tưởng Tưởng đều chia cho tỷ ăn.”
Ta đưa ngón tay chạm nhẹ vào lớp đường phủ trên quả táo mật.
Nương quay lưng về phía chúng ta, vội vàng đưa tay áo quệt lên mặt một cái.
Có lẽ sợ ta đói, nương nhanh nhẹn múc bột, đ.á.n.h thêm trứng.
Chẳng bao lâu sau, một bát canh bột viên nóng hổi đã được bưng lên.
Trong bát sứ trắng nổi những cọng hành xanh biếc và trứng vàng non, hơi nóng phả đầy lên mặt.
Ta bưng bát uống một ngụm. Dòng nước nóng trượt xuống theo cổ họng, cả dạ dày như được giãn ra.
Nương ngồi bên cạnh không nói gì, đôi mắt chẳng chớp lấy một lần, chỉ nhìn ta.
Tưởng Tưởng cũng kéo một chiếc ghế con tới ngồi phía bên kia, hai tay chống má, nghiêng đầu ngắm ta. Chuông bạc rủ trên cổ tay, im phăng phắc không nhúc nhích.
Ta ăn liền mấy bát, mãi đến khi l.i.ế.m sạch cả đáy bát mới chịu dừng.
Nương đã chuẩn bị xong nước tắm.
Chiếc thùng gỗ cũ trong nhà bếp được chuyển vào gian nhỏ phía sau viện, hơi nóng mờ mịt.
Trên thành thùng vắt một chiếc khăn sạch, chiếc bàn con bên cạnh đặt sẵn một bộ y phục.
Đó là bộ áo nền xanh hoa nhí của nương đã giặt đến bạc màu, ghé lại gần còn ngửi thấy mùi bồ kết nhàn nhạt.
Nương do dự một lát rồi khẽ hỏi:
“A Niệm... có cần nương giúp con không?”
Ta lắc đầu, lắc xong mới nhớ nàng không nhìn thấy.
“Nương, ta tự làm được.”
Ngoài rèm im lặng trong chốc lát, sau đó giọng nương truyền vào:
“Được, nương đứng ngoài cửa canh, không đi đâu cả. Con cần thì cứ gọi nương.”
Tiếng chân rời đi, dừng lại ngay bên cửa rồi không nhúc nhích nữa.
Ta cởi dây áo, từng lớp từng lớp y phục rơi xuống.
Bước vào thùng, nước nóng ngập qua bắp chân, qua eo, rồi ngập tới vai.
Mùi ngải cứu bao lấy cả người, nóng đến mức từng tấc da hơi tê rần.
Ta chìm cả người xuống nước, chỉ để mũi nhô trên mặt nước, nhắm mắt ngâm thật lâu.
Lâu đến khi nước nguội dần, đầu ngón tay nhăn lại, ta mới chậm rãi đứng lên, mặc bộ y phục nương đã chuẩn bị.
Vải áo phủ lên người rộng thùng thình, quanh thân vẫn vấn vít hương bồ kết.
Lúc đẩy cửa bước ra, sắc trời đã tối, trong sân thắp một ngọn đèn dầu.
Cha ngồi trên ghế con, trên đùi đặt một bó nan tre đã chẻ, trong tay cầm nửa chiếc giỏ tre đang đan dở.
Nghe tiếng cửa mở, cha dừng tay, chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh đèn dầu rọi lên khuôn mặt cha, soi rõ một gương mặt đã già đi rất nhiều so với trong ký ức của ta.
Khóe mắt chồng nếp nhăn, tóc mai bạc trắng một mảng lớn, lưng hơi còng xuống, tựa một cây già bị mưa gió ép cong.
Ta đứng trên bậc thềm, siết lấy vạt áo.
“Cha.”
Hốc mắt cha đỏ lên.
“A Niệm, về được là tốt rồi.”
Cha không hỏi thêm.
Nương cũng không hỏi.
Từ lúc bước vào cửa tới giờ, chẳng ai hỏi bảy năm qua ta đã sống thế nào.
Họ chỉ bới cơm cho ta, chuẩn bị nước, chuẩn bị y phục...
Cứ như ta chỉ sang thôn bên thăm họ hàng một chuyến, chẳng qua trở về muộn hơn một chút.
Nhưng cuối cùng, ta vẫn đã trở về.
Ta thở phào một hơi.
Cả người nhẹ đi vài phần, rồi lại nặng xuống vài phần.
5
Ba người nhìn nhau không nói một hồi lâu.
Nương nhìn sắc trời, lại nhìn ta.
“A Niệm, không còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm đi.”
Nàng ngừng một chút, nghiêng đầu nhìn Tưởng Tưởng đang nằm sấp trên ghế thấp ngáp ngắn ngáp dài.
“Tưởng Tưởng ngủ không ngoan, ban đêm vừa đá chăn vừa đạp người, nương sợ nó làm phiền con. Tối nay cứ để nó ngủ cùng cha nương, con ngủ ngon một giấc.”
Nói xong, nàng bế Tưởng Tưởng vào phòng trong.
Tưởng Tưởng nằm sấp trên vai nàng, mơ mơ màng màng vẫy tay với ta.
“A tỷ, ngủ ngon nhé.”
Ta gật đầu, đẩy cửa căn phòng bên cạnh.
Bên trong gần như không khác mấy so với ký ức của ta.
Sát tường là một chiếc giường gỗ, đầu giường đặt một cái tủ cũ.