"Năm năm trước, vị hôn phu của tôi bỏ trốn ngay trong ngày cưới."  

"Trái tim tan nát, tôi bước lên sân thượng, định kết thúc tất cả."  

"Chính lúc ấy, Mạnh Thiên đã cứu tôi."  

"Sau đó, chúng tôi bên nhau."  

"Trước thềm hôn lễ, tôi bất ngờ phát hiện mình đã mang thai."  

"Tôi còn chưa kịp báo tin cho anh thì nghe thấy anh nói với người khác."  

"Giang Đường cướp vợ tôi, vậy tôi dĩ nhiên phải cưới vị hôn thê của hắn để trả lại món nợ này."  

"Cười cô ta ư?"  

"Đừng mơ."  

"Đàn bà mà Giang Đường vứt bỏ, tôi càng không thèm."  

"Giang Đường chính là vị hôn phu năm xưa đã bỏ rơi tôi."  

"Tôi thề sẽ không để đàn ông một lần nữa sỉ nhục mình trong ngày cưới."  

"Vậy nên tôi lặng lẽ bỏ đi đứa trẻ rồi biến mất hoàn toàn."  

"Sau này tôi nghe nói người đàn ông vốn luôn im lặng như Mạnh Thiên lại lang thang khắp thế giới."  

"Chỉ để tìm lại người vợ đã rời đi khi đang mang trong mình đứa con của anh."  

"Nhìn tờ giấy xét nghiệm t.h.a.i trong tay, lòng tôi rối bời."  

"Tôi và Mạnh Thiên vốn luôn cẩn thận làm đầy đủ biện pháp."  

"Theo kế hoạch của chúng tôi, chuyện m.a.n.g t.h.a.i phải đợi thêm vài năm nữa mới tính."  

"Nhưng đứa trẻ này đã đến, có lẽ là duyên số."  

"Tôi hít sâu, chỉnh lại tâm trạng rồi đi đến trà thất mà Mạnh Thiên đang quản lý."  

"Trà Thất chưa mở cửa, tôi không làm phiền ai."  

"Cứ thế đi thẳng vào văn phòng anh."  

"Cửa khép hờ trong phòng, ngoài anh còn có anh họ của anh, Mạnh Nham."  

"Tôi vừa định đẩy cửa thì nghe từ miệng Mạnh Nham thốt ra một cái tên quen thuộc."  

"Có tin từ chỗ Giang Đường và Tô Nguyệt rồi."  

"Anh đã gửi vào hộp thư của cậu."  

"Bàn tay tôi khựng lại giữa không trung, đầu óc ong."  

"Giang Đường."  

"Cái tên từng thân thuộc, nay xa lạ đến mức khiến tim tôi run rẩy."  

"Tại sao anh họ của anh ấy lại biết đến hắn?"  

"Một dự cảm chẳng lành dâng lên."  

"Trong phòng, Mạnh Thiên nhìn vào màn hình điện thoại, giọng lạnh băng."  

"Cặp ch.ó đôi kia, tôi sẽ không tha cho chúng."  

"Mạnh Nham thở dài hỏi."  

"Vậy còn Mễ Nguyệt thì sao?"  

"Nghe đến tên tôi, Mạnh Thiên khẽ cười nhạt."  

"Giang Đường cướp vợ tôi, vậy tôi đương nhiên phải cướp vị hôn thê của hắn để trả món nợ này."  

"Tôi đã sắp đặt rồi, chẳng mấy chốc cô ta sẽ mang thai."  

"Hắn đội cho tôi cái mũ xanh, tôi sẽ để vị hôn thê của hắn mang trong bụng đứa con của tôi."  

"Mạnh Nham nhíu mày, không hiểu."  

"Cậu thật sự định cưới cô ấy à?"  

"Cưới cô ta?"  

"Đừng mơ."  

"Người đàn bà mà Giang Đường vứt bỏ, tôi càng không thèm."  

