Mẹ tôi từ quê lặn lội lên thành phố thăm tôi.

Bà chỉ vô ý làm rơi một sợi tóc xuống sàn nhà, vậy mà mẹ chồng tôi đã lập tức sa sầm mặt, nổi giận đùng đùng.

“Phiền phức c.h.ế.t đi được! Cái thứ bẩn thỉu này từ đâu chui ra vậy? Nhà cửa đang sạch sẽ thế này mà bị làm cho dơ dáy hết cả!”

Mẹ tôi bị mắng đến mức cúi gằm xuống, vừa ngượng ngùng vừa tủi thân đến không biết phải đặt tay chân vào đâu.

Tôi quay sang nhìn chồng, cứ nghĩ ít nhất anh ta sẽ mở miệng nói đỡ cho mẹ tôi một câu.

Nhưng Chu Minh Vũ lại cầm cả rổ trứng gà quê mà mẹ tôi vất vả mang lên, thẳng tay ném vào thùng rác.

“Nhà tôi ai cũng sạch sẽ, sống cũng có quy củ. Sau này đừng mang mấy thứ quê mùa này vào nhà nữa, đầy vi khuẩn.”

Tôi không tranh cãi, cũng chẳng khóc lóc làm ầm lên.

Tôi chỉ lặng lẽ liên hệ với môi giới bất động sản, treo bán căn nhà mà trước khi kết hôn tôi đã dùng tiền riêng mua đứt.

Nếu cả nhà bọn họ đã sợ bẩn đến thế, vậy sau này cũng đừng tiếp tục ở trong căn nhà do tôi mua nữa.

Đỡ làm bẩn đôi chân cao quý của họ.

Nhìn rổ trứng gà quê mình nâng niu suốt đường đi bị ném vỡ trong thùng rác, mẹ tôi đau lòng đến mức mắt hơi đỏ lên.

Nhưng bà vẫn chỉ rụt rè lên tiếng giải thích.

“Minh Vũ à, lần trước mẹ thấy con đăng bài nói thích ăn trứng gà ta, nên mẹ mới cố ý mang lên cho con một ít.”

Chu Minh Vũ bóp một đống nước rửa tay ra lòng bàn tay, vừa chà xát vừa mất kiên nhẫn đáp.

“Có giống nhau đâu? Trứng gà ta lần trước là sếp anh tặng.”

Một tuần trước, sếp của Chu Minh Vũ tiện tay cho anh ta một rổ trứng gà ta.

Trứng vừa nhỏ vừa thô, trên vỏ thậm chí còn dính chút phân gà.

Vậy mà Chu Minh Vũ lại trân trọng như nhận được báu vật, ôm về nhà rồi cầm trên tay chụp ảnh đăng lên mạng xã hội.

“Lần đầu được ăn trứng gà ta ngon thế này. Cảm ơn món quà ý nghĩa!”

Mẹ tôi nhìn thấy bài đăng ấy, cứ tưởng Chu Minh Vũ thật lòng thích ăn trứng gà ta.

Bà bèn ở nhà lựa hết những quả to nhất, ngon nhất, cẩn thận gói lại rồi mang lên cho anh ta.

Những quả trứng ấy là thứ bà ôm trong lòng suốt ba mươi bảy tiếng trên chuyến tàu chậm từ quê lên thành phố.

Ấy vậy mà bà vừa bước vào nhà chưa đầy hai phút, tất cả đã bị Chu Minh Vũ ném thẳng vào thùng rác.

Nghe anh ta nói xong, mẹ tôi đứng sững tại chỗ.

Giống như trong khoảnh khắc ấy, bà bỗng hiểu ra tất cả.

Trong mắt bà lướt qua một vẻ hụt hẫng rất khẽ, rồi bà cúi đầu, không nói thêm câu nào nữa.

Đúng lúc đó, em chồng tôi dắt con gái từ phòng khách đi ra, ánh mắt nhìn tôi đầy dò xét.

“Chị dâu, mẹ chị đến muộn thế này, không phải định ngủ lại đây đấy chứ?”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, mẹ chồng đã lập tức cao giọng.

“Ngủ lại cái gì?”

“Phòng khách con gái mẹ và bé Đường Đường đã ngủ rồi. Căn nhà này còn chỗ nào cho bà ấy ngủ nữa?”

Chu Minh Vũ cũng liếc mẹ tôi bằng ánh mắt khó chịu, sau đó quay sang nói với tôi.

“Vợ à, gần đây em gái anh với cháu gái anh sẽ ở nhà mình một thời gian. Nhà mình đúng là không còn phòng trống thật.”

“Ngay cổng khu nhà chẳng phải có một nhà nghỉ đó sao? Sáu mươi tệ một đêm, cũng rẻ mà. Để mẹ em ra đó ngủ đi, tiền anh trả.”

Nói xong, Chu Minh Vũ rút từ trong túi ra một tờ một trăm tệ rồi đưa cho tôi.

Vẻ mặt anh ta lúc đó cứ như thể bản thân vừa ban xuống một ân huệ lớn lao lắm.

Tôi nhìn tờ tiền nhăn nhúm kia, chỉ thấy buồn cười đến tận cùng.

Căn nhà này là tài sản tôi mua đứt trước khi kết hôn.

Ba phòng ngủ, một phòng khách, rộng rãi sáng sủa.

Mẹ tôi chưa từng ở trong căn nhà này dù chỉ một ngày.

Sau khi kết hôn, Chu Minh Vũ trả căn nhà anh ta thuê rồi dọn đến ở cùng tôi.

Không lâu sau đó, anh ta lại nói mẹ mình ở quê một mình cô quạnh, hỏi tôi có thể đón bà lên ở một thời gian không.

Tôi nghĩ nhà cũng đủ rộng, nên mềm lòng đồng ý.

Nhưng cái gọi là “một thời gian” ấy kéo dài suốt ba năm ròng.

Không chỉ Chu Minh Vũ và mẹ chồng tôi ở lì trong nhà, ngay cả em chồng cũng thường xuyên dắt con gái đến tá túc, mỗi lần đến là ở vài tháng.

Đồ chơi của đứa bé vứt lung tung khắp nơi.

Trên sofa lúc nào cũng đầy vụn bánh kẹo.

Sàn nhà vệ sinh thì khi nào cũng có tóc rụng và những vệt nước loang lổ.

Chỉ cần hai mẹ con họ xuất hiện, căn nhà của tôi sẽ lập tức biến thành một bãi chiến trường vừa bừa vừa bẩn.

Có lần tôi thật sự không nhịn nổi nữa, liền nhắc em chồng để ý vệ sinh một chút.

Mẹ chồng lập tức đứng ra làm người hòa giải.

“Nhà cửa phải hơi bừa một chút mới có hơi người. Sạch quá thì còn gì giống nhà nữa?”

Chu Minh Vũ cũng khuyên tôi bằng giọng như thể tôi mới là người khó tính.

“Nhà anh sống như vậy nửa đời rồi, không thể sửa ngay một sớm một chiều được. Em thông cảm thêm một chút đi.”

Còn bây giờ thì sao?

Mẹ tôi chỉ mới làm rơi đúng một sợi tóc.

Bọn họ đã ghét bỏ đến mức muốn đuổi bà ra ngoài ngay trong đêm.

Tôi đẩy bàn tay đang cầm tiền của Chu Minh Vũ ra, lạnh giọng nói.

“Hôm nay mẹ em không đi đâu hết.”

“Bà sẽ ở lại nhà.”

Vừa nghe vậy, mẹ chồng lập tức hoảng lên.

“Vãn Ninh, nhà này tổng cộng chỉ có ba phòng. Con với Minh Vũ một phòng, mẹ một phòng, con gái mẹ và cháu ngoại một phòng. Con bảo mẹ con ngủ ở đâu?”