Khóe môi cô ấy giật giật, nở một nụ cười cay đắng: "Báo cảnh sát thì có tác dụng gì? Chỉ khiến cả hai chúng mình cùng đi c.h.ế.t thôi. Đừng quá lương thiện nữa Hạ Mẫn, chúng mình đang chạy trốn giữ mạng đấy, cậu có biết thứ đang đuổi theo chúng mình là cái gì không? Chúng mình không cứu nổi người khác đâu, chỉ có thể liều mạng bảo vệ bản thân thôi."
Bờ vai tôi run lên bần bật, nước mắt rơi lã chã: "Tại sao lại như thế này? Văn Mạt, rõ ràng trước đó mọi thứ vẫn tốt đẹp cơ mà, sao đột nhiên lại xảy ra chuyện này cơ chứ?"
Cô ấy ôm tôi vào lòng, khẽ vỗ vỗ vào đầu tôi: "Hạ Mẫn, chúng mình không phải đấng cứu thế. Ích kỷ một chút thì mới sống tiếp được."
Suốt ba năm đại học, đối với tôi, cô ấy không chỉ là bạn cùng phòng mà còn là tri kỷ.
Vừa rồi khi xem video trên diễn đàn, nỗi đau đớn trên mặt cô ấy chẳng kém gì tôi, nhưng cô ấy lại có thêm một phần bình tĩnh hơn tôi.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, cô ấy nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định:
"Hạ Mẫn, chúng mình phải nhanh ch.óng đến Nam Thành. Chỉ có ở đó mới có được một tia sống sót."
"Cậu tin tớ không? Đi cùng tớ."
Tôi gật đầu: "Văn Mạt, tớ tin cậu."
Những thắc mắc, vô vàn câu hỏi không lời đáp tạm thời bị tôi nén xuống. Ngay khi chúng tôi chuẩn bị khởi hành rời đi thì một số điện thoại lạ gọi đến.
Văn Mạt bắt máy, cô ấy không lên tiếng, chỉ im lặng nghe người ở đầu dây bên kia nói.
Một lúc sau, cô ấy cúp máy, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Tôi nhìn cô ấy hít một hơi thật sâu để bình ổn lại cảm xúc rồi mới quay sang nhìn tôi: "Đi thôi, tiếp theo chúng mình phải vội vã đi suốt ngày đêm rồi."
Tôi gật đầu, nhưng bị cô ấy gọi lại: "Đưa điện thoại cho tớ."
Dưới sự chứng kiến của tôi, cô ấy rút thẻ SIM của cả hai đứa ra, dùng sức bẻ gãy nát rồi ném thẳng vào đống cỏ dại bên đường.
Làm những việc này, cô ấy thậm chí không hề ngẩng đầu lên, như thể biết trước tôi định hỏi gì nên trực tiếp trả lời luôn:
"Điện thoại có dính khí tức của chúng mình, rất dễ khiến ‘hắn’ định vị được vị trí. Tiếp theo, chúng mình còn phải ném bỏ thêm một vài thứ nữa."
Lời cô ấy nói nhanh ch.óng được giải thích ngay sau đó.
Sau khi rời khỏi Bắc Thành, chúng tôi ghé vào một cửa hàng quần áo tư nhân mua lại hai bộ đồ mới, quần áo cũ đều bị vứt vào thùng rác.
Ngay cả giày và túi xách cũng bị thay sạch sẽ từ đầu đến chân.
Đến cả chiếc ví đựng tiền mặt của Văn Mạt cũng được đổi mới.
Tôi lại leo lên xe máy của cô ấy, khẽ ghé vào tai cô ấy hỏi: "Thay toàn bộ đồ đạc thế này rồi thì sẽ không bị bám theo nữa đúng không?"
Cô ấy đáp: "Tạm thời thì không. Chúng mình đã thoát khỏi 'lãnh địa' của ‘hắn’, trong thời gian ngắn ‘hắn’ không tìm thấy chúng mình ngay được đâu."
Tôi hiểu ý trong lời nói của cô ấy, trong lúc ‘hắn’ chưa phát hiện ra, khoảng thời gian đó chính là khoảng thời gian chạy trốn vô cùng quý giá!
