Cầu Than Thở

Chương 31: Tuyết Rơi Ở Thượng Hải

Đồng hồ báo thức vang lên Chu Nguyệt mới mở mắt ra. Cô đã đặt vài cái đồng hồ báo thức bởi vì hiện tại cô có chút không phân biệt rõ ràng được thời gian. Có đôi khi tỉnh dậy đã là hai ngày sau, có đôi khi rõ ràng cảm thấy đã ngủ thật lâu nhưng nhìn đồng hồ mới chỉ trôi qua mười lăm phút.

Hai giờ chiều, bầu trời Thượng Hải chuyển sang âm u, ánh mặt trời nhợt nhạt như lớp kem tươi loãng.

“Cảm giác như sắp mưa vậy.”

Cô xuống xe, ngước mắt nhìn lên bầu trời. Người phía sau không nói một lời lặng lẽ như một xác sống. Nhưng đường Nam Kinh vẫn rộn ràng nhốn nháo, náo nhiệt phi thường, tiếng cười nói hoan hỉ không ngớt bên tai.

Một cô bé được người ba nhấc cao quá đỉnh đầu, ngồi trên vai ba chỉ tay ra xa cười nói huyên thuyên.

“Thật tốt.”

Cô nhìn đám đông chảy trôi như dòng nước mà lầm bầm. "Gã xác sống" kia vẫn im lặng, gã sẽ không hiểu được đâu. Những kẻ đi theo Giang Hoài làm sao có thể có chút cảm khái nào trước khung cảnh này.

“Anh có đói không?” Cô quay đầu hỏi gã khi bước vào biển người tấp nập, “Tôi muốn ăn tiểu long bao gạch cua, anh có ăn không?”

Người đàn ông này thực sự có một gương mặt không có độ nhận diện cao, thoạt nhìn thì nhớ nhưng quay đi là quên ngay, chỉ nhớ rõ một vết sẹo sâu hoắm kéo dài đến tận vành tai và vết thương trên cổ.

“Cảm ơn Chu tiểu thư, tôi không đói.”

Chu Nguyệt đã sớm nhắm trúng tiệm tiểu long bao gạch cua này trên TV nhưng phải xếp hàng. Người đàn ông cũng xếp hàng theo cô. Chờ chưa được bao lâu thì ông chủ bước ra, chắp tay đầy hối lỗi nói:

“Thật ngại quá các vị, sáng nay hết hàng rồi, ngày mai mời quay lại nhé, cảm ơn, cảm ơn.”

Đa số những người xếp hàng là khách du lịch, khó khăn lắm mới tới một chuyến nên người thì phàn nàn lớn tiếng kẻ lại lắc đầu thở dài. Chu Nguyệt cũng thở dài một tiếng rồi bước ra khỏi đám đông.

Nhưng thực tế là vùng phụ cận đường Hoàng Hà đầy rẫy những quán ăn nhỏ, quán ăn đêm lộ thiên cũng rất nhiều, thực đơn phong phú đến mức khiến người ta phân vân không biết nên ăn gì: lươn xào, sườn rán bánh gạo, hay thịt kho tàu và cỏ thảo đầu nấu rượu...

Chu Nguyệt đứng trước một cửa hàng kính, ngây người nhìn bảng thực đơn dưới ánh đèn huỳnh quang loang loáng mỡ màng. Cô từng ăn cua một lần trên du thuyền, gạch cua màu mỡ đỏ rực. Ngày đó cô chẳng nếm ra được vị gì nhưng hôm nay nghĩ lại cô chợt thấy thực sự thèm thuồng.

Có người vỗ vỗ vào cánh tay cô, cô quay đầu lại thấy người đàn ông nọ chỉ về một hướng. Cô nhìn theo hướng gã chỉ, bốn chữ lớn màu đỏ “Tiểu Long Gạch Cua” bám một lớp bụi dày, không có bảng điện t.ử mà chỉ là một tấm biển nhựa, chữ “Cua” còn thiếu mất một nét. Nó ẩn khuất sau một dãy các quán ăn đêm náo nhiệt hèn chi cô đi đi lại lại trên đường Hoàng Hà mấy vòng mà không thấy.

“Xì! Chắc gì đã chính tông!”

Cô khoanh tay trước n.g.ự.c trào phúng nhưng mắt lại dán c.h.ặ.t vào cánh cửa tiệm xám xịt kia. Cửa tiệm đóng kín nhưng cửa sổ lại mở rộng, được chống lên bằng một khúc gỗ hắt ra ánh sáng vàng vọt của đèn dây tóc. Có thể thấy bên trong có mấy bàn khách đang ngồi, toàn là các cụ ông cụ bà, thần sắc điềm đạm thong thả thưởng trà, hoàn toàn không có vẻ mặt đỏ gay tranh giành chỗ ngồi như những du khách phương xa.

Chu Nguyệt nhìn nửa ngày lại nhìn đường Hoàng Hà rộn ràng, mới hơn ba giờ chiều mà trời đã tối sầm nhưng những bảng đèn neon nhấp nháy như pháo hoa xanh đỏ đan xen thiêu rụi cả bầu trời u ám.

Cuối cùng cô vẫn giữ nguyên nguyên tắc “đã đến thì phải thử” mà bước vào trong. Vào đến cửa cô mới phát hiện tiền mặt trên người đã dùng hết rồi.

“Có mang tiền không?”

Cô sờ túi quần jean, vành tai hơi nóng lên.

“Có mang, Chu tiểu thư muốn ăn gì?”

“Thì...” Cô tì người lên quầy thu ngân đầy dầu mỡ, rướn cổ nhìn thực đơn hồi lâu, “Cho một l.ồ.ng gạch cua, một l.ồ.ng thịt cua!” Nói xong quay đầu lại thấy gã cũng đang vô cảm nhìn bảng thực đơn trên đầu. Gã đứng bên trái cô, là phía khóe miệng bị xếch lên cho nên nhìn qua cứ như gã đang cười.

“Được.”

Gã nghe cô nói xong liền cúi đầu lấy ví tính tiền. Cô tìm một chỗ cạnh cửa sổ rồi cũng bắt chước những cụ già kia nhìn ra ngoài cửa. Gã vẫn lặng lẽ bước tới ngồi đối diện cô.

Chẳng mấy chốc, những l.ồ.ng bánh bao nghi ngút khói được bưng lên. Người dì mặc áo đầu bếp trắng vô tình thoáng nhìn thấy mặt gã, khi nhìn sang Chu Nguyệt thì trong mắt hiện lên một tia kinh hãi xen lẫn thương hại. Nhưng gã dường như không phát hiện ra, lấy một đôi đũa dùng một lần từ ống tre, tách ra, cạo sạch dăm gỗ rồi đưa cho cô.

“Cảm ơn.” Cô không ngẩng đầu lên, lí nhí trong miệng: “Anh không ăn sao?”

“Không ăn.”

Cô vùi đầu vào ăn, gã ngồi đối diện im lìm không tiếng động. Qua khóe mắt, cô thấy một đôi tay đeo găng đen đặt trên bàn bất động.

Người này cứ ám quẻ suốt cả ngày khiến lòng cô phiền muộn vô cùng. Mượn cớ rót giấm, cô lén liếc gã một cái thấy gã đang nhìn ra cửa, cô nhân cơ hội lườm gã một cái cháy mặt.

“Muốn hút t.h.u.ố.c thì ra ngoài mà hút.” Chu Nguyệt nhét một cái tiểu long bao thịt cua vào miệng, ăn trọn trong một miếng, nước dùng tươi ngon không lọt một giọt, nhai xong cô mới nói tiếp: “Dù sao đứng ở cửa anh cũng có thể canh chừng tôi.”

Cô đặt đũa xuống, nhìn mặt bàn trống trơn mà cười:

“Thật chẳng hiểu nổi.”

Người đàn ông nghe tiếng liền quay lại cũng không nhìn cô, chỉ liếc nhìn những xửng hấp trống rỗng trên bàn rồi nói:

“Chu tiểu thư ăn xong rồi chứ? Ăn xong thì đi thôi.”

……

Chu Nguyệt ăn uống no nê, đi dạo trên đường Nam Kinh, hai tay chắp sau lưng như lãnh đạo đi thị sát, thưởng thức phong cảnh ven đường. Lúc chạng vạng, sắc xanh u huyền của bầu trời càng làm nổi bật vẻ hoa lệ của những ánh đèn nơi ma đô.

Bánh bao nước thực sự rất khá, cô không phân biệt được tốt xấu cũng chẳng biết có tươi hay không nhưng cứ cảm thấy ngon hơn món cua lớn hôm nọ ăn trên thuyền. Vậy tại sao tiệm đó lại không nổi tiếng nhỉ?

