03
Tôi nhét một cây kem que vào tay Tần Du, nhưng cậu không nhận, “bộp” một tiếng, cây kem rơi xuống đất.
Cậu cứ thế tự mình đi về phía trước. Tôi nhặt cây kem lên, nhanh chân chạy theo, lại nhét vào tay cậu.
Lần nữa rơi xuống đất.
Tôi nổi cáu.
Cái thằng nhóc này!
Tôi bước nhanh vài bước đuổi kịp, túm lấy cổ áo cậu kéo ra. Cuối cùng Tần Du cũng không thể tiếp tục bình tĩnh. Cậu che cổ áo, lùi lại hai bước, kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi cười hì hì, đưa cây kem qua.
Cậu nhận lấy.
Hai chúng tôi sánh vai đi về phía trước, nhưng Tần Du cứ cầm cây kem trong tay, mãi không ăn.
Thế là tôi ghé sát lại, nhỏ giọng nói với cậu:
「Không cần ngại, tôi có nhìn thấy cái m.ô.n.g nhỏ màu hồng của cậu đâu…」
Tần Du bẻ lớp vỏ cây kem, nhét vào miệng rồi bước nhanh hơn.
Thấy chưa, con người lúc lúng túng lúc nào cũng giả vờ mình rất bận.
Có nước thì uống nước, có kem thì cứ mút kem.
Tôi nhìn Tần Du chậm rãi l.i.ế.m cây kem, cười hì hì.
「Tần Du, cậu có biết kem que có thể hạ nhiệt không? Chính là lúc trời nóng, nhét vào cái m.ô.n.g…」
Tần Du không ăn nữa.
Cậu đặt cây kem xuống, đôi môi bị lạnh đến đỏ bừng, lặng lẽ nhìn tôi.
Xem ra thật sự hết cách với tôi rồi.
Tôi hơi ngượng ngùng, hình như chủ đề này quả thực có hơi ghê.
Tôi đang định đổi sang chuyện khác thì Tần Du nói câu thứ hai trong ngày hôm nay.
「Lợn.」
Tôi sững người, sau đó mừng rỡ như điên.
「À đúng rồi! Là m.ô.n.g lợn! Tôi nhớ nhầm!」
「Tần Du!! Hai chúng ta đúng là quá có chung chủ đề rồi! Không ngờ cậu cũng xem mấy video nhảm nhí trên mạng kiểu này!」
Tôi cứ tưởng thiếu niên tự kỷ Tần Du không lên mạng, không ngờ cậu cũng là cao thủ lướt mạng.
Tôi vui đến mức nhảy cẫng lên.
Cuối cùng tôi cũng tìm được tri kỷ của đời mình rồi.
Từ trên chiếc xe sang bước xuống, tôi nhiệt tình vẫy tay tạm biệt hoa khôi. Nhưng vừa quay đầu lại, tôi suýt bị dọa c.h.ế.t khiếp.
Dương Sâm đang đứng ở đầu cầu thang, ánh mắt lạnh lẽo.
「Mẹ cậu có biết không? Cậu thân thiết với một thằng con trai có bệnh như vậy.」
Tôi đưa cây Băng Băng còn mua thừa cho cậu ta. Sắc mặt Dương Sâm dịu đi đôi chút, nhưng vẫn không ngừng lên lớp tôi.
「Loại người như Tần Du rõ ràng là có bệnh tâm thần. Cậu tưởng ai cũng có tính tốt như tôi sao? Từ nhỏ đến lớn bị cậu làm phiền đến mức đầu óc sắp nổ tung mà vẫn…」
Cậu ta hét lên một tiếng, lùi lại hai bước, khiến đèn cảm ứng trên cầu thang cũng sáng theo.
Trên mặt Dương Sâm, nước kem Băng Băng ngọt ngấy chảy tí tách. Cậu ta trợn trừng mắt nhìn tôi.
「Cậu điên rồi à?!」
Tôi lấy khăn giấy lau ngón tay, đi ngang qua cậu ta.
「Nói người khác có bệnh, tôi thấy người có bệnh nhất chính là cậu đấy.」
Dương Sâm quay đầu lại, nhưng tôi đã xoay người bước lên bậc cầu thang thứ hai.
Ngày hôm sau, nhân lúc tan học, tôi đề nghị thêm WeChat của Tần Du. Hiếm khi cậu chịu để ý đến tôi.
「Không.」
Tôi giơ điện thoại lên chụp cậu, cậu cau mày, vung tay gạt ra.
Tôi đưa tay định giật chiếc điện thoại trong túi quần cậu. Tần Du hoảng sợ như thể tôi sắp bắt cậu vậy, lập tức lùi lại hai bước.
Dương Sâm gõ gõ lên bàn tôi.
「Chu Nhược, chuyện tối qua tôi không so đo với cậu. Tối nay mẹ tôi làm sườn xào chua ngọt, tan học chúng ta cùng về.」
Tôi thôi không hành hạ Tần Du nữa, liếc xéo Dương Sâm.
Cậu ta bị bệnh à?
Hôm qua tôi nói gì, cậu ta nghe không hiểu sao?
Tôi lười chẳng buồn để ý đến cậu ta, quay đầu lại thì phát hiện Tần Du đã đứng dậy đi ra khỏi cửa lớp.
Tôi hít sâu một hơi, quay đầu đuổi theo.
Tần Du đứng ngay ngoài cửa lớp, thẳng đơ như một tên ngốc.
Tôi đoán cậu muốn tránh tôi, nhưng lại không biết nên đi đâu, CPU cháy máy luôn rồi.
Tôi thấy buồn cười, đưa tay chọc chọc cậu.
「Này, thật sự không thêm à?」
Cậu không nói gì, cứ đứng thẳng đơ ở đó cho đến khi chuông vào học vang lên.
「Này, giáo viên đến rồi.」
Tôi kéo tay áo cậu, nhưng Tần Du vẫn không nhúc nhích.
「Hai em đứng đây làm gì vậy?」
Giáo viên âm nhạc cau mày.
Tôi nhìn Tần Du chẳng khác nào khúc gỗ, rồi lại nhìn giáo viên âm nhạc.
「Thưa cô, Tần Du… đau bụng ạ.」
04
Đồng t.ử Tần Du khẽ run lên.
Giáo viên phất tay, bảo tôi đưa cậu đến phòng y tế.
Tôi vốn mù nhạc, có thể trốn được tiết âm nhạc hoàn toàn là nhờ trong mắt giáo viên, Tần Du chính là một em học sinh ngoan ngoãn.
Cậu bị tôi kéo đi về phía trước chẳng khác nào một tảng đá.
Lúc đi ngang qua cửa sổ, tôi nhìn thấy Dương Sâm với vẻ mặt âm u.
「Tần Du, cậu chưa từng trốn học bao giờ đúng không?」
Tôi bẻ tay cậu ra. Lòng bàn tay thiếu niên ấm áp, trong lòng tôi thoáng qua một cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Tôi kéo cậu xuyên qua con ngõ nhỏ trước cổng trường, tìm đến quán ăn mình thích nhất. Ông chủ vui vẻ bưng lên một bát mì.
「Dẫn bạn tới à? Đây chẳng phải giờ học sao?」
Tôi cười tít mắt.
「Vâng, bọn cháu trốn học ra đây ạ.」
Hơi thở của Tần Du như ngừng lại. Cậu giơ tay bịt miệng tôi, vẻ mặt hoảng hốt như chỉ hận không thể bắt tôi nuốt ngược lời vừa nói vào bụng.
Tôi cười đến không chịu nổi.
Không biết ai đã tạo ra cái đồ nhỏ bé Tần Du này nữa, sao mà đáng yêu thế không biết.
Hoàn toàn đ.á.n.h trúng điểm đáng yêu của tôi.
Tôi bưng tới hai cái bát nhỏ.
「Cậu một nửa, tôi một nửa, tình cảm không phai.」
Tần Du cau mày nhìn bát mì, không nói gì.
Tôi cứ tưởng cậu chê tôi, nào ngờ cậu lại lấy điện thoại đưa cho tôi.
Tôi hiểu ý cậu.
Cậu nói cậu có tiền, có thể mua hai bát.
Thật ra là vì tôi căn bản không ăn hết nổi. Vừa mới ăn sáng xong, sao có thể ăn hết cả một bát mì được.
Tôi nhân cơ hội cầm lấy điện thoại của cậu, thêm WeChat của mình.
Tần Du khựng tay, nhưng không ngăn cản.
Tần Du ăn cơm rất yên tĩnh. Cho dù chỉ là một bát mì bình thường nhất, cậu vẫn ăn ra vẻ cao quý, tao nhã.
Đến khi ăn xong, tôi lau miệng, kéo cậu xoay người bỏ chạy.
Tần Du ngơ ngác, lảo đảo chạy theo tôi. Mãi đến khi chạy ra khỏi con ngõ, tôi mới quay đầu lại.
Đôi mắt thiếu niên sáng đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Có lẽ cậu chưa từng làm chuyện trái với khuôn phép như thế này. Tim đập rất nhanh, đến mức dù chúng tôi đang đứng đối diện nhau, tôi vẫn nghe thấy.
Cậu kéo tôi định quay trở lại.
Ánh mắt vô cùng kiên định.
Tôi giằng tay ra.
「Đã trốn mà còn quỵt tiền rồi, quay lại làm gì? Mất mặt lắm.」
Tần Du mím môi, im lặng nhìn tôi.
Cậu cũng không tức giận, trong mắt chỉ toàn vẻ bất đắc dĩ nhưng dung túng.
Tôi cười hì hì nhìn cậu.
「Quay lại cũng được. Cậu phải nói với ông chủ rằng: xin lỗi, chúng cháu quay lại trả tiền. Cậu nói được thì tôi quay lại.」
Tần Du đứng ở đầu ngõ, giằng co suốt năm phút.
Cuối cùng, cậu đành cam chịu, nắm tay tôi đi ngược trở lại.
Ông chủ đang lau bàn. Thấy chúng tôi đứng ngoài cửa như hai vị thần giữ cửa, ông sững người.
Tôi đẩy Tần Du một cái.
「Nói đi.」
Lòng bàn tay Tần Du rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, nắm tay tôi đến đỏ ửng. Chóp tai cũng đỏ đến mức dọa người.
Tôi cứ tưởng cậu sẽ bỏ cuộc.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi nghe thấy giọng nói thanh lãnh đặc trưng của Tần Du, ngập ngừng từng chữ:
「Xin lỗi, ông chủ… chúng cháu đến trả tiền.」
Ông chủ sững sờ.