Chạy Nạn: Mang Theo Không Gian Nuôi Cả Nhà Cực Phẩm

Chương 118: Giang Phúc Nhờ Hồng Bà Mai Làm Mối Cho Lục Chương Trình

Lục Thất đưa một cái móc câu cho Lục Lan, sau đó trực tiếp buộc nó vào thắt lưng muội ấy: "Về nhà tỷ sẽ tìm cho muội loại dây vừa làm được thắt lưng vừa buộc được móc câu."

"Dạ." Lục Lan vuốt ve cái móc câu, vẻ mặt vô cùng yêu thích.

"Chờ... chờ một chút..." Tiểu Hà muốn ngăn cản.

Hai tỷ muội đồng thanh nhìn về phía Tiểu Hà: "Có chuyện gì vậy huynh?"

"Các muội không thấy cái này rất nguy hiểm sao?" Phận nữ nhi, ai lại buộc móc câu bên hông, hơn nữa Lục Lan mới chỉ là một tiểu cô nương tám chín tuổi.

Vậy mà một người dám buộc, một người dám nhận.

"Không thấy ạ." Lục Thất nắm chuôi móc câu, cái móc to bằng nắm tay có trọng lượng nhất định, Lục Lan đeo một cái là vừa vặn.

Đợi Lục Lan lớn thêm chút nữa, có thể đeo thêm hai cái.

"Đúng vậy." Lục Lan cũng chẳng thấy nguy hiểm gì, đối với cái móc câu này còn có vẻ yêu thích không buông tay.

Tiểu Hà: "..."

Hai người thật sự không thấy nguy hiểm sao?

Đứa nhỏ thì hớn hở, vẻ mặt vui mừng khôn xiết.

Đứa lớn thì coi đó là lẽ đương nhiên, chẳng thấy có chút vấn đề gì.

Chẳng lẽ?

Người có vấn đề là hắn sao?

Tiểu Hà tự hoài nghi bản thân, đầu óc cứ ong ong hết cả lên.

"Tiểu Hà huynh, đã giữa trưa rồi, muội mời huynh đi ăn cơm nhé, xem như cảm ơn huynh đã dẫn muội đi tìm được món đồ tốt này." Lục Thất chẳng bận tâm Tiểu Hà đang nghĩ gì, trời quá nóng, nàng cần tìm chỗ nghỉ ngơi và ăn chút gì đó bổ sung thể lực.

Tiểu Hà lắc đầu: "Không cần đâu, huynh cũng chỉ tiện tay giúp thôi..."

Nhưng từ chối cũng vô ích.

"Tiểu Lan, nắm lấy áo Đại tỷ." Lục Thất trực tiếp ra tay lôi Tiểu Hà đi.

Tiểu Hà: "..."

Sức lực của Tiểu Thất thật là lớn quá đi!

Hắn bị lôi xềnh xệch đến tận hàng mì.

Hoàn toàn không cho hắn bất kỳ cơ hội từ chối nào.

"Tiểu Hà ca ca, Tiểu Lan rất thích cái móc này, cảm ơn huynh nhiều lắm." Lục Lan vẫn luôn vuốt ve cái móc câu không rời tay, muội ấy thực lòng cảm ơn Tiểu Hà: "Bữa cơm này nhất định không thể thiếu đâu ạ."

Tiểu Hà thấy Lục Lan thật sự rất thích, nhìn bộ dạng tay không rời móc của muội ấy là hắn biết ngay: "Thôi đừng quá tốn kém..."

"Không được, Đại tỷ nói phải có lễ thượng vãng lai mới đúng đạo."

Tiểu Hà: "..."

Hắn chỉ biết gãi đầu cười hì hì.

"Tiểu Lan Hoa nói đúng đấy, ở trên trấn nhờ có huynh giúp đỡ nhiều, chỉ là một bữa cơm mà thôi." Lục Thất xoa xoa cái đầu nhỏ của Lục Lan.

Đã không từ chối được thì cứ việc đón nhận.

Nhìn bát mì lớn đầy ắp, Tiểu Hà kêu lên rằng mình ăn không hết.

Lục Lan lại nhìn Tiểu Hà bằng ánh mắt kinh ngạc: "Tiểu Hà ca ca... huynh yếu quá."

"Khụ khụ khụ khụ..." Tiểu Hà trực tiếp bị lời nói của Lục Lan làm cho nghẹn họng, gương mặt đỏ bừng lên vì sặc, ho mãi không dứt.

Lục Thất véo nhẹ má Lục Lan: "Ngoan ngoãn ăn mì đi, đừng có nói bậy."

"Tiểu Hà ca, huynh không sao chứ..."

Tiểu Hà ngượng ngùng vô cùng, y vội vàng xua tay: "Ta... ta không sao..."

"Ăn nhiều một chút, đừng khách sáo." Lục Thất lại gắp thêm không ít mì vào bát cho Tiểu Hà.

"Đủ rồi, đủ rồi..." Bát mì này đã cao ngất ngưởng rồi.

Đến lúc này Lục Thất mới bưng bát mì của mình lên, Tiểu Hà vừa mới ăn một miếng lại bị sặc tiếp: "Khụ khụ..."

Bát mì này to hơn bát của y tận hai vòng, chẳng lẽ Tiểu Thất bảo bà chủ bưng nguyên cả cái nồi lên luôn sao??

"Sao thế?" Lục Thất nhíu mày, hôm nay Tiểu Hà có vẻ không ổn lắm, sao cứ sặc liên tục vậy.

Tiểu Hà xua tay, thấy con bé Lục Lan ngồi đối diện đang nhìn Lục Thất với ánh mắt đầy sùng bái, y chỉ biết cúi đầu lẳng lặng ăn mì, hèn gì Lục Lan lại bảo y không xong...

So với bát mì này của Lục Thất, y đúng là không xong thật mà!!

Y là một nam nhi đại trượng phu, vậy mà ăn không lại một tiểu cô nương.

Y là một nam nhi đại trượng phu, vậy mà bị một tiểu cô nương dắt đi băng băng, sức lực cũng không bằng nàng nữa!!

Chẳng lẽ, thực sự là do y ăn quá ít sao?

Tiểu Hà rơi vào sự hoài nghi bản thân sâu sắc.

Đang ăn, y không kìm lòng được mà ngẩng đầu lên.

Liền thấy gương mặt nhỏ nhắn của Lục Lan đang nhíu mày, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình.

Vẫn là Đại tỷ lợi hại nhất!!

Tiểu Hà ca ca căn bản không bì kịp.

Đại tỷ là giỏi nhất!

Vốn dĩ Lục Thất đang tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn không hề nhỏ, ở nhà nàng thường phải kìm nén, lúc lên núi mới lén ăn thêm chút bánh mì lót dạ, nên khi lên trấn nàng sẽ không kiềm chế bản thân nữa, kết quả là vô ý để lộ ra sức ăn thực sự.

Lục Lan không thấy có gì bất thường, vì Lục Thất luôn bảo các muội rằng, muốn được giỏi như nàng thì phải ăn thật nhiều cơm.

Thế nên, Lục Thất lợi hại như vậy, ăn nhiều cũng là chuyện bình thường.

Mặc dù ăn không nhiều bằng Lục Thất, nhưng y nhất định phải ăn nhanh hơn nàng.

Lòng hiếu thắng bỗng dưng trỗi dậy, Tiểu Hà không nhìn đông ngó tây nữa mà tập trung tinh thần ăn thật nhanh.

Ba người vùi đầu ăn mì, tiếng húp mì xì xụp vang lên, ai nấy đều ăn đến mức mồ hôi đầm đìa.

"Ấy c.h.ế.t, Giang lão gia... chuyện ngài nói ta làm không được đâu."

Tai Lục Thất rất thính, nàng nghe thấy mấy từ nhạy cảm thì lập tức ngẩng đầu nhìn sang.

Giang Phúc Lai và Hồng bà mai sao?

"Hồng bà mai, bà làm được mà..." Hai người lôi lôi kéo kéo, càng đi càng xa.

Lục Thất bưng bát lên húp cạn nước dùng: "Tiểu Hà ca, huynh giúp ta đưa Tiểu Lan Hoa đến chỗ Hồ đại phu ở Tế Thế Đường nhé, ta còn chút việc bận." Nói đoạn nàng lấy hai lượng bạc đặt lên bàn.

"Hả?" Tiểu Hà ngẩng đầu lên thì đã thấy Lục Thất đứng dậy rồi.

"Tiểu Lan Hoa, muội phải nghe lời Tiểu Hà ca ca, đến Tế Thế Đường cùng Tiểu Triều đợi Đại tỷ tới tìm các muội." Sau khi dặn dò kỹ lưỡng, Lục Thất liền đuổi theo hai người kia.

"Vâng ạ."

Lục Lan tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn.

"Ơ kìa?" Tiểu Hà ngơ ngác tột độ.

Tiểu Thất cứ thế mà đi sao?

Mà con bé Tiểu Lan Hoa này cũng không khóc lóc quấy nhiễu?

Thế này thì cũng quá hiểu chuyện rồi!!

"Tiểu Hà ca ca, huynh phải cố gắng lên nhé, huynh thế này là yếu quá rồi, Tiểu Lan Hoa sắp đuổi kịp huynh đến nơi rồi đấy." Lục Lan lau lau khóe miệng, nhìn Tiểu Hà với vẻ mặt vô cùng chân thành và nghiêm túc.

Tiểu Hà: "..."

Y không xong, y quá yếu rồi!!

Chuyện này y biết rồi mà.

"Ta... ta đưa muội đến Tế Thế Đường vậy." Tiểu Hà thầm nghĩ, y không muốn nhìn thấy Tiểu Lan Hoa thêm một giây nào nữa.

Rõ ràng là một tiểu cô nương xinh xắn, sao cái miệng lại độc như vậy chứ.

Chương 118: Giang Phúc Nhờ Hồng Bà Mai Làm Mối Cho Lục Chương Trình - Chạy Nạn: Mang Theo Không Gian Nuôi Cả Nhà Cực Phẩm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia