Tôi ngắt lời chú Lưu: "Giang Dĩ Huân này, nghe có vẻ là rối loạn nhận dạng giới tính. Một vài đứa trẻ ở tuổi dậy thì, những nhận thức về giới tính và sở thích mà chúng cho là của chính mình, chẳng qua chỉ là bị ảnh hưởng bởi môi trường và những người xung quanh mà thôi."
"Đúng, khi đó Trương Trình cũng nghĩ như vậy. Trương Trình bảo chính vì chuyện này, Giang Dĩ Huân đã tìm người không nên tâm sự nhất để trải lòng – chính là giáo viên Hóa học Tống Tường.”
“Rồi bị tên súc sinh đó lợi dụng… Nhưng mà, rối loạn nhận thức chỉ tồn tại ở mức độ cảm xúc, cậu ấy vẫn không thể nào chấp nhận sự xâm hại của Tống Tường được!"
"Đúng vậy, nên cậu ấy vẫn bị cưỡng ép."
"Bị cưỡng ép?"
"Tiểu Vương, cậu chưa từng trải qua chuyện này. Trước năm 2005, việc quản lý các loại t.h.u.ố.c cấm rất lỏng lẻo. Chỉ cần một người dân bình thường bỏ chút tâm tư là có thể dễ dàng có được loại t.h.u.ố.c này. Mãi đến năm 2005, mới có quy định quản lý, bắt đầu kiểm soát c.h.ặ.t chẽ."
Tôi hiểu ra ngay lập tức: "Chú Lưu, ý chú là Tống Tường đã bỏ t.h.u.ố.c Giang Dĩ Huân?"
"Haiz, lúc đầu Trương Trình không dám nói... thực ra Giang Dĩ Huân đều đã kể với cậu ta. Tối hôm đó, Tống Tường gọi Giang Dĩ Huân đến văn phòng, lấy ra hai hộp cơm, nói là nhà làm món ngon, đặc biệt mang cho cậu một phần để bồi bổ.”
“Giang Dĩ Huân không suy nghĩ nhiều, kết quả là ăn chưa hết đã mất ý thức. Đến lúc cậu ta tỉnh lại, đã hơn ba tiếng đồng hồ trôi qua. Trên người không thấy khó chịu chỗ nào, cứ như thể vừa ngủ một giấc bình thường, quần áo cũng chỉnh tề, cậu còn tưởng là mình vô tình ngủ quên.”
“Tống Tường ngồi đối diện hỏi cậu ta: Em mệt quá à? Muộn rồi, về nhà nghỉ ngơi sớm đi.”
“Giang Dĩ Huân còn nói cảm ơn, ngây ngô ra về. Thế nhưng ngay khoảnh khắc cậu ta vừa xuống lầu, chuyện không ổn đã xảy ra.”
“Không phải là một hình ảnh đơn thuần, mà là những đoạn ký ức đi kèm với cảm giác, đau đớn, đột ngột ùa vào đầu cậu ta. Cậu ta có thể thấy bóng đèn trắng của văn phòng, có thể cảm nhận được có người nắm đầu, kéo mi mắt mình.”
“Cậu ta thấy rõ mồn một khuôn mặt của Tống Tường, thậm chí thấy cả mẩu rau dính trong kẽ răng của lão. Cậu ta quay đầu lại, nhìn ánh đèn văn phòng của Tống Tường, lập tức hiểu ra trong ba tiếng đồng hồ đó, mình rốt cuộc đã phải trải qua những gì."
"Thì ra là thế..." Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Trong những năm làm nghề, tôi đã từng gặp mấy vụ bỏ t.h.u.ố.c thế này, thứ Tống Tường dùng, chắc hẳn là Benzodiazepine kết hợp với Flumazenil!”
“Benzodiazepine chính là thứ thường gọi là 'Nước nghe lời', khiến người ta mất ý thức và bị chứng quên thuận chiều. Flumazenil là t.h.u.ố.c giải, sau khi uống sẽ tỉnh táo mà không để lại dư lượng, tỉnh xong thì như người chưa từng xảy ra chuyện gì.”
“Nhưng hai loại t.h.u.ố.c này có một khuyết điểm, Flumazenil có thể đảo ngược tác dụng của Benzodiazepine ngay lập tức. Nghĩa là sau khi bị tiêm t.h.u.ố.c giải, Giang Dĩ Huân tuy sẽ rơi vào trạng thái hôn mê trong chốc lát.”
“Nhưng lúc này, chức năng hồi hải mã của cậu ấy đã hồi phục, những cảm xúc sau đó của cậu ấy đã có thể chuyển hóa thành ký ức dài hạn.”
“Nếu như Tống Tường còn tiếp tục làm chuyện ác, những hình ảnh đó sẽ biến thành ký ức, khắc sâu vào trong não cậu ấy, giống như ác mộng, muốn rũ bỏ cũng không được… Thảo nào, cuối cùng cậu ấy lại tự sát."
Tôi càng nói càng kích động: "Tên Tống Tường này, tại sao lúc đó lại không bắt hắn?!"
Chú Lưu lộ vẻ bất lực: "Biết làm sao được? Nếu sự thật này bị phơi bày, chẳng biết bao nhiêu người ở cấp trên sẽ mất chức. Tôi và đội trưởng lúc đó cũng muốn điều tra, nhưng bằng chứng đều đã bị tiêu hủy sạch rồi..."
Tôi nhìn chú Lưu, không thốt nên lời.
Thời đại đó chính là như vậy, rất nhiều chuyện cứ thế trôi qua một cách mập mờ, không rõ ràng.
May mắn thay, thời thế đã thay đổi rồi.
Vụ án của Trương Trình hiện tại, và cả vụ án cũ của Giang Dĩ Huân, tôi nhất định phải điều tra cho ra ngô ra khoai.
Đúng lúc này, Tiểu Chu đột nhiên xông vào, giọng điệu hối hả: "Đội trưởng Vương, mau về cục thôi! Cục vừa tiếp nhận một vụ án, anh chắc chắn sẽ hứng thú!"
"Vụ gì thế?" Tôi đứng dậy.
"Người phụ nữ thuê nhà cùng Trương Trình vừa báo án. Hiện tại người đang ở cục rồi."
17
Đợi đến khi tôi và Tiểu Chu quay về, liền nhìn thấy người phụ nữ đó đang ôm nửa bên mặt, trên mặt có vết thương rõ rệt.
Cô ta đang chỉ vào một người đàn ông mà mắng xối xả: "Mẹ kiếp, xong việc thì không trả tiền, còn đ.á.n.h phụ nữ! Mày là cái loại gì thế hả!"
Người đàn ông nói: "Tao không trả tiền à? Cái loại đàn bà già khọm như mày mà cũng dám đòi 600 tệ? Không biết soi gương xem mình béo như con lợn à!"
Nghe cuộc đối thoại của hai người, tôi cũng đại khái hiểu ra chuyện gì rồi.
Loại chuyện này, cả hai bên đều phải bị tạm giam.
Đồng nghiệp trước tiên đăng ký thông tin của cả hai.
Lúc này tôi mới biết, người phụ nữ tên là Hùng Đình.
Sau đó, cả hai được gọi vào để lấy lời khai.
Tôi cũng đi theo phía sau, định đợi khi Hùng Đình ra ngoài thì hỏi cô ta thêm vài câu.
Lúc này, tôi nghe thấy người đàn ông bên trong đang van xin: "Cảnh sát ơi, tôi phạm pháp, bị xử phạt thế nào tôi cũng chịu... Tôi có vợ con rồi, có thể không báo cho họ biết không, cứ bảo là tôi vào đây vì đ.á.n.h người hoặc trộm cắp thôi, có được không..."
Đồng nghiệp đáp: "Chúng tôi đương nhiên phải thông báo đúng sự thật! Có gan làm mà không có gan đối diện với vợ con à?"
Người đàn ông bật khóc: "Mất mặt lắm, biết thế tôi đã kiềm chế rồi, ai ngờ con đàn bà này lúc tẩy trang vừa già vừa xấu, lúc đó tôi cứ nghĩ, đến cũng đã đến rồi, thôi thì làm đại..."
Câu nói này của người đàn ông đột nhiên khiến lòng tôi kinh hãi.
Chính vào khoảnh khắc này, tôi nghĩ đến một giả thuyết hoang đường nhưng lại có khả năng xảy ra cao về cái c.h.ế.t của Trương Trình. Nhưng chỉ vừa nghĩ đến khả năng này, sống lưng tôi đã vã mồ hôi lạnh.
Không thể nào thế được.
Không thể nào thế được.
Tôi bồn chồn đi đi lại lại ở ngoài cửa.
Đây là khả năng mà tôi không hề muốn thấy nhất.
Nhưng bây giờ, tôi nhất định phải hỏi cho rõ Hùng Đình!