Tạ Vọng bắt đầu nhắn tin cho tôi mỗi ngày.
Có lúc là một tấm ảnh hộp cơm của đoàn phim, kèm dòng chú thích: [Thịt kho Tàu hôm nay mặn hơn hôm qua hẳn tám độ.]
Có lúc lại là ảnh ngọn đèn đường sau khi tăng ca lúc nửa đêm, kèm dòng chữ: [Bạn tốt ơi, chúc ngủ ngon.]
Tôi trả lời từng tin một, có khi đáp lại rất nhanh, có khi đang tập trung gõ chữ không để ý, phải hai ba tiếng sau mới hồi âm.
Cậu ấy chưa bao giờ giục giã, chỉ là sau khi tôi trả lời, cậu ấy luôn lập tức phản hồi lại tin nhắn trong vòng một nốt nhạc.
Hoàng hôn hôm ấy, cậu ấy gửi tới một bức ảnh bít tết trong nhà hàng Tây, trình bày rất tinh tế.
Tôi phóng to lên xem, chú ý tới mép bức ảnh để lộ một bàn tay của cậu, trên mu bàn tay có một vệt đỏ còn rất mới.
[Tay làm sao thế?]
Cậu ấy lập tức gửi sang một đoạn tin nhắn thoại, tôi ấn mở:
"Bị cành cây trên núi quẹt phải, đau lắm đó."
Tôi không kìm được mà cong khóe môi, rồi lại nhận ra có điểm gì đó không đúng.
Tôi ấn mở đoạn tin nhắn thoại đó thêm lần nữa.
Giọng cậu ấy khàn hơn bình thường, lại còn lẫn cả tiếng gió rít.
[Cậu bị cảm à? Sao vẫn còn đứng ngoài trời hứng gió thế?]
Phía bên kia không đáp lại.
Vài giây sau, một yêu cầu cuộc gọi video nảy lên.
Tôi ấn nghe, ánh sáng trong màn hình khá tù mờ, Tạ Vọng nửa dựa vào một thân cây, gương mặt ửng đỏ, khẩu trang kéo xuống tận cằm, giọng khàn đi thấy rõ: "Bạn tốt ơi, tớ bị sốt rồi."
"Sốt rồi sao còn ở ngoài đường?" Tôi nhíu mày.
Khóe môi cậu ấy cong lên đầy bất lực:
"Nửa đêm nửa hôm rồi, tớ đâu thể dựng người khác dậy đi mua t.h.u.ố.c cho mình được chứ?"
"Cậu đang ở đâu?"
Cậu ấy đọc tên một công viên.
Tôi tắt video rồi lập tức mặc áo khoác vào.
Chạy ra khỏi khu tập thể mới sực nhớ ra, tôi còn chưa uống t.h.u.ố.c dạ dày.
Khi tôi chạy vào công viên thì đã thở không ra hơi, trên tay xách một túi t.h.u.ố.c lớn mua từ tiệm t.h.u.ố.c mở cửa 24 giờ.
Trên chiếc ghế dài trong công viên, Tạ Vọng thu mình lại thành một cục, chiếc mũ lưỡi trai kéo xuống rất thấp, che mất nửa khuôn mặt.
Tôi bước nhanh tới, ngồi xổm xuống lay lay vai cậu ấy: "Tạ Vọng?"
Tôi đưa tay áp lên trán cậu, nóng hổi.
Cậu ấy đột nhiên cựa quậy, tháo mũ ra, ngước đôi mắt đỏ bừng vì sốt ngấn nước nhìn tôi.
Tim tôi thắt lại, theo phản xạ đè tay cậu ấy xuống rồi đội lại chiếc mũ lên đầu cậu: "Cẩn thận chút! nhỡ đâu có người—"
Nhiệt độ nóng rực từ da thịt chạm vào làm tôi giật mình rụt tay lại.
Thế nhưng Tạ Vọng lại cười, nụ cười có phần hơi ngốc nghếch:
"Tiêu Ninh, hay là cậu đến làm trợ lý cho tớ đi?"
"Uống t.h.u.ố.c đi."
Tôi bóc bao bì t.h.u.ố.c hạ sốt, đưa viên t.h.u.ố.c đến bên môi cậu, rồi vặn nắp chai nước khoáng.
Cậu ấy ngoan ngoãn há miệng ngậm lấy viên t.h.u.ố.c, nương theo tay tôi uống nước, yết hầu trượt lên trượt xuống.
"Cậu còn nhớ đường không? Tớ đưa cậu về."
Cậu ấy lắc đầu: "Ở đây, ngồi một chút thôi, được không?"
Đêm muộn công viên không một bóng người, ánh đèn đường vàng võ mù mịt.
Tôi tháo chiếc khăn quàng cổ của mình ra, quấn lên cổ cậu.
Tạ Vọng dựa vào lưng ghế, ghé đầu nhìn tôi.
Đôi mắt ấy dù đang sốt vẫn sáng đến kinh ngạc, như gom trọn cả một nắm sao rơi.
"Tiêu Ninh." Cậu ấy đột nhiên gọi tên tôi.
"Ừm?"
"Cảm ơn cậu."
Tôi vừa định nói không có gì, cậu đã từ trong túi áo lông vũ móc ra một chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ nhắn, nhét vào tay tôi: "Tặng cậu đấy."
Chiếc hộp to bằng lòng bàn tay, nặng trịch, trên bề mặt chạm khắc hoa văn hoa sen vô cùng tinh xảo.
Tôi cất tiếng cảm ơn, ôm chiếc hộp đứng yên không nhúc nhích.
"Không mở ra xem thử sao?" Cậu ấy nhướng mày.
Tôi dán mắt nhìn chiếc hộp gỗ đàn hương hồi lâu, khẽ cất lời:
"Tạ Vọng, cậu đã đọc tiểu thuyết của tớ, có đúng không?"
Nụ cười trên mặt cậu ấy khựng lại trong khoảnh khắc.
"Độc giả đồng hành cùng tớ suốt năm năm qua, chính là cậu."
Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào cậu ấy.
Một người dù có ngụy trang giỏi đến đâu, thói quen nói năng cũng rất khó mà thay đổi.
Tạ Vọng bật cười, nụ cười ấy có chút bất lực vì bị vạch trần, lại như vừa trút bỏ được gánh nặng:
"Ừm, là tớ. Đại đại Ninh An, cậu viết văn hay lắm đấy."
Ninh An, là b.út danh của tôi.
Cậu ấy thừa nhận một cách sảng khoái như vậy làm tôi ngược lại chẳng biết phải nói gì thêm.
Bởi vì hình mẫu nam chính trong bộ truyện đó chính là cậu ấy, tôi đã ôm theo sự hoang mang mà ướm thử rất nhiều lần.
Sợ độc giả ấy là Tạ Vọng, lại sợ người đó không phải là cậu ấy.
"Phát hiện ra từ lúc nào thế?" Cậu ấy hỏi.
"Món quà sinh nhật cậu gửi cho tớ tháng trước, giấy gói y hệt như món cậu tặng tớ hồi cấp ba."
Cậu ấy ngẩn người một chút, rồi bật cười thành tiếng: "Cậu vẫn còn giữ tờ giấy gói đó sao?"
"Vứt rồi."
Cậu ấy nhìn tôi, mắt cong cong: "Nói dối."
Tôi im lặng không đáp.
Thật ra tờ giấy gói đó được kẹp trong sổ nhật ký của tôi, vuốt ve phẳng phiêu không một nếp nhăn.
"Tiêu Ninh."
Tạ Vọng đột nhiên cúi người áp lại gần tôi, khoảng cách gần tới mức tôi có thể nhìn rõ bóng râm nho nhỏ mà hàng lông mi của cậu ấy rủ xuống dưới mắt.
"Năm năm trước, câu nói đó của cậu còn hiệu lực không?"
"Cậu thừa biết mà, lần này tớ tới thành phố bên cạnh đâu phải để quay phim."