Dung Kỳ lạnh lùng nói:

“Sư huynh hai, huynh mau ra ngoài đi, đệ muốn thay quần áo."

Sau chuyện tối qua, lời của Dung Kỳ cậu không dám không tuân theo.

Hạ Tinh Di vội vàng bò dậy từ trên sàn nhà, dọn dẹp chăn màn, tự nói với mình, “Ôi chao!

Lưng già của mình ơi, một đêm này ngủ khổ sở quá..."

Tối qua, Hạ Tinh Di nhìn thấy ma trơi bay qua bay lại, sợ ch-ết khiếp, cậu không dám ngủ một mình một phòng, cố tình chen vào giường của Dung Kỳ.

Dung Kỳ đẩy cậu một cái, yếu ớt nói:

“Sư huynh hai, về phòng huynh đi."

Hạ Tinh Di mặt dày mày dạn tiến lại gần, “Sư đệ ba, đừng khách sáo như thế, mọi người đều là đàn ông, đệ có cái gì huynh cũng có cái đó, đừng ngại ngùng như vậy..."

Dung Kỳ liếc nhìn cậu một cái, gằn từng chữ:

“Về phòng huynh đi."

Lúc này, Hạ Tinh Di vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, rất vui vẻ đắp chăn cho mình, nhìn Dung Kỳ không động đậy, phấn khích nói:

“Sư đệ ba, ngoan ngoãn nằm xuống ngủ đi nào..."

Lời còn chưa dứt, thần sắc của Dung Kỳ thay đổi trong tích tắc, ánh mắt nhạt nhẽo như nước, không một chút tình cảm, vươn móng vuốt bóp c.h.ặ.t cổ cậu, không nói một lời nào.

Hạ Tinh Di thầm nghĩ không xong rồi, tật bóp cổ người của sư đệ ba lại tái phát rồi, đêm nay sư phụ không có ở đây, cậu sợ là sắp ch-ết trên tay sư đệ ba rồi.

Dung Kỳ đột nhiên buông tay, hất mạnh cậu xuống giường, ánh mắt đặt trên người cậu lạnh lẽo như băng, như thể nhìn người ch-ết vậy.

Hạ Tinh Di không nhịn được đau đớn kêu lên, “Đù!

Đau ch-ết đi được!"

Cậu cảm nhận được khí trường lạnh lẽo của Dung Kỳ, yếu ớt đáng thương vô trợ ôm c.h.ặ.t lấy chính mình, cực kỳ nhỏ giọng nói:

“Sư đệ ba, huynh sai rồi, đệ mau biến trở lại đi."

Sau một lát, Dung Kỳ nghi hoặc hỏi:

“Sư huynh hai, tại sao huynh lại nằm trên đất ngủ vậy?"

Dáng vẻ của cậu vô cùng vô tội, chẳng khác nào con thỏ trắng mới sinh, thuần khiết không tì vết.

Hạ Tinh Di quay lưng về phía cậu nhe răng trợn mắt, rất muốn lắc mạnh đầu cậu, gào lên ba tiếng với cậu, “Đệ nói xem?

Đệ nói xem?

Đệ nói xem?!"

Cuối cùng cậu không dám mở miệng, ở trong có con sói khoác da cừu, ở ngoài có ma trơi ch-ết ch.óc thê t.h.ả.m.

Cậu chọn một cách trung hòa, yên lặng ôm một tấm chăn trải trên đất, ngủ dưới sàn nhà cứng đơ cả một đêm.

Hồi ức kết thúc, Hạ Tinh Di ôm chăn và gối về phòng mình rửa mặt, nhìn vết đỏ trên cổ trong gương, bực bội giậm chân, “Á á á!

Sao giải thích với đạo diễn đây?!"

Vắt óc suy nghĩ các loại biện pháp, cậu quyết định buông xuôi, cứ thế này đi ra ngoài luôn cho xong.

Càng lén lút che đậy, người khác càng cảm thấy cậu có tật giật mình, trái lại quang minh chính đại bày ra, người khác lại chẳng dám nói gì, cũng không dám đoán bừa gì.

Thu dọn ổn thỏa xong, Hạ Tinh Di đến gõ cửa phòng Dung Kỳ, “Sư đệ ba, đệ chưa xong à?

Chúng ta phải xuất phát rồi, người đại diện vẫn đang đợi huynh."

Dung Kỳ mở cửa, mái tóc dài như mực xõa trên áo thun trắng, có chút tức giận và u uất, “Sư huynh hai, huynh dẫn đệ về tìm sư phụ đi."

“Huynh đã nói từ hôm qua sư phụ người già rồi không thích nơi quá đông người, chúng ta bây giờ về sẽ làm phiền người."

Hạ Tinh Di lấy điện thoại ra, “Không tin, đệ gọi điện cho sư phụ xem người có nghe máy không?"

Dung Kỳ ấn phím gọi theo chỉ dẫn của cậu.

Trong điện thoại truyền đến giọng nữ dễ nghe, “Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng đợi giây lát rồi gọi lại, tu tu tu tu..."

“Huynh xem đi, sư phụ cần thời gian để chữa lành những tổn thương trong lòng, căn bản không muốn để ý tới chúng ta."

Hạ Tinh Di đẩy cậu vào phòng, “Sư đệ ba, huynh chải tóc cho đệ, trời nóng thế này mà đội một mái tóc dài ra ngoài, đệ sẽ bị nóng ch-ết đấy."

Hạ Tinh Di không dám cắt tóc cậu, tùy tiện b-úi cho cậu một kiểu nửa đầu, hai bên thắt thêm hai b.í.m tóc nhỏ, rồi hài lòng gật gật đầu, “Được rồi, thế này trông dễ thương hơn nhiều."

Dung Kỳ nhìn bản thân trong gương, cảm giác kỳ dị không tả xiết, nhưng cậu cũng không nói gì.

Tôn Vĩ đập cửa phòng bên cạnh điên cuồng, “Hạ Tinh Di, mặt trời chiếu vào m-ông rồi, mau dậy đi."

Hạ Tinh Di kéo Dung Kỳ mở cửa, “Lão Tôn, đi thôi."

Tôn Vĩ gió lốc rối loạn, kinh ngạc nói:

“Sao hai người lại ở chung một phòng?"

Hạ Tinh Di lườm cậu, “Hai thằng đàn ông ngủ chung một phòng thì sao nào?

Đổ đống suy nghĩ lung tung trong não cậu ra ngoài đi, mau đi lái xe đi."

“Ồ ồ."

Tôn Vĩ thần trí hoảng hốt chạy ra ngoài, rất muốn hỏi, 'Hạ Tinh Di, vết đỏ trên cổ cậu là thế nào nữa vậy?'

Cậu rất biết thân biết phận nên ngậm miệng, lặng lẽ lái xe.

Lối vào núi sâu, xe không mở vào được, sau khi ba người xuống xe liền đi bộ lên.

Giữa đường gặp một bà cụ lớn tuổi, bên hông dắt một con d.a.o làm bếp, trên vai vác một khúc gỗ thô to, run rẩy đi xuống núi.

Bà cụ sơ ý trượt chân một cái, ngã mạnh trên mặt đất, khúc gỗ đó cứ thế đè lên ng-ực bà.

“Phù phù phù..."

Bà phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Hạ Tinh Di nhìn thấy, vội vàng dùng hết sức bình sinh bê khúc gỗ, đồng thời hét lớn với Dung Kỳ và Tôn Vĩ, “Lão Tôn, sư đệ ba, mau tới giúp một tay."

Tôn Vĩ dùng sức nâng khúc gỗ, gân xanh trên đầu nổi lên, hai người hợp sức cũng không nhúc nhích được khúc gỗ chút nào.

Dung Kỳ mặt không biểu cảm vươn một tay hất văng khúc gỗ, tiện thể phủi bụi trên tay, đứng ngốc tại chỗ, không hề động đậy.

Tôn Vĩ một lần nữa chấn động, đại lực cuồng ma!

Hạ Tinh Di sớm đã quen rồi, sư đệ ba có hai bộ mặt, cậu nhẹ nhàng thở dài, “May mà có đệ, sư đệ ba."

Dung Kỳ thản nhiên nói:

“Ồ."

Hạ Tinh Di quen với vẻ lạnh lùng của cậu rồi, vội vàng đỡ bà cụ ngã trên đất dậy, nhẹ nhàng hỏi thăm, “Bà ơi, bà thế nào rồi?

Có cần cháu đưa bà đến bệnh viện không?"

Khương bà giả trang thành bà cụ nghèo khổ xua xua tay, ho khan hai tiếng thật mạnh, “Khụ khụ, không cần đâu, bà không sao.

Cậu thanh niên, cảm ơn các cháu."

Khương bà biết được từ anh em nhà họ Hoắc rằng Hạ Tinh Di hôm nay sẽ lên núi quay phim, cho nên bà đặc biệt đợi anh đi qua trên con đường này, dự định quan sát anh ở cự ly gần, xem anh rốt cuộc có phải thể chất thuần âm hay không?

Chương 137 - Cao Thủ Huyền Học Cấp Tối Đa Khuấy Đảo Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Bói Toán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia