“Tôi tên là gì thì liên quan gì đến cái loại nhà các người hả, tôi ăn tranh gạo nhà các người, uống trộm nước nhà các người, hay là tiêu tiền của gia đình nhà các người à? Tuổi tác của các người cũng chẳng lớn hơn tôi là mấy, chẳng phải các người cũng chỉ là một đứa tiểu nhân c.h.ế.t bầm hay sao?”

Thế nhưng do quân địch quá đông mà tôi thì lại chỉ có một mình, cuối cùng tôi không thể nào đ.á.n.h lại nổi cả đám bọn chúng.

Mái tóc của tôi bị chúng giật cho bù xù, rối tung như tổ quạ, trên mặt còn bị móng tay cào cấu thành từng vệt rướm m.á.u đau rát.

Vào thời điểm đó, mẹ tôi do chồn vàng hóa thành đang bận rộn đứng ở cửa hàng để chào mời khách khứa mua hàng, vừa nhìn thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại, đầy vết thương của tôi bước về nhà, bà lập tức nổi trận lôi đình, đóng sầm cửa hàng lại rồi một tay xách cổ tôi đi tìm đám trẻ kia để báo thù rửa hận.

Thằng nhóc đầu sỏ lúc đó nhìn thấy tôi dắt người lớn đến thì vẫn chưa biết sợ, còn lớn tiếng cười nhạo tôi là đồ hèn nhát, đ.á.n.h không lại người ta là lại chạy về cầu cứu người lớn.

Thế nhưng nó vừa dứt lời, mẹ chồn vàng đã lao tới chộp c.h.ặ.t lấy vành tai của nó vặn một cái đau điếng, sau đó giơ bàn tay lớn lên vỗ bành bạch liên tiếp vào m.ô.n.g nó.

Tiếng vỗ m.ô.n.g vang lên vô cùng giòn giã và vang dội.

Tôi đứng ở một bên nhìn cảnh đó liền nở nụ cười vô cùng khoái chí.

Còn thằng nhóc kia thì đau đớn khóc rống lên t.h.ả.m thiết.

Mấy đứa trẻ tham gia vào vụ vây đ.á.n.h tôi hôm đó, từng đứa một không sót một ai, đều bị mẹ tôi tóm cổ vả cho một trận nên thân, đứa nào đứa nấy ôm cái m.ô.n.g sưng đỏ, gào khóc t.h.ả.m thiết chạy về nhà tìm cha mẹ để mách tội.

Chẳng mấy chốc, cha mẹ của mấy gia đình kia hùng hổ kéo đến tận cửa nhà chúng tôi để đòi công bằng, mẹ chồn vàng của tôi một mình đứng ra nghênh chiến với cả đám người, bà sử dụng liên hoàn chiêu thức vô cùng điêu luyện từ giật tóc, đá cao chân, khua tay múa chân cho đến vung tay tát bành bạch vào mặt đối phương, hoàn toàn không hề rơi vào thế hạ phong một chút nào.

Trận chiến kinh thiên động địa đó đã giúp bà vang danh khắp cả một vùng.

Kể từ đó về sau, lũ trẻ con trong vùng hễ cứ nhìn thấy bóng dáng tôi từ đằng xa là bọn chúng đã tự động biết điều mà đi vòng đường khác để né tránh.

Tuyệt đối không còn một ai dám gan trời mập mờ có ý định bắt nạt tôi nữa.

Thế nhưng cha mẹ chồn vàng sau một khoảng thời gian dài sinh sống ở thế giới loài người, họ cũng dần hiểu ra rằng từ ngữ “Tiểu Nhân” trong văn hóa con người mang một ý nghĩa không được tốt đẹp cho lắm, thế nên họ quyết định đổi tên gọi của tôi thành “Tiểu Hài” (Đứa Nhỏ).

Mẹ ân cần xoa đầu tôi bảo: “Bất kể sau này con có lớn tướng đến nhường nào đi chăng nữa, thì trong lòng của cha mẹ, con mãi mãi vẫn là đứa nhỏ ngoan ngoãn ngày nào, cha mẹ sẽ mãi mãi là chỗ dựa vững chắc, che chở cho con suốt đời.”

19

Cứ như vậy, thời gian thấm thoắt thoi đưa, tôi từ một đứa trẻ nhỏ ngày nào giờ đây đã trưởng thành thành một thiếu nữ đôi mươi.

Rất nhiều lúc, trong lòng tôi thầm cảm thấy vô cùng may mắn và biết ơn cuộc đời, vì năm mươi tuổi năm đó, con chồn vàng kia đã tìm đến trúng tôi để xin phong thần, chính nhờ có cái duyên số kỳ diệu đó mới giúp cho một đứa trẻ tội nghiệp, bị gia đình ruột thịt bỏ rơi như tôi lại có được một người cha, người mẹ tuyệt vời, được tận hưởng tình yêu thương, chăm sóc ấm áp vô bờ bến của đấng sinh thành.

Họ tuy rằng không phải là cha mẹ ruột thịt có công sinh thành ra tôi.

Thế nhưng tình cảm và công ơn nuôi dưỡng của họ còn sâu nặng hơn cả ruột thịt gấp muôn phần.

Thấm thoắt một cái, trong khu phố đã bắt đầu có người đ.á.n.h tiếng, muốn đến nhà dạm ngõ xin cưới tôi về làm vợ.

Cha mẹ tôi thấy vậy liền rủ nhau đi xem đám cưới của con gái nhà người ta trong thành phố, sau khi xem xong trở về nhà, họ liền dõng dạc tuyên bố với tôi:

“Bé con của ta, những món sính lễ, trang sức quý giá mà con gái nhà người ta có khi xuất giá, thì con gái của ta nhất định cũng phải có cho bằng được.”

“Thậm chí những thứ mà người ta không có, ta cũng sẽ tìm mọi cách để sắm sửa cho con có bằng được mới thôi.”

Trong lòng tôi lúc đó thực sự không muốn lấy chồng một chút nào, tôi chỉ muốn cả đời này được ở bên cạnh bầu bạn, phụng dưỡng và chăm sóc cho cha mẹ lúc tuổi già xế bóng mà thôi.

“Cái đó thì hoàn toàn không cần thiết đâu con.” Cha chồn vàng nghe thấy thế liền xua tay lia lịa từ chối, “Ta là Hoàng Đại Tiên cơ mà, tuổi thọ của ta dài lâu lắm, đợi đến khi con già yếu nằm xuống rồi, chính ta sẽ là người đứng ra chăm sóc, tiễn đưa con về nơi an nghỉ cuối cùng đấy nhé.”

Nghĩ đến cảnh tượng đó, trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi niềm nghẹn ngào, khó tả.

20

Suốt mười mấy năm qua, cha mẹ chồn vàng đã chăm sóc, nuôi nấng tôi vô cùng chu đáo, lại thêm việc họ luôn sắm sửa cho tôi những bộ quần áo, trang sức lộng lẫy, quý giá, nên trông tôi hiện tại vô cùng xinh đẹp, rạng rỡ, mang đậm tướng mạo của một tiểu thư khuê các giàu sang, phú quý.

Chính vì thế, có rất nhiều gia đình danh giá trong thành tiếng tăm lừng lẫy kéo đến xếp hàng dài trước cửa nhà tôi để cầu hôn.

Cha tôi vô cùng khắt khe trong việc kén rể, ông nâng lên đặt xuống, lựa chọn kỹ càng từ năm tôi mười lăm tuổi cho đến tận năm tôi hai mươi tuổi, mới cuối cùng chấm được một chàng rể ưng ý nhất để gả tôi đi.

Mọi người trong nhà ai nấy đều cảm thấy vô cùng mãn nguyện và vui vẻ với cuộc hôn nhân này.

Vào ngày xuất giá, tôi quỳ gối dưới đất để dập đầu lạy tạ, vĩnh biệt cha mẹ trước khi bước chân về nhà chồng.

Chương 11 - Cha Mẹ Tôi Là Hoàng Đại Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia