Tiêu Nghiễn từ phía sau ta nắm lấy cổ tay huynh ấy, trên mặt vẫn còn nụ cười: “Buông phu nhân của ta ra.”

“Nếu còn không buông