Bây giờ, thời gian đã trở thành thứ cấp bách nhất.
Tôi và Văn Mạt gần như đang đua tốc độ với thần c.h.ế.t!
3
Mặc dù không biết thứ đó rốt cuộc là cái gì.
Nhưng có thể khiến cả một tòa ký túc xá c.h.ế.t sạch chỉ trong một đêm, lại ép chúng tôi phải bỏ chạy trối c.h.ế.t thế này, e rằng đó là một tồn tại cực kỳ đáng sợ.
Tôi nhớ lại những gì Văn Mạt từng nói trước đây: ‘Hắn’ không thể gọi tên, không thể nhìn trực diện, không thể nhắc tới.
Trong lòng khẽ xao động. Đúng lúc này, bên tai hình như lại vang lên giọng nói khàn khàn quái đản trong giấc mơ kia:
"Quay về đi, đừng đi về phía Tây, quay về đi, mau quay về..."
Đầu đau như kim châm, tôi gục đầu vào gáy Văn Mạt, cố gắng hết sức để chặn đứng giọng nói ấy.
Không biết đã trải qua bao lâu, Văn Mạt dừng xe, tiếng động kỳ quái kia mới từ từ biến mất.
Cô ấy xách túi lên, nói với tôi: "Hạ Mẫn, tiếp theo chúng mình phải đi bộ một đoạn rồi."
Tôi ngẩng đầu, dáo dác nhìn xung quanh.
Bây giờ chúng tôi chắc đang ở gần một xưởng chế biến bỏ hoang, phía trước là một dòng sông nhỏ, hai bên bờ sông là những t.h.ả.m cỏ xanh mờ.
Tôi không hỏi thêm gì nữa, có nói gì thì cũng phải đến điểm dừng chân mới tính tiếp được.
Tôi đi theo sau Văn Mạt, đi bộ hơn mười cây số, giữa đường chỉ ăn hai miếng bánh quy nén và uống chút nước.
Cũng may hồi đại học tôi hay tập thể d.ụ.c buổi sáng nên tích lũy được chút thể lực, bằng không đã gục từ lâu rồi.
Càng đi về phía trước, t.h.ả.m cỏ càng thưa thớt. Bên đống đá ngổn ngang, tôi nhìn thấy một căn nhà tranh dựng tạm bợ.
Tuy sơ sài nhưng lại là nơi dừng chân tối nay của chúng tôi.
Văn Mạt, người suốt chặng đường luôn căng thẳng như dây đàn, sau khi bước vào nhà mới rốt cuộc trút được một hơi thở phào.
Từ lúc nào không hay, trên trán cô ấy đã lấm tấm mồ hôi.
Tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi cho cô ấy, rồi ngó nghiêng đ.á.n.h giá căn nhà tranh này.
Trong nhà không có giường, chỉ có "giường" được vun bằng rơm rạ, ngoài ra chẳng còn thứ gì khác.
Nhưng đối với tôi, đây đã là một nơi nghỉ ngơi quá đỗi quý giá rồi.
Tôi nằm trên đống rơm, ăn tạm chút đồ ăn rồi mới cất tiếng hỏi:
"Văn Mạt, thứ chúng mình đang trốn tránh rốt cuộc là cái gì vậy?"
Nhắc đến ‘hắn’, trong mắt Văn Mạt lóe lên một tia sợ hãi. Cô ấy ăn một lát bánh mì, nhai chậm rãi rồi nửa ngày sau mới từ từ lên tiếng:
"‘Hắn’ không phải là một tồn tại duy vật."
Tôi gật đầu, tiếp tục lắng nghe cô ấy nói.
"Căn nhà tranh này được dựng bằng loại cỏ lấy từ phía Tây sang, có thể tạm thời ngăn cách khí tức của chúng mình. Hạ Mẫn, tớ không thể miêu tả cụ thể ‘hắn’ rốt cuộc là loại tồn tại như thế nào."
"Cậu chỉ cần nhớ rõ chúng mình không được quay đầu nhìn, không được chủ động nghĩ đến ‘hắn’, không được miêu tả về ‘hắn’. Nói cách khác, chúng mình không được phép cảm ứng với ‘hắn’."