Ta lén ngước nhìn Cố Diên.
Vị phu quân cao ngạo của ta vẫn ngồi bất động, đôi mắt lạnh lùng như băng nhìn chằm chằm vào vết bỏng trên tay ta.
Chàng không trách phạt Như Yên, cũng chẳng thèm hỏi han ta lấy một lời.
Sự dung túng này chính là để cảnh cáo ta: Ở cái vương phủ này, Thẩm Dao Sơ ta chẳng có chút địa vị nào cả.
Trong lòng ta thầm thề: Cố Diên, tên khốn nhà ngươi, thù này ta ghi lại vào sổ sách.
Mặt ngoài, ta lại càng lộ vẻ u uất, nghẹn ngào nói: "Không sao... là ta không cẩn thận. Vương gia, thiếp thân thấy hơi mệt, xin phép lui về phòng trước."
Cố Diên vẫy tay đầy thờ ơ.
Ta xoay người bước đi, lưng khẽ khom xuống vẻ cam chịu.
Nhưng ngay khi vừa bước qua bậu cửa sảnh chính, nụ cười hiền thục trên môi ta lập tức biến mất.
Hử, đổ một bát canh sâm để đổi lấy một ngày tự do không bị làm phiền, ván bài này ta không lỗ.
Bản cô nương còn phải về phòng kiểm tra sổ sách giang hồ, không rảnh đứng đây nhìn các người diễn trò mèo.
06.
Sau khi Thẩm Dao Sơ lui xuống, đại sảnh vương phủ chìm vào bầu không khí lạnh lẽo.
Liễu Như Yên vẫn quỳ dưới đất, nước mắt lã chã rơi, lén lút quan sát sắc mặt của Cố Diên.
"Vương gia, đều tại Như Yên vụng về, ngài đừng trách phạt Vương phi tỷ tỷ..."
Cố Diên không trả lời.
Chàng nhìn chằm chằm vào những giọt canh sâm còn sót lại trên sàn nhà, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Vừa rồi khi Thẩm Dao Sơ khóc lóc xin lui, chàng vốn tưởng mình sẽ thấy thỏa mãn.
Nhưng không hiểu sao, l.ồ.ng n.g.ự.c chàng lại dâng lên một nỗi bực dọc vô cớ.
Vị Vương phi do Hoàng đế nhét vào này quả thực quá yếu đuối và vô dụng.
Chỉ một bát canh sâm nhỏ đã khiến nàng ta khóc lóc u uất, không có lấy nửa phần khí phách.
Nữ nhân khuê các đúng là chỉ biết làm bằng lụa là, phiền phức đến cực điểm.
"Đứng lên đi." Cố Diên lạnh lùng mở miệng, giọng nói không có chút độ ấm.
Liễu Như Yên vui mừng khôn xiết, định tiến lên lấy lòng: "Vương gia, để Như Yên hầu hạ người..."
"Bản vương đã nói, phủ Nhiếp chính vương không nuôi kẻ vô dụng." Cố Diên cắt ngang, ánh mắt sắc lẹm quét qua mặt cô ta.
"Lần sau còn trượt tay như vậy, ngươi tự giác thu dọn hành lý cút khỏi đây."
Liễu Như Yên biến sắc, sắc mặt trắng bệch, không dám ho he thêm một lời nào nữa, vội vã lui xuống.
Cố Diên xoay người trở về thư phòng, thô bạo đẩy cửa bước vào.
Chàng ngồi xuống trước bàn cờ, cơ năng mệt mỏi sau một đêm thức trắng đối phó mật thám khiến thái dương chàng đau nhức.
Chàng lén mở ngăn kéo cơ quan, rút bức mật thư rách nát của Mộc Diệp ra.
Chữ viết cẩu thả, lời lẽ cọc cằn, thậm chí còn dám mắng thẳng vào mặt chàng.
Nhưng kỳ lạ thay, nhìn những dòng chữ đầy gai góc này, cơn bực dọc trong lòng Cố Diên lại vơi đi quá nửa.
Nữ nhân giang hồ kia tuy hung dữ, độc miệng, nhưng ít nhất nàng ta chân thật.
Nàng ta dám bận gả chồng, dám trễ hẹn, dám bảo chàng tích chút đức.
So với vị thê t.ử khuê các chỉ biết khóc lóc nhạt nhẽo ở phòng bên, Mộc Diệp thú vị hơn gấp trăm lần.
Cố Diên ngón tay khẽ miết qua vệt mực khô trên giấy, khẽ hừ một tiếng.
"Gả chồng? Để xem tên nam nhân nào vô phúc lấy phải loại hung dữ như nàng." Chàng lẩm bẩm, trong lòng đột nhiên dâng lên một sự tò mò mãnh liệt về dung mạo của vị đối tác ẩn danh này.
07.
Đêm buông xuống, vương phủ bao trùm trong bóng tối tịch mịch.
Ta ngồi trong sương phòng, nhìn mu bàn tay đã được bôi t.h.u.ố.c nhưng vẫn còn đau rát nhẹ.
Nỗi bực dọc tích tụ từ sáng ngày hôm nay khiến lòng ta không cách nào bình lặng.
Cố Diên là tên khốn, Liễu Như Yên là con ả trà xanh điên khùng.
Hai kẻ đó một người diễn, một người dung túng, quả thực là trời sinh một cặp.
Ta lấy chiếc hộp long não dưới gầm giường ra, thô bạo mài mực.
Tâm trạng tồi tệ thế này, ta không có tâm trí đâu mà tra cứu thông tin cho Huyền Y nữa.
Hôm nay, ta phải trút cơn giận này lên đầu tên đàn chủ độc miệng kia mới được.
Ta hạ b.út, những dòng chữ sắc lẹm, tràn đầy oán khí hiện lên trên giấy giấy.
"Hôm nay bản cô nương tâm trạng cực kỳ tồi tệ."
"Gặp phải một tên khốn điên khùng vô lý, lại thêm một con ả trà xanh thích diễn trò mèo chọc mắt."
"Sơ đồ bố phòng ngươi tự đi mà tra, mấy ngày tới đừng làm phiền ta."
"Hỏi nữa ta liền đem mật hàm của ngươi đốt sạch."
Viết xong, ta thô bạo cuộn bức thư lại, thét lên một tiếng sáo ngắn gọi con chim ưng tro xám.
Nhét ống tre vào chân nó, ta nhìn nó v.út bay vào màn đêm, lòng nhẹ nhõm đi đôi chút.
Huyền Y khốn khiếp, ai bảo ngươi xui xẻo làm đối tác của ta, đêm nay ngươi chịu trận thay tên Cố Diên kia đi.
Ta thổi tắt nến, leo lên giường đắp chăn ngủ, trong lòng tự nhủ ngày mai phải tìm cách khoét rỗng một chút ngân khố của vương phủ cho bõ tức.
Nam nhân và thể diện đều là hư vô, chỉ có ngân lượng đầy túi mới xoa dịu được vết bỏng này.
Ta nhắm mắt, hoàn toàn không ngờ rằng bức thư trút giận của mình vừa gửi đi chưa đầy nửa canh giờ đã khiến thư phòng bên cạnh dậy sóng.
08.
Nửa canh giờ sau, tiếng vỗ cánh khe khẽ phá vỡ sự yên lặng trong thư phòng Nhiếp chính vương.
Cố Diên nhíu mày, vươn tay đón lấy con chim ưng tro xám.
Bức mật thư của Mộc Diệp nhanh ch.óng được mở ra dưới ánh nến.
"Hôm nay bản cô nương tâm trạng cực kỳ tồi tệ. Gặp phải một tên khốn điên khùng vô lý..."