Sau khi ký ức tan biến, ta hoàn toàn chẳng nhớ nổi mình từng leo lên cành cây cao, càng không biết trong bụng đang mang cốt nhục của thiên tử, vậy mà vẫn ngày ngày ôm một lòng muốn quyến rũ vị biểu ca đã kế thừa tước Hầu.
Biểu ca của ta xưa nay thanh lãnh, tựa tuyết đọng trên đỉnh núi, chẳng dễ để bất kỳ ai đến gần.
Ta tự tay pha trà dâng đến trước mặt, chàng lại lạnh nhạt bảo mùi hương vương trên thân ta đã làm mất đi vị thanh khiết của chén trà.
Ta cặm cụi thêu một chiếc túi thơm tặng chàng, chàng chỉ liếc qua đôi uyên ương quấn quýt bên trên rồi thản nhiên phán rằng đường kim mũi chỉ quá mức lả lơi.
Đến cả việc ta yêu những bộ váy áo hồng phấn rực rỡ, thích cài trâm ngọc, đeo vòng vàng, chàng trông thấy cũng phải trầm giọng quở trách:
“Không biết giữ khuôn phép.”
Sau đó, chẳng rõ vì cớ gì, chàng còn muốn nhốt ta trong viện suốt ba tháng.
Ta tức đến không chịu nổi, nhân lúc không ai để ý liền trèo tường chạy trốn.
Nào ngờ vừa nhảy xuống, ta đã rơi gọn vào vòng tay một người.