"Giang Đường chính là vị hôn phu năm trước đã bỏ rơi tôi ngay trong ngày cưới."  

"Hóa ra tôi chỉ là công cụ để anh ta trả thù vợ mình và Giang Đường."  

"Cơn choáng váng ập đến, tôi gắng gượng đứng vững rồi lảo đảo rời đi."  

"Trong đầu không ngừng tua lại cuộc trò chuyện giữa Mạnh Thiên và anh họ."  

"Kéo theo ký ức về chuyện 5 năm trước."  

"Giang Đường người đàn ông từng khiến tôi suýt nhảy khỏi sân thượng."  

"Tôi và Giang Đường là thanh mai trúc mã nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược."  

"Tôi trầm tĩnh."  

"Anh thì hoạt bát."  

"Tôi suy nghĩ kỹ càng."  

"Anh lại xề xòa bốc đồng."  

"Chúng tôi bổ khuyết cho nhau một cách kỳ lạ."  

"Giang Đường từng nói, cả đời này anh không thể rời xa tôi."  

"Rằng tôi chính là người anh yêu nhất."  

"Chúng tôi cùng đỗ vào một trường đại học rồi cùng học lên cao học."  

"Ở thành phố xa lạ, chúng tôi nương tựa vào nhau."  

"Cuối cùng cả hai quay về quê hương thành phố Nam Thành."  

"Nam Thành tuy chỉ là một thành phố nhỏ nhưng nhịp sống chậm rãi, ấm áp."  

"Rất đáng để an cư."  

"Công việc ổn định, tình cảm giữa tôi và Giang Đường cũng vững vàng."  

"Chuyện cưới xin được đưa lên bàn tính."  

"Tôi đã nghĩ tôi và Giang Đường sẽ cứ thế bình yên hạnh phúc cả đời."  

"Nhưng trong ngày cưới, anh để lại một đoạn video rồi bỏ trốn."  

"Anh nói anh không thể lừa dối bản thân thêm nữa."  

"Với tôi, anh chỉ có tình cảm như anh em."  

"Anh nói khi học cao học, anh đã gặp được định mệnh đời mình."  

"Anh nói anh đã cố gắng nhưng thực sự không thể buông bỏ cô gái ấy."  

"Cũng không thể cùng tôi bước vào hôn nhân."  

"Anh nói xin lỗi, anh muốn chọn hạnh phúc cho riêng mình."  

"Đoạn video vỏn vẹn một phút."  

"Chỉ bằng những lời ngắn ngủi đó, anh đã phủ nhận tình cảm kéo dài hơn 10 năm giữa chúng tôi."  

"Rồi biến mất hoàn toàn."  

"Còn tôi như một trò cười, mặc váy cưới đứng giữa lễ đường."  

"Hướng chịu ánh nhìn của toàn bộ người thân, bạn bè."  

"Nghe trọn bộ tại kênh Hũ vàng Lớn."  

"Thành phố nhỏ có cái hay, cũng có cái dở."  

"Ở đây tin đồn lan nhanh như gió."  

"Gần như ai cũng quen biết hoặc có họ hàng với nhau."  

"Và chỉ cần có chuyện gì, người ta có thể bàn tán suốt nhiều năm trời."  

"Đó chính là nhược điểm lớn nhất."  

"Chỉ trong một thời gian ngắn, gần như cả thành phố đều biết tôi bị bỏ rơi ngay trong ngày cưới."  

"Tôi bị vứt bỏ trước mặt tất cả mọi người."  

"Ánh mắt thương hại, châm chọc hay chỉ đơn thuần là tò mò nhìn tôi như xem trò vui."  

"Khiến tôi gần như không thể chịu đựng nổi."  

"Ngay cả cha mẹ tôi cũng vì bị người ta bàn ra tán vào mà cảm thấy mất mặt."  

"Đến mức phải nhập viện."  

"Tôi cố gắng gượng dồn hết sức để chăm sóc họ trong bệnh viện."  

"Vậy mà ngay cả ở đó tai tôi vẫn phải nghe những bệnh nhân cùng phòng xì xào về cái đám cưới chấn động của tôi."  

"Cha mẹ bắt đầu oán trách, đổ lỗi cho tôi khiến họ mang nhục."  

"Thậm chí còn cấm tôi ra ngoài."  

"Tôi chịu không nổi những lời chỉ trỏ, ánh mắt soi mói."  

"Trong cơn tuyệt vọng, tôi bước lên sân thượng."  

"Chính lúc ấy, tôi gặp Mạnh Thiên."  

"Chỉ bằng vài lời, anh đã kéo tôi ra khỏi suy nghĩ dại dột."  

"Rồi đưa tôi đến khu vườn nhỏ của bệnh viện."  

"Nhìn những đứa trẻ chạy nhảy tung tăng."  

"Nhìn những bệnh nhân kiên cường bám víu sự sống."  

"Và nghe giọng nói dịu dàng như gió xuân của anh."  

"Trái tim tôi dần được sưởi ấm."  

"Sau này tôi mới biết anh không phải người bản xứ."  

"Anh đến bệnh viện chỉ để thăm bạn."  

"Chúng tôi dần trở nên thân thiết."  

"Khi tôi nói muốn rời Nam Thành, anh là người duy nhất ủng hộ."  

"Rồi tôi quay lại thành phố nơi mình từng học đại học."  

"Còn công việc của Mạnh Thiên cũng ở đó."  

"Anh không phải kiểu đàn ông giỏi nói lời ngọt ngào, thậm chí có chút cứng nhắc."  

"Cửa hàng anh mở là một trà thất mang phong cách cổ điển yên tĩnh."  

"Anh sống một cuộc đời theo khuôn phép, từng bước rõ ràng."  

"Giống hệt tôi trước đây và hoàn toàn trái ngược với Giang Đường."  

"Người luôn thích mạo hiểm và kích thích."  

"Anh đã mất 5 năm để bước vào trái tim vốn đã khép c.h.ặ.t của tôi."  

"Khi anh cầu hôn, tôi thực sự tin rằng mình đã có thể yêu thêm một lần nữa."  

"Nhưng hóa ra tất cả chỉ là một trò lừa."  

"Tôi chẳng qua chỉ là công cụ để anh trả thù vợ cũ và Giang Đường."  

"Ngay cả đứa con trong bụng cũng chỉ là một phần trong kế hoạch trả thù ấy."  

"Tôi loạng choạng trở về nhà, đóng c.h.ặ.t cửa phòng."  

"Điện thoại vang tiếng báo tin nhắn là Mạnh Thiên gửi đến."  

"Vợ à, báo cáo hôm nay nhé, anh đang ăn với anh họ ở nhà hàng."  

"Kèm theo đó là tấm ảnh anh và Mạnh Nham chụp trong một quán ăn riêng tư."  

"Bị vị hôn phu bỏ rơi ngay trong lễ cưới, Mạnh Thiên biết tôi luôn thiếu cảm giác an toàn."  

"Nên tự nguyện đều đặn nhắn tin báo cáo cho tôi."  

"Anh hứa chỉ cần tôi tìm, chắc chắn sẽ tìm thấy anh."  

"Dù tôi từng nói không cần thiết, anh vẫn kiên trì."  

"Ngày đó tôi cảm động bao nhiêu, giờ đây lại thấy buồn nôn bấy nhiêu."  

"Tôi im lặng thật lâu, cuối cùng chỉ gửi lại một sticker."  

"Nếu tôi không phản hồi, e rằng anh sẽ gọi điện."  

"Mà lúc này tôi không thể bình tĩnh để nói chuyện với anh."  

"Anh rất nhạy cảm, tinh tế, chỉ cần nghe giọng chắc chắn sẽ nhận ra tôi có gì đó không ổn."  

"Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại rồi bất giác đứng dậy."  

"Bước về phía phòng làm việc."  

"Đó là nơi Mạnh Thiên vẫn dùng để xử lý công việc."  

"Tôi bật máy tính của anh để tôi yên tâm."  

"Anh hầu như chẳng có phòng bị gì trước tôi."  

"Mọi thứ đều để mở."  

"Tôi nhập mật khẩu, máy tính khởi động."  

"Tôi đăng nhập vào hộp thư của anh."  

"Và rồi tôi thấy được những bức ảnh Mạnh Nham gửi cho anh."  

"Trong ảnh Giang Đường và một cô gái cười rạng rỡ."  

"Mỗi bức ảnh đều có ghi chú ngày tháng và địa điểm."  

"Họ ở biển, họ ở sa mạc, họ ở tận Bắc Cực."  

"Suốt 5 năm qua, họ sống một cuộc đời rực rỡ, tự do, chẳng chút ưu phiền."  

"Còn tôi năm đó chỉ như một cái xác không hồn."  

"Bàn tay tôi siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m."  

"Ngay sau đó tôi tiếp tục thấy những email qua lại suốt mấy năm nay giữa Mạnh Thiên và anh họ của anh."  

"Thì ra năm xưa Mạnh Thiên và Tô Nguyệt cũng là thanh mai trúc mã."  

"Gia thế hai bên môn đăng hộ đối, vừa tốt nghiệp đại học họ đã đính hôn."  

"Nhưng khi học cao học, Tô Nguyệt gặp Giang Đường."  

"Hai con người có tính cách giống nhau, phóng khoáng, ưa mạo hiểm."  

"Va vào nhau như tia sét chạm đất, yêu đến mức kiểm soát."  

"Thế nhưng họ không dám thẳng thắn với người yêu của mình."  

"Tô Nguyệt và Mạnh Thiên là cuộc hôn nhân liên kết gia tộc."  

"Cô không chịu nổi hậu quả nếu thú nhận."  

"Còn Giang Đường, ba mẹ hai bên lại là bạn bè thân thiết mấy chục năm."  

"Anh ta càng không dám trở thành kẻ phá hoại mối quan hệ ấy."  

"Họ đều không dám trở thành tội nhân."  

"Vậy nên họ vừa buông thả, vừa giấu giếm, dè dặt che đậy."  

"Cho đến khi tôi và Giang Đường quay về Nam Thành, họ mới cắt liên lạc."  

"Tôi và Giang Đường chuẩn bị kết hôn, Tô Nguyệt và Mạnh Thiên cũng đi đăng ký kết hôn."  

"Nhưng rồi họ không kìm được nữa."  

"Và thế là trong ngày cưới, Giang Đường bỏ mặc tôi, cùng Tô Nguyệt bỏ trốn."  

"Đợi đến khi nước mắt gần như cạn khô, tôi mới gượng đứng dậy."  

"Trong cơn tê dại, tôi xóa sạch mọi dấu vết trên máy tính rồi rời khỏi phòng làm việc."  

"Tôi từng nghĩ mình đã buông bỏ, nhưng lúc này hận thù lại tràn ngập trong tim."  

"Tôi hận Giang Đường và Tô Nguyệt, những kẻ đã phá nát hạnh phúc của tôi."  

"Tôi cũng hận Mạnh Thiên, người vì báo thù mà không ngần ngại lấy tôi ra làm công cụ."  

"Bọn họ từng người một, tôi đều hận."  

"Tôi cầm điện thoại, bấm số gọi đến một bệnh viện tư."  

"Là Mễ Nguyệt."  

"Làm ơn đặt lịch phá t.h.a.i cho tôi vào ngày mai."

Chương 1 - Chẳng Còn Là Của Nhau - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia