Văn T.ử Kỳ khẽ lắc đầu.

Mộc Xuyên lại tiếp tục nói:

“Chính em là người đột nhiên nói chia tay. Em không giải thích bất cứ điều gì đã trực tiếp tuyên án t.ử cho anh.”

Tôi nhìn anh ấy rồi bất ngờ bật cười:

“Mộc Xuyên, từ khi tôi nói chia tay đến lúc anh sang Mỹ, ở giữa ít nhất cũng có hơn một tháng.”

“Trong hơn một tháng ấy, tin tức tập đoàn Giang đầu tư thất bại, chuỗi vốn bị đứt, công ty bị thâu tóm rồi tuyên bố phá sản xuất hiện đầy trên mặt báo. Anh thật sự không biết sao?”

Đôi môi Mộc Xuyên khẽ mấp máy.

Nhìn xem, anh ấy rõ ràng biết.

Tôi cất giọng đầy mỉa mai:

“Bởi vì anh tức giận. Anh giận vì tôi chủ động nói chia tay. Anh muốn chờ tôi quay lại tìm anh, cúi đầu và xin lỗi.”

“Nhưng anh đã từng nghĩ chưa? Anh là sinh viên Thanh Hoa, sắp sang Mỹ học cao học, có một tương lai vô cùng tươi sáng. Còn tôi đang gánh trên lưng món nợ hàng trăm triệu. Nếu không chia tay, tôi phải nói gì với anh?”

“Bảo anh ở lại cùng tôi trả nợ sao?”

“Tôi không ích kỷ đến mức ấy.”

“Tôi chưa từng cố tình tránh mặt anh. Ngoài lần đến tìm tôi trước lúc ra nước ngoài, anh còn từng tìm tôi thêm lần nào nữa không?”

Trong mối quan hệ giữa tôi và anh ấy, từ trước đến nay luôn là tôi chủ động, tôi cúi đầu, tôi nhường nhịn.

Nhưng tôi cũng là con người, tôi cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Đặc biệt là vào thời điểm tôi cần một người để dựa vào nhất.

Ngay khi tôi yếu đuối nhất, phản ứng đầu tiên của anh ấy không phải ở bên cạnh an ủi tôi, mà là đứng chờ tôi tự mình quay lại cúi đầu xin lỗi.

Một tình yêu như vậy, tôi thà không cần.

19.

Trước khi rời đi, tôi yêu cầu Mộc Xuyên trả lại số tiền năm cấp ba tôi từng cho anh ấy vay để chữa bệnh cho bà nội.

Tiền sửa xe cũng trực tiếp trừ vào khoản đó.

Một trăm nghìn mà Lâm Tuyết chuyển cho tôi hôm ấy, tôi đã lập tức gửi trả lại.

Trước đây, tôi chưa từng nghĩ sẽ đòi Mộc Xuyên trả tiền. Dù sao lúc đó tôi đã nói anh ấy lấy thân báo đáp, mà anh ấy cũng thật sự ở bên cạnh tôi.

Chia tay rồi mới quay lại đòi tiền, chẳng khác gì những người đàn ông sau khi chia tay còn bắt bạn gái trả lại quà.

Tôi vẫn có lòng tự trọng, chuyện đó tôi thật sự không làm nổi.

Nhưng sau này tôi mới hiểu, lòng tự trọng chẳng có tác dụng gì, chỉ có tiền mới là thứ thực tế nhất.

Chẳng phải Mộc Xuyên cũng nghĩ chỉ cần dùng một trăm nghìn là đủ khiến tôi chủ động cúi đầu hay sao?

Anh ấy luôn miệng nói thích tôi, nhưng rõ ràng biết cuộc sống của tôi đang vô cùng khổ sở, phản ứng đầu tiên lại không phải quan tâm mà là dùng chuyện này để ép buộc tôi.

Thật nực cười.

Hơn nữa, đòi lại khoản tiền đó tôi hoàn toàn không cảm thấy áy náy.

Ban đầu chính anh ấy đã nói sẽ trả, thậm chí còn viết giấy vay nợ.

Chỉ là sau khi hai chúng tôi yêu nhau, không ai nhắc lại chuyện đó nữa.

20.

Trong căn phòng trọ nhỏ của tôi.

Văn T.ử Kỳ vén áo lên, còn tôi cúi đầu bôi t.h.u.ố.c cho anh.

Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, hai chúng tôi cứ im lặng nhìn nhau.

Tôi thở dài, vừa định lên tiếng thì Văn T.ử Kỳ bất ngờ nắm lấy tay tôi:

“Giang Miên, đừng đuổi anh đi, được không?”

Tôi lặng lẽ rút tay lại:

“Chúng ta không môn đăng hộ đối, sẽ không có kết quả đâu.”

Anh lập tức chụp lấy tay tôi lần nữa:

“Giang Miên, trong đầu em đang nghĩ gì vậy? Em tưởng anh là công t.ử nhà giàu ở Bắc Kinh sao?”

“Trước kia em cũng từng là thiên kim tiểu thư trong giới đó. Có người như anh hay không, chẳng lẽ em không biết?”

Tôi chớp mắt, nhất thời có chút ngơ ngác.

Văn T.ử Kỳ nói:

“Đi thôi, anh đưa em đi xem gia nghiệp của anh.”

Anh lái xe đưa tôi đến thành phố bên cạnh, tham quan trại nuôi heo rộng hơn tám nghìn mét vuông của gia đình.

Hóa ra cái mà anh gọi là kế thừa gia nghiệp chính là kế thừa trại heo nhà mình.

Anh kể trước đây trại nuôi heo vẫn chưa lớn như hiện tại, công nhân cũng không nhiều. Khi còn nhỏ, anh thường xuyên phải giúp đỡ việc cho heo ăn.

Mẹ anh không thể chịu nổi cuộc sống đó, tức giận ly hôn rồi đưa anh ra nước ngoài.

Sau đó anh lớn lên ở nước ngoài, còn ba anh nhất quyết không chịu từ bỏ nghề nuôi heo, thậm chí còn muốn anh quay về nối nghiệp.

Khi vào đại học, anh trực tiếp chọn một ngành có liên quan đến chăn nuôi. Mẹ anh tức đến mức cắt luôn tiền chu cấp.

Chính trong khoảng thời gian đó, anh lướt Douyin phiên bản quốc tế rồi vô tình nhìn thấy một đoạn video được cắt từ livestream của tôi.

Anh phải tìm đủ mọi cách mới lần ra được tài khoản chính chủ rồi nhấn theo dõi.

Văn T.ử Kỳ nói:

“Anh vốn không phải loại công t.ử bột giống như em tưởng tượng.”

Tôi lúng túng:

“Nhưng mà…”

Văn T.ử Kỳ nghiến răng cắt ngang:

“Em mà còn tiếp tục nói mấy câu không môn đăng hộ đối, anh sẽ hôn c.h.ế.t em.”

Văn T.ử Kỳ nói mà không giữ lời. Tôi rõ ràng còn chưa kịp nói thêm gì, anh đã cúi xuống hôn tôi.

Mà còn hôn ngay trong chuồng heo của gia đình anh.

Mãi đến khi mấy con heo đói phía sau đồng loạt kêu inh ỏi, anh mới chịu buông tôi ra.

Sau đó, anh thuần thục đổ cám đã trộn vào máng cho đàn heo ăn.

Động tác ấy còn thành thạo hơn cả lúc tôi xiên xúc xích.

Thật sự khiến người ta buồn cười đến c.h.ế.t.

21.

Cuối cùng, tôi vẫn không thể từ chối được Văn T.ử Kỳ.

Sau khi hai chúng tôi chính thức ở bên nhau, tôi bảo anh đừng đi cùng tôi bán hàng vỉa hè, cũng không được chạy giao đồ ăn, càng không được tiếp tục nạp quà trong livestream.

Hai chuyện đầu tiên anh hoàn toàn bỏ ngoài tai, còn chuyện nạp quà thì đổi thành trực tiếp chuyển khoản, bên dưới ghi chú rõ ràng “tự nguyện tặng”.