8

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, trên bàn đã bày sẵn bữa sáng.

Tôi bưng ly sữa lên uống một ngụm, sữa vẫn còn ấm, cứ tưởng là do Giang Dữ làm.

Ngờ đâu Lâm Nhất Phàm từ trong bếp bước ra, tháo tạp dề trên người xuống, cậu ấy dùng bánh mì và trứng trong tủ lạnh làm vội vài phần sandwich.

Trong lúc Giang Dữ đang ở trong nhà vệ sinh, Lâm Nhất Phàm hỏi: "Cậu và người yêu cũ không sao chứ, sáng nay lúc nhìn thấy tớ, sắc mặt anh ta có vẻ khó chịu lắm."

"Không sao đâu, tính anh ta vốn vậy mà."

"Vậy là hai người thật sự chia tay rồi à?"

"Ừm."

Giọng điệu của Lâm Nhất Phàm bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn: "Trần Gia, hôm nay không có tiết, cậu có muốn cùng ra ngoài chơi không?"

Tôi liếc nhìn lịch trình, tình cờ hôm nay cũng được nghỉ làm thêm nên đang định gật đầu đồng ý.

Thì từ trong nhà vệ sinh bỗng vang lên một tiếng "bịch", giống như có người vừa ngã sấp xuống.

Tôi vội vàng chạy tới xem sao, vừa đẩy cửa ra đã thấy Giang Dữ ngã gục trên mặt đất, gương mặt anh đỏ bừng, ánh mắt đờ đẫn.

"Anh sao vậy?" Tôi tiến tới đỡ anh thì phát hiện cả người anh nóng ran.

Cổ họng Giang Dữ khản đặc phát ra tiếng khò khè, những ngón tay yếu ớt ra dấu "không sao", nhưng dáng vẻ của anh rõ ràng là đang có chuyện.

Lâm Nhất Phàm đỡ anh vào phòng ngủ nghỉ ngơi, còn tôi đi lấy nhiệt kế và t.h.u.ố.c hạ sốt.

Chắc là tối qua Giang Dữ bị ướt sũng, lại hứng gió lạnh nên nhiễm cảm mà bản thân không hề hay biết, nhưng tôi nhớ thể chất của anh trước nay luôn rất tốt cơ mà.

Hồi còn yêu nhau, cho dù tôi có ốm đau bệnh tật, anh túc trực chăm sóc bên cạnh cũng chẳng hề bị lây.

Sau một hồi bận rộn chạy ngược chạy xuôi, nhiệt độ của Giang Dữ đã lên tới 39 độ.

Tôi đành từ chối lời mời của Lâm Nhất Phàm để ở lại chăm sóc anh, cậu ấy tiếc nuối gật đầu:

"Được rồi, vậy có chuyện gì thì gọi tớ nhé. Nhưng mà... Trần Gia này, nếu đã chia tay rồi thì cứ dây dưa mãi thế này cũng không hay lắm, hơn nữa anh ta lại không thể nói chuyện, đối với cậu mà nói thì đúng là một phiền phức."

Nói xong, Lâm Nhất Phàm ngoái đầu nhìn về phía phòng ngủ, xuyên qua khe cửa, cậu ấy vừa vặn chạm phải ánh mắt âm lãnh của người bên trong.

Lâm Nhất Phàm chớp chớp mắt, lại thấy đối phương đã nhắm mắt ngủ say, tựa như ánh mắt ban nãy chỉ là ảo giác.

9

Tôi chăm sóc Giang Dữ suốt một ngày, cơn sốt của anh đã dần hạ xuống nhưng người vẫn còn hầm hập và yếu ớt.

Buổi tối lúc ngủ anh hay đạp chăn, tôi lại phải giúp anh đắp lại đàng hoàng.

Bàn tay nóng rực của anh bỗng níu lấy cổ tay tôi, anh hé môi, khẩu hình vô thanh nhả ra chữ "nóng".

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, gương mặt Giang Dữ ửng hồng đỏ rực, anh vươn tay tự kéo giật quần áo trên người mình.

Bộ đồ ngủ màu xám này là tôi sang nhà anh lấy về, anh giật bung hàng cúc áo, để lộ ra làn da bên trong.

Vì nhiệt độ cơ thể quá cao nên làn da anh cũng ửng lên một tầng màu hồng nhạt, tôi vội vã ngoảnh mặt đi.

Thế nhưng anh lại cố chấp kéo tay tôi áp lên người mình, đôi mắt mờ mịt ngập nước của Giang Dữ u oán nhìn chằm chằm vào tôi.

Anh giơ tay ra dấu: [Em có muốn thử không, bảo bối?]

"Anh, anh sốt đến hồ đồ rồi à?"

Giang Dữ: [Trước đây chẳng phải em từng nói, muốn thử xem dáng vẻ của anh lúc bị sốt sẽ như thế nào sao?]

?

Hồi đó tôi chỉ đùa thôi mà, tôi đâu có điên rồ đến mức đấy.

Tôi vừa định đẩy anh ra, thì đáy mắt Giang Dữ lại xẹt qua tia van nài.

Cổ tay bị anh siết c.h.ặ.t, lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi dính nhớp.

Trong lúc giằng co, cả căn phòng dường như bị nhuốm một luồng không khí mờ ám, tôi cảm thấy Giang Dữ thật sự điên rồi.

Tôi phải khó nhọc lắm mới gạt được tay anh ra, ngay lúc xoay người định rời đi.

Anh vươn người ôm chầm lấy tôi từ phía sau, bên tai tôi truyền đến tiếng nức nở trầm thấp.

Tôi ngoảnh đầu lại thì thấy Giang Dữ đang múa tay: [Anh cũng có thể trở nên rất thú vị mà. Cho anh thêm một cơ hội nữa, có được không?]

Dáng vẻ của anh lúc này thực sự rất quyến rũ, đôi gò má xinh đẹp ửng hồng.

Nhìn vào vừa đáng thương vừa chọc người ta thương xót, nếu là trước kia, tôi chắc chắn đã lao vào chà đạp anh rồi.

Nhưng cứ nghĩ tới việc anh là nam chính trong tiểu thuyết, những suy nghĩ kiều diễm ấy trong phút chốc liền đóng băng.

Nếu Giang Dữ đã được định sẵn là thuộc về một người khác, vậy thì tôi thà từ bỏ anh ngay từ đầu. Tôi trầm mặc nhìn anh, cuối cùng vẫn dứt khoát đẩy anh ra.

Chương 4 - Chàng Câm Nhỏ Muốn Chia Tay Với Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia