Tôi là một thú nhân cái tráng kiện.
Đến tuổi thành hôn rồi mà vẫn lẻ bóng.
Bởi vì mấy năm gần đây thú nhân đực cuồng nhiệt mê mẩn những giống cái trắng trẻo, nhỏ nhắn, mảnh mai.
Kẻ không chịu thay đổi như tôi lại trở thành một dòng suối trong.
Và cũng lọt vào danh sách đen kết hôn của tất cả thú nhân giống đực.
Thủ lĩnh lo lắng cho vấn đề duy trì nòi giống.
Nên đã đặc biệt phân cho tôi một con người tuấn mỹ gầy yếu.
Nhưng con người hình như không thích tôi cho lắm.
Tôi bưng thịt chim non vất vả lắm mới săn được, xé nhỏ ra rồi đặt trước mặt hắn.
Thẩm Trạch ghét bỏ nhíu mày.
"Thủ lĩnh bị sao vậy, lại phân tôi và một kẻ dã nhân thô lỗ như cô đến với nhau!"
Lúc tôi đói lả người ăn ngấu nghiến thịt thì hắn lại chỉ trích.
"Cô ăn cơm có thể kiềm chế một chút được không, cái dáng vẻ ăn như hổ vồ ghê c.h.ế.t đi được!"
Đối mặt với nhiệm vụ sinh con nối dõi, Thẩm Trạch cũng tỏ ra vô cùng hời hợt.
"Đủ chưa?"
"Đã làm cô thỏa mãn chưa?"
Hắn thở hồng hộc ngã lên người tôi, giọng điệu vô cùng phiền não cáu kỉnh.
Thấy tôi không lên tiếng, hắn thẹn quá hóa giận.
"Cô tưởng tôi rất muốn làm loại chuyện này với cô lắm chắc?"
"Nếu không phải vì yêu cầu của thủ lĩnh, tôi chẳng thèm bén mảng đến người cô chứ đừng nói là chạm vào."
Nghe nói thú nhân khác ít nhất cũng phải ba tiếng, thế mà hắn mới có một tiếng.
Nhưng thấy bộ dạng mệt mỏi rã rời của hắn.
Tôi vội vàng lên tiếng.
"Đủ rồi, đủ rồi."
"Anh nghỉ ngơi đi để tôi đi lấy nước cho."
Dẫu sao trên vai tôi còn gánh vác trọng trách sinh sôi nảy nở cho bộ lạc.
Mà Thẩm Trạch lại là giống đực duy nhất hiện tại chịu chấp nhận tôi.
2
Mấy năm nay trong thế giới thú nhân chẳng hiểu sao lại xuất hiện rất nhiều con người.
Bọn họ ai nấy đều trắng trẻo xinh đẹp, đặc biệt là giống cái.
Thú nhân đực cực kỳ ưa chuộng kiểu người này, khiến cho rất nhiều giống cái bắt đầu học cách dưỡng da chăm sóc bản thân.
Mưu cầu biến mình trở nên trắng hơn, gầy hơn, mềm mại hơn để chiếm được cảm tình của nhiều giống đực hơn.
Nhưng tôi vì từ nhỏ đã là trẻ mồ côi nên hiểu rõ nếu mất đi lợi thế về mặt thể lực thì rất khó bắt được con mồi.
Cho nên chưa từng nghĩ đến chuyện thay đổi.
Điều này cũng trở thành lý do khiến Thẩm Trạch chán ghét tôi.
Hắn chỉ tay về phía những giống cái loài người yếu ớt đang được đám giống đực vây quanh ngoài động.
"Á, cô vừa cao vừa tráng kiện như thế, trông khó coi lắm cô có biết không?"
"Chẳng có chút dáng vẻ nào của con gái cả, tôi ra ngoài cũng bị chê cười đấy biết không hả?"
Mặt tôi nóng bừng lên.
Nhưng vẫn cẩn thận giải thích với hắn.
"Tôi có sức mạnh thì mới có thể đi kiếm thức ăn, chúng ta mới không bị đói bụng."
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi, trở nên dữ tợn.
"Cô đang châm chọc tôi vô dụng đấy à?"
"Nếu mà ở thế giới của bọn tôi, loại con gái sức lực quái dị như cô tôi còn lâu mới thèm ngó ngàng."
"Thôi bỏ đi, nói chuyện với một con dã nhân như cô chẳng khác nào nước đổ đầu vịt."
Tôi ngoan ngoãn đợi hắn mắng xong mới bước ra khỏi hang động.
Hôm nay tôi cũng phải ra ngoài săn b.ắ.n cùng đám thú nhân đực.
Từ nhỏ vì để sinh tồn, tôi đã luyện tập bản thân cường tráng y hệt giống đực.
Cho nên chưa từng đi hái quả mọng hay đào rau dại cùng đám giống cái bao giờ.
3
Trên đường đi, thủ lĩnh hỏi tôi và Thẩm Trạch chung sống với nhau thế nào.
Để ông ấy không phải lo lắng, tôi đành nói dối là rất tốt, chẳng mấy chốc sẽ mang lại tin vui cho bộ lạc.
Thủ lĩnh và giống cái của ông ấy đã giúp đỡ tôi quá nhiều, thậm chí còn từng bị quở trách vì chia thức ăn cho tôi.
Tôi không muốn ông ấy phải bận lòng.
Đợt thu hoạch lần này vô cùng phong phú, săn được mấy con lợn rừng liền.
Chúng tôi trở về bộ lạc phân chia theo công trạng.
Tôi nhận được một tảng thịt lớn.
Vác lên vai hớn hở chạy thẳng về phía hang động.
Từ xa đã thấy bên trong lóe lên ánh sáng.
Lập tức cảm thấy trong lòng ấm áp.
Trước kia toàn là tôi một mình đối mặt với căn nhà trống trải lại tối tăm.
"Thẩm Trạch, anh xem, hôm nay kiếm được một tảng thịt to lắm đấy."
"Tôi học cách của bọn họ phết quả dại lên nướng cho anh ăn có được không."
Không kìm được mà muốn chia sẻ tin vui này với hắn để dỗ dành hắn.
Đáng tiếc hiệu quả không được lý tưởng cho lắm.
Thẩm Trạch ngồi trên tấm da thú với khuôn mặt vô cảm, liếc mắt nhìn tôi một cái cũng không.
Cho đến khi tôi dựng thịt lợn rừng lên nướng xong đặt trước mặt hắn, hắn mới hầm hầm cất lời.
"Đợi bữa ăn của cô chắc tôi c.h.ế.t đói mất."
Tôi có hơi lúng túng.
"Đã chuẩn bị cho anh rất nhiều quả dại rồi mà. Đặt ngay ở cửa đó, tôi thấy hết rồi cơ mà."
Hắn ăn rất tập trung, nhai nuốt miếng cuối cùng xong mới thản nhiên đáp lại tôi.
"Có mấy cô gái nói họ đói bụng, nên tôi cho họ hết rồi."
Cả một đống lớn như thế đủ cho hắn ăn sáng mấy ngày liền cơ mà.
Ngày mai còn phải đi săn, tôi đành phải đưa ra đề nghị với hắn.
"Hay là ngày mai anh đi hái quả dại cùng đám giống cái nhé."
Thẩm Trạch đột nhiên nổi giận, đứng phắt dậy gầm lên với tôi.
"Có cho mấy quả hỏng thôi mà cô đã ghen tuông l.ồ.ng lộn lên thế à?"
Tôi: "....."
4
Thẩm Trạch tức giận, buổi tối cũng không chịu cùng tôi thân mật.
Ý muốn mạnh mẽ của tôi cũng dần nguội lạnh dưới sắc mặt lạnh lùng của hắn.
Xem ra tối nay lại không m.a.n.g t.h.a.i được đứa con nào rồi.
Để dỗ Thẩm Trạch vui vẻ.
Hôm sau khi đi săn, tôi cố tình bắt được một con chim bay.
Còn hái thêm một ít quả dại có thể dùng làm gia vị.
Thẩm Trạch rất thích ăn, bảo là đem nướng lửa rồi phết thêm nước quả chua thì vị chắc chắn sẽ ngon tuyệt.
Lúc tôi xách chim bay và quả dại về đến hang động thì bên trong tối om một màu.
Đốt lửa tìm khắp nơi cũng chẳng thấy bóng dáng Thẩm Trạch đâu.
Tôi có hơi sốt ruột, đang định đi ra ngoài tìm.
Cửa động truyền đến tiếng bước chân.
Là Thẩm Trạch.
Hắn nhìn tôi khựng lại một chút, sau đó phớt lờ đi lướt qua người tôi.
Tôi muốn cất lời nhưng lại chẳng biết nói gì.
Đành phải nhanh tay lẹ mắt xử lý con chim bay, vắt nước quả chua nhỏ lên thịt.
Thỉnh thoảng có thể chú ý tới ánh mắt Thẩm Trạch nhìn sang.
Cuối cùng làm xong, tôi nhẹ nhàng đặt nó sang bên cạnh hắn.
"Ăn đi, món anh thích đấy."
"Sáng nay là tôi sai, anh đừng giận nữa."
Mấy phút trôi qua, hắn hừ một tiếng rồi cầm thịt chim lên ăn.
Ăn đến mức dính đầy dầu mỡ quanh miệng.
Theo bản năng, tôi muốn vươn tay giúp hắn lau đi.
Nào ngờ Thẩm Trạch phản ứng còn nhanh hơn tôi, né tránh ngay lập tức.
Tôi lúng túng rụt tay về nắm c.h.ặ.t lại.
Hắn vẫn không thích tôi đến gần.