Tôi thấy buồn cười:
「Tôi sẽ không đến nhà cậu ta ở đâu.」
Sắc mặt Tần Du dường như dễ nhìn hơn một chút, cậu gật đầu.
「Ừ.」
Tôi đá hòn sỏi dưới chân:
「Tần Du, có phải cậu thích tôi không?」
Trên mặt Tần Du thoáng hiện vẻ hoảng hốt, mái tóc rũ xuống che khuất biểu cảm trên gương mặt.
Cậu cúi đầu quá nhanh, tôi chẳng nhìn rõ được gì.
Tôi chỉ coi như đang trêu cậu, cười hì hì rồi vẫy tay với cậu.
「Được rồi, cậu mau về đi. Được đại thiếu gia đưa về, đúng là vinh hạnh thật.」
Nhìn bóng dáng Tần Du khuất khỏi tầm mắt, tôi xoay người định về nhà.
Nhưng bố mẹ đang đi tới đối diện lại khiến tôi giật mình.
「Không phải bố mẹ đi công tác sao?」
Sắc mặt mẹ tôi rất nặng nề:
「Bà ngoại bị bệnh. Mẹ đã xin phép cho con với giáo viên rồi. Dù sao con cũng chỉ còn một tuần nữa là nghỉ hè, chúng ta đi thẳng đến chỗ bà ngoại luôn.」
Quê ngoại cách đây không gần.
Điều đó có nghĩa là sáng mai tôi không thể đến trường.
Thế là tôi lấy điện thoại nhắn tin cho Tần Du, rồi xoay người theo bố mẹ đến nhà bà ngoại.
Đêm khuya thanh vắng, tôi lướt điện thoại, mãi vẫn không đợi được hồi âm của Tần Du.
Tôi cau mày kéo lên xem lại lịch sử trò chuyện:
「Không phải cậu ấy vẫn còn giận đấy chứ?」
Tín hiệu trong làng không được tốt, tin nhắn tôi gửi cho cậu toàn hiện dấu chấm than màu đỏ.
Loay hoay mãi đến rất khuya, tôi cũng chỉ gửi được ba tin nhắn, còn Tần Du vẫn không hề trả lời.
Tôi bất đắc dĩ thở dài, ném điện thoại sang một bên.
Nhưng đến tận đêm thứ ba, giữa lúc đêm khuya thanh vắng, bên cửa sổ phòng tôi lại vang lên tiếng một viên đá rơi xuống.
Tôi sững người, theo bản năng đi đến bên cửa sổ, không nhịn được mà trợn to mắt.
Dưới bệ cửa sổ đang đứng một thiếu niên thanh lãnh.
Ánh trăng bạc phủ lên người cậu, soi thành một bóng dáng cao gầy.
Tôi mặc nguyên váy ngủ chạy xuống lầu.
Tần Du đứng bên đám cỏ dại nơi thôn quê, trên cánh tay bị muỗi đốt mấy nốt, thỉnh thoảng lại đưa tay khẽ vỗ. Dáng vẻ chẳng khác nào một con rối tinh xảo.
Tôi thấy buồn cười:
「Sao cậu lại đến đây?」
Tôi vốn không trông mong cậu trả lời.
Thế mà cậu lại nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc nói:
「Không liên lạc được với cậu.」
Tôi sững người:
「Tôi chẳng phải đã nhắn tin cho cậu sao?」
「Mất điện thoại rồi.」
Cậu mím môi, đáy mắt thoáng qua vẻ懊恼.
「Lúc đưa cậu về, điện thoại bị trộm mất.」
Tôi thấy hơi buồn cười.
Xem ra đây là lần đầu đại thiếu gia đi bộ một mình trong đêm, thế mà đã gặp ngay kẻ móc túi.
「Sao cậu tìm được đến đây?」
「Hỏi bạn cậu.」
Tôi thấy thật kỳ lạ.
Một người như Tần Du mà cũng biết đi hỏi thăm người khác sao?
Càng nghĩ càng buồn cười, khóe mắt tôi cũng nhiễm đầy ý cười lấp lánh.
Tần Du bị tôi cười đến hơi bực.
08
「Tôi tưởng cậu giận.」
Cậu nói.
Tôi sững người:
「Tôi giận gì chứ? Vì Dương Sâm à?」
Cậu không trả lời câu hỏi của tôi.
Hiếm khi thấy Tần Du nói nhiều như vậy, tôi dứt khoát trêu cậu như đang chọc một chú cún con.
「Tần Du, bây giờ cậu nói chuyện không thấy khó chịu nữa à?」
Cậu quay đầu đi, không nhìn tôi, dường như đang trách tôi vì đã cắt ngang lời cậu.
「Cậu hỏi tôi? Có phải không nỡ xa cậu không? Tôi không để ý đến cậu, cậu giận rồi.」
Dưới ánh trăng, vẻ mặt thiếu niên đặc biệt nghiêm túc.
「Đúng vậy.」
Tôi ngơ ngác nghe cậu tự hỏi rồi tự trả lời.
Đứa nhỏ này không phải điên rồi đấy chứ?
Dường như không hài lòng với phản ứng của tôi, đôi mày cậu càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.
「Còn cậu? Có nỡ xa tôi không?」
Tôi đột nhiên hiểu ra.
Tần Du tưởng rằng tối hôm tôi hỏi cậu câu đó, cậu không trả lời nên tôi giận, không thèm để ý đến cậu nữa.
Vì thế cậu mới sốt ruột đuổi theo đến tận đây.
Nỡ hay không nỡ xa nhau là câu hỏi quái quỷ gì vậy?
Tôi từng hỏi câu này sao?
Mắt tôi sáng lên.
「Tần Du, ý cậu là cậu thích tôi, bây giờ đang hỏi tôi có thích cậu hay không đúng không?」
Tần Du sững người.
Ngay sau đó, tôi nhìn thấy từ cổ cậu đỏ bừng lan thẳng đến tận ch.óp tai.
「Đúng.」
Cậu nói.
Tôi không ngờ cậu lại thẳng thắn đến vậy.
Đáng yêu c.h.ế.t đi được!
Tôi hận không thể ôm cậu vào lòng vò một trận thật mạnh.
Thực tế tôi cũng làm vậy thật, dù sao từ trước đến nay tôi vốn là một cô gái gan to bằng trời.
「Tần Du, tôi có thể sờ cậu không?」
Tôi cười hì hì.
Giọng Tần Du mang theo chút bất đắc dĩ:
「Cậu đã sờ rồi.」
Cảm nhận được cơ bụng rắn chắc dưới lòng bàn tay, tôi không nhịn được hít hà.
「Một người tuyệt như vậy mà lại bị tôi cưa đổ rồi!」
「Cậu đến đây bằng cách nào?」
Tôi hỏi cậu.
Cậu quay đầu lại, nhìn về phía cách đó không xa.