“Giang tổng vẫn chưa triệu tập chúng ta sao?”

“Vẫn chưa.”

Gã nói.

Chu Nguyệt cúi đầu nhìn đồng hồ, hóa ra mới hơn bốn giờ. Lúc ngẩng đầu lên, đối diện có hai người đàn ông đội mũ beret, mặc đồ giản dị trông khá tri thức và nho nhã đi tới. Một người đeo máy ảnh trước n.g.ự.c, giọng nói rất ôn hòa:

“Chào cô, cô có tiện giúp chúng tôi chụp vài bức ảnh không?”

Chu Nguyệt phản ứng một lát, đại khái hiểu được ý tứ. Tiếng Thượng Hải cũng gần giống với tiếng vùng Giang Chiết mà Giang Hoài hay nói, chỉ là cô không rõ chụp ảnh để làm gì:

“Ảnh sao? Là bìa tạp chí...”

Còn chưa nói hết câu, cô đã bị ai đó túm c.h.ặ.t cánh tay nhấc bổng lên giống như xách một con gà con vậy. Cơn đau nhức nhối truyền đến như bị kìm sắt kẹp c.h.ặ.t, gã cứ thế xách cô đi về phía trước, gió thổi vù vù bên tai.

“Anh làm cái gì vậy?” Chu Nguyệt đau đến nhe răng nhưng chủ yếu là sợ hãi, cô mặc kệ ánh mắt kinh ngạc hoặc khinh bỉ của mọi người trên đường mà hét lớn: “Buông ra!”

“Đừng có nói chuyện với người lạ. Giang tổng chẳng lẽ chưa dặn dò sao? Còn chụp ảnh nữa, cô chán sống rồi hả Chu tiểu thư.”

Gã xách cô đi, ghé sát vào cô giọng khàn đặc như cát đá đóng băng giữa đồng hoang mùa đông. Trong lúc vùng vẫy, cô nghe thấy tiếng l.ồ.ng n.g.ự.c gã rung lên trầm đục.

Khi gã buông tay, Chu Nguyệt đẩy mạnh gã một cái:

“Đừng có chạm vào tôi!”

Nhưng gã vẫn đứng sừng sững không chút suy chuyển.

Quay đầu nhìn lại hai người đàn ông kia, họ đã cách xa một đoạn, đang đứng ngây như phỗng cầm máy ảnh nhìn nhau trân trối.

Kể từ đó cô không nói với gã lời nào nữa mà cứ thế xông lên dẫn đầu, mái tóc bay loạn trong gió lạnh.

Ra khỏi con phố sầm uất nhất, đường xá lập tức trở nên vắng vẻ. Trước mắt là một con dốc dài, những tòa nhà dân cư hai bên trông rất đỗi bình thường, ngoại trừ những cây ngô đồng thì chẳng khác gì các thành phố khác.

Trên dốc có một nữ sinh, lưng quay ra đường ngồi trên một chiếc ghế nhỏ. Cặp sách đặt trên một chiếc ghế nhỏ khác, trước mặt dựng một tấm bảng vẽ, vẻ ngoài như đang vẽ ký họa.

Chu Nguyệt ngẩng cao đầu, khoanh tay đi đến phía sau cô ấy rồi quay lại nhìn gã một cái đầy khiêu khích. Lần này gã không tiến lại gần, chỉ đứng dưới gốc cây cách đó không xa châm t.h.u.ố.c lá và không có ý định lại nhấc bổng cô lôi đi nữa.

Chu Nguyệt thu lại ánh nhìn, cũng thu lại biểu cảm hung dữ mà thẫn thờ nhìn bức họa của cô gái nhỏ. Từ tầm mắt của cô nhìn qua, giữa những tòa nhà cao tầng san sát hiện ra một khoảng trời âm u nhưng trong tranh của cô ấy lại là mặt trời lặn đỏ rực, ánh hoàng hôn vàng óng chiếu vào khu rừng sắt thép lạnh lẽo làm tan chảy những khối bê tông cốt thép, lan tỏa từng vòng ráng chiều.

Dường như cô ấy đã vẽ xong, đang xé lớp băng dính xung quanh giấy vẽ ra. Lúc đặt bức tranh sang một bên cho khô, cúi đầu rửa b.út thì thấy một đôi chân phía sau. Ngẩng đầu lên chạm phải ánh mắt Chu Nguyệt, cả hai cô gái đều giật mình. Chu Nguyệt lùi lại nửa bước, nữ sinh nọ cũng xoay người lại cả hai đều ngượng ngùng đến đỏ cả tai.

“Em vẽ đẹp lắm.”

Chu Nguyệt chắp tay sau lưng cười.

Cô nữ sinh dường như rất ngạc nhiên khi thấy ở đây có người nói tiếng phổ thông, ngẩng cằm nhìn cô, nhỏ giọng nói:

“Em vẽ chơi thôi.”

Gương mặt tròn trịa, mắt hạnh trông rất đáng yêu.

“Em học mỹ thuật sao?” Chu Nguyệt nhích tới một bước, cúi đầu nhìn bức tranh đặt trên ghế, lẩm bẩm: “Vẽ đẹp thật đấy.”

“Dạ không." Cô ấy lắc đầu, “Chỉ là em thích vẽ thôi.” Ngập ngừng một chút, cô bé nói tiếp: “Mẹ không cho em thi vào học viện mỹ thuật.” Rồi cô bé quay sang nhìn Chu Nguyệt: “Còn chị thì sao?”

Chu Nguyệt nhìn mặt nữ sinh một lát, né tránh ánh mắt rồi cười lắc đầu:

“Chị học không giỏi, không đậu đại học.”

Nói xong cô trầm ngâm hồi lâu rồi quay đầu nhìn người đàn ông nọ. Lần này gã khá biết điều, đứng quay lưng về phía họ.

Chu Nguyệt đi bộ nãy giờ cũng thấy mệt liền ngồi xuống bậc thềm bên chân cô bé:

“Bây giờ em định vẽ gì?”

“Cái gì em cũng vẽ được hết.” Cô ấy nói đến vẽ tranh là đầy tự tin, thong thả dùng băng dính dán một tờ giấy trắng lên bảng vẽ, khóe miệng nở nụ cười đắc ý: “Chị cứ nói đi, cái gì em cũng vẽ được.”

“Hắc tinh tinh thì sao?”

Chu Nguyệt chống cằm nhìn cô ấy, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.

“Hắc tinh tinh?”

Cô nữ sinh khựng lại động tác dán giấy, đôi mắt hạnh trợn tròn, ngơ ngác nhìn Chu Nguyệt. Đại mỹ nữ hoa nhường nguyệt thẹn này làm cô ấy chỉ nghĩ đến công hay thiên nga thôi, không ngờ được nhã hứng của mỹ nhân lại khác người như vậy!

“Ừm, Hắc tinh tinh.”

Chu Nguyệt cười, gật đầu thật mạnh.

Cô nữ sinh cũng không tiếc công phô diễn kỹ thuật hội họa cao siêu. Hai người chụm đầu vào nhau vừa vẽ vừa cười, còn lầm bầm bàn bạc:

“Chỗ này thêm một cái răng nanh được không?”

“Được chứ, nhưng thế thì thành King Kong rồi còn gì?”

“Ha ha ha, King Kong!”

Vẽ xong Chu Nguyệt còn cầm bức tranh lên ngắm nghía như thể đang thẩm định b.út tích của đại sư vậy:

“Ái chà, không tồi chút nào... Em dạy chị vẽ một bức nhé!”

“Được ạ!”

Nhưng vẽ cái gì đây? Cô nghĩ đến Giang Hoài. Gương mặt hắn không có góc cạnh, chỉ có những đường nét nhu hòa, đôi mắt mảnh khảnh như lá liễu, mũi cao, môi mỏng, mặt trái xoan rất dễ vẽ.

Nhưng dù vậy cô cũng loay hoay nửa ngày mới cho ra lò được một bức.

“Ừm! Cái này...” Cô gái kia cầm bức tranh, khóe môi hiện lên một nụ cười cổ vũ, hít sâu một hơi nén lại rồi tán thưởng: “Khá lắm ạ!”

Người đàn ông phía sau bỗng nhiên ho lên một trận. Chu Nguyệt quay đầu lườm gã cháy mặt. Gã đang quay lưng về phía họ, xua tay xua khói t.h.u.ố.c đi. Cô ngượng đến mức hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống, cứ cuộn bức tranh lại rồi lại mở ra, cứ thế ngồi bám trụ bên cạnh nữ sinh không chịu đi:

“Em tên là gì?”

“Lê Giai.”

“Lê Gia (Rời nhà)?” Chu Nguyệt chống cằm kinh ngạc nhìn cô ấy: “Rời nhà trốn đi sao?”

Lê Giai ôm bảng vẽ, cậy những mảng màu khô trên đó, khuôn mặt nhỏ nhắn ủ rũ nhăn lại:

“Không phải ạ, là 'Lê' trong bình minh, 'Giai' trong tốt đẹp nhất...”

Dừng lại một chút, như thể lấy hết can đảm, cô ấy nói:

“Nếu thực sự là rời nhà trốn đi thì tốt quá! Sẽ không bao giờ quay về nữa!”

Chu Nguyệt lặng lẽ quan sát gương mặt cô ấy rồi khẽ “ừ” một tiếng sau đó ngước nhìn bầu trời đã đen kịt:

“Chị mà có thể về nhà thì tốt biết mấy.”

Lê Giai ngơ ngác nhìn người đại mỹ nữ bên cạnh. Người đẹp chân dài thế này, ủng cao cổ còn chưa tới đầu gối sao lại không thể về nhà chứ?

Chu Nguyệt 21 tuổi gặp gỡ Lê Giai 18 tuổi một lần, sau này không bao giờ gặp lại. Trước khi đi cô đã để lại số QQ của mình. Chiếc Nokia kia đã bị cô khóa c.h.ặ.t trong ngăn kéo, đây là một chiếc điện thoại thông minh cảm ứng đời mới, có ứng dụng QQ.

Thượng Hải âm u cả ngày, thứ rơi xuống không phải mưa mà là tuyết nhưng rất nhỏ, vừa chạm đất đã tan. Chu Nguyệt đứng dưới gốc ngô đồng ngẩn ngơ nhìn những bông tuyết ẩn hiện trong màn đêm, lẩm bẩm:

“Thượng Hải cũng có tuyết rồi.”

“Ừ.”

Người đàn ông đợi đến khi bóng dáng Lê Giai cõng bảng vẽ biến mất mới quay người lại. Lần này gã trả lời một tiếng, giọng nói có chút ý cười.

Chu Nguyệt hồi lâu mới phản ứng lại, ngẩng đầu lườm gã rồi lạnh lùng hỏi:

“Anh cười cái gì?”

“Tôi không cười.”

Gã ngậm t.h.u.ố.c lá cũng không thấy được phía mặt bên kia có đang cười hay không. Khói t.h.u.ố.c lượn lờ bị mưa tuyết thấm ướt, bay vào mũi Chu Nguyệt mang theo cảm giác ẩm ướt, không hề nồng nặc.

“Hừ.” Cô sa sầm mặt cười lạnh, “chẳng phải chỉ là vẽ tranh thôi sao? Có gì mà không học được? Thượng Hải chẳng phải có một nhà sách rất lớn sao? Tôi muốn đi mua sách! Học vẽ!”

“Được thôi.”

Gã nói.

Gã nhất định là đang cười! Chu Nguyệt vòng ra trước mặt gã, những bông tuyết nhỏ xíu lơ lửng giữa hai người trong màn đêm. Ánh mắt cô chậm rãi chạm vào mắt gã, con ngươi đen nhánh, lông mi thật dài...

“Anh làm cái gì vậy?”

Chu Nguyệt cảm thấy tay hẫng đi, cúi đầu nhìn thì thấy tay mình đã trống không, ngẩng đầu lên thì điện thoại đã nằm trong tay gã.

“Anh lấy điện thoại của tôi làm gì? Có biết đây là quyền riêng tư không hả?”

Cô lớn tiếng quát tháo, tức đến đỏ bừng mặt.

Nhưng gã như không nghe thấy, ngậm t.h.u.ố.c lá nhanh tay nhấn vài cái trên màn hình rồi trả điện thoại lại cho cô:

“Giữ thứ này lại chỉ tổ mang phiền phức cho cô bé đó thôi. Chu tiểu thư xin hãy làm rõ thân phận của mình, tùy tâm sở d.ụ.c không tốt cho ai cả đâu.”

Chu Nguyệt cầm điện thoại, cúi đầu nhìn danh sách bạn bè trống rỗng mà không nói thêm lời nào nữa.

Cô nghe thấy gã nói:

“Giang tổng bảo chúng ta qua đó.”

Cô cũng chỉ cười nhạt một cái, trái tim như chìm vào dòng sông băng lạnh lẽo trong đêm tuyết.

Hồi lâu sau, giọng gã lại vang lên trên đỉnh đầu:

“Mua sách thì để lần sau đi.”

--

Hết chương 31.