Tôi trở về nhà, ngồi trên chiếc giường đá trải da thú suy nghĩ rất lâu.

Cũng khóc rất lâu.

Cho đến khi nước mắt cạn khô cũng không biết nên giải quyết nỗi đau trong lòng thế nào.

Khi Thẩm Trạch trở về, lần đầu tiên tôi không quan tâm hỏi hắn đã đi đâu.

Ngược lại còn quay lưng đi ngủ, ngay cả ý định sinh con cũng không còn.

Thẩm Trạch ngược lại rất kỳ lạ.

Thấy tôi ngủ, hắn còn bò qua xem tôi.

Sờ sờ trán tôi, miệng lẩm bẩm không nóng mà.

Sau đó lại tháo tấm da thú gấp ở bên cạnh ra đắp lên vai tôi.

Quan tâm tôi một cách chưa từng có.

8

Muốn kết thúc mối quan hệ hôn nhân này, nhưng lại sợ làm phiền thủ lĩnh.

Hơn nữa cũng chẳng có giống đực nào thèm để mắt đến tôi.

Suy nghĩ vẩn vơ cả đêm, tôi chống cái đầu choáng váng dậy sớm ra ngoài tập luyện.

Sử dụng dây leo xuyên qua rừng rậm để rèn luyện tốc độ.

Nâng đá tảng để rèn luyện cơ tay và toàn thân.

Đây là điều mà một người mẹ từng nhận nuôi tôi đã dạy từ nhỏ.

Nhất định phải rèn luyện để mạnh mẽ hơn bất cứ ai, chỉ có như vậy mới có thể sống sót.

Cho nên những năm qua ngày qua ngày, tôi chưa bao giờ lười biếng.

"Cô tập luyện rất tốt, nếu có thể chú ý cách dùng lực, cô sẽ chạy nhanh hơn đấy."

Khải không biết xuất hiện trên một cái cây khác từ lúc nào.

Cơ bắp của anh cuồn cuộn nổi lên, khối cơ săn chắc, bắp tay thô to vững chãi.

Có lẽ vì cũng vừa vận động xong, cơ bắp đang căng cứng.

Khiến câu nói đó rất có sức thuyết phục.

Tôi dùng sức cảm nhận cơ bắp của mình, kém anh rất nhiều.

Chăm chú nhìn chằm chằm vào cơ bắp trên người anh, vô cùng ngưỡng mộ.

Cho nên giây tiếp theo, tôi mặt dày khẩn khoản cầu xin.

"Ngài có thể dạy tôi không?"

"Tôi có thể săn một con lợn rừng cho ngài."

Khải nhìn tôi rất lâu, khi tôi tưởng rằng anh chắc chắn sẽ không đồng ý, anh cười.

Tiếng cười sảng khoái, làm kinh động bao nhiêu chim ch.óc.

Anh đồng ý với tôi, nhảy từ trên cây xuống đích thân chỉ dạy tôi.

Sau khi tập luyện quả nhiên khác hẳn, linh hoạt hơn các động tác trước đây của tôi rất nhiều.

Anh nói đây là kinh nghiệm họ đúc kết được trong quá trình chiến đấu với dã thú.

Chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ, thậm chí đến tận cửa hang của tôi vẫn còn thấy chưa đã.

"Đây là giống đực nhỏ của cô sao?"

Khải đột nhiên dừng bước, cúi người nói bên tai tôi với ý vị khó hiểu.

Lúc này tôi mới để ý đến Thẩm Trạch dưới gốc cây trước hang.

Hắn đang sa sầm mặt mày trừng mắt nhìn chúng tôi.

Không biết ai đã chọc hắn không vui.

Hôm nay vậy mà không đi tìm các giống cái khác?

Tôi khá thắc mắc.

Thấy tôi mãi không qua đó.

Hắn tức giận chạy tới kéo tôi một cái, trong ánh mắt đầy sự thù địch với Khải.

Cảm thấy bầu không khí không ổn, tôi áy náy cười với Khải.

Anh không để tâm phất phất tay, định nói gì đó thì bị Thẩm Trạch ngắt lời rồi kéo tôi về nhà.

"Tôi đói rồi, mau làm cơm cho tôi."

9

"Tại sao cô lại cùng gã đàn ông đó trở về?"

"Cô còn cười với hắn vui vẻ như vậy."

"Á, cô có thể giải thích cho tôi một chút không?"

Thẩm Trạch siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nghiêm giọng chất vấn tôi.

Tôi chưa bao giờ thấy một mặt tức giận như thế này của hắn.

Người thường xuyên đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của hắn như tôi nhất thời không hiểu chuyện gì.

Từng giây từng phút trôi qua, trong đầu tôi xuất hiện một suy nghĩ hoang đường.

"Thẩm Trạch, anh đang ghen sao?"

Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an, lấy hết dũng khí hỏi hắn.

Thẩm Trạch khựng lại.

Sau đó, hình như nhận ra điều gì, hắn xì cười một tiếng.

"Ghen ư? Sao tôi lại ghen chứ?"

"Á, cô biết đấy, tôi vốn dĩ không thích cô."

"Cô ảo tưởng quá đấy chứ."

Quả nhiên, đến tôi còn chẳng dám tin thì chuyện đó sao có thể là thật chứ?

Lồng n.g.ự.c tôi dâng lên từng trận chua xót.

"Vậy anh nổi giận làm gì?"

Không cam lòng vì dốc hết tâm can nhưng lại đổi lấy kết cục này.

"Đương nhiên là sợ cô dây dưa quá gần với đàn ông khác, để các thú nhân khác chế giễu tôi."

"Tôi sẽ không đời nào thích cô đâu, Á."

Tâm trạng của hắn bỗng chốc tốt hơn hẳn.

Thẫn thờ cầm lấy quả dại dự trữ lên ăn.

Hoàn toàn mặc kệ tôi đang lúng túng.

Tôi thấy ghê tởm suy nghĩ may mắn vừa rồi trong lòng mình.

Không phải hắn từng nói không thích kiểu người như tôi sao?

Sao tôi lại vẫn ôm ảo tưởng chứ?

10

"Dạo này sao cô không săn chim bay về nữa?"

Tôi đang làm bữa tối, ngẩng đầu lên liền thấy Thẩm Trạch đang bất mãn nhìn mình.

Tôi lại cúi đầu xuống.

Gần đây nhiệm vụ săn b.ắ.n rất nặng nhọc, tôi cũng không muốn dùng chim bay để lấy lòng hắn nữa.

Hơn nữa.

"Không phải anh nói đã ăn ngán rồi sao?"

Thẩm Trạch nói ở thế giới loài người, hắn có thể ăn đủ loại mỹ vị.

Cho nên tôi mới tìm trong rừng những quả dại ngon nhất và những con chim bay non nhất cho hắn ăn.

Cơ bản là cứ hễ ra ngoài là tôi có thể mang về một con.

Loại chim bay này ăn rất ngon nhưng ít thịt, lại rất khó bắt.

Chỉ có vài tiểu thú nhân được sủng ái mới có cơ hội nếm thử.

Thế mà hắn lại nói hắn ăn ngán rồi.

Có lẽ không phải ngán chim bay, mà là ngán tôi thì đúng hơn.

Dù sao thì tôi thấy mấy quả dại bình thường nhất do giống cái khác đưa, hắn vẫn ăn rất ngon lành.

"Anh ăn ngán rồi, tôi cũng có thể nhàn nhã hơn chút."

"Còn đỡ phải bị anh chê bai chim bay tôi làm không có gì mới."

Thẩm Trạch tức giận đến mức dựng cả tóc gáy, cáu kỉnh phản bác lớn tiếng.

"Vốn dĩ vừa béo vừa ngấy, lại chẳng có vị gì, tôi nói sai à?"

"Cô không làm thì thôi, đằng nào tôi cũng chẳng thèm ăn."

Thẩm Trạch ném phăng quả dại trong tay rồi tức giận bỏ đi.

Cho đến tận tối mịt khi tôi sắp thiu thiu chìm vào giấc ngủ thì mới cảm nhận được hơi thở của hắn xuất hiện.

Hắn nhẹ nhàng đắp da thú lên người tôi.

Nhưng thể chất tôi từ nhỏ đã tốt, không sợ lạnh.

Cho nên liền hất tấm da thú sang một bên.

Nhưng động tác này dường như đã chọc giận hắn.

"Á, rốt cuộc cô muốn tôi phải thế nào đây?"

Vốn định giải thích một câu rồi ngủ tiếp.

Nhưng hắn lại ra vẻ chân tình như thể chịu đựng bao ấm ức vậy.

"Cô có biết tôi ở thế giới loài người vẫn chưa học đại học xong không? Tôi có một tương lai rất tươi đẹp."

"Kết quả là đến đây kết hôn với cô."

"Lại còn vì cô mà phải chịu đựng bao nhiêu lời chế giễu."

"Bây giờ cô cấu kết với người khác rồi mà còn muốn đối xử với tôi thế này à?"

Lúc đầu chuyện kết hôn là hắn đã đồng ý.

Không ngờ trong lòng hắn lại nghĩ như vậy.

Đã đau khổ đến mức này.

Tôi quyết định buông tha cho hắn được tự do vậy.

Chương 3 - Câu Chuyện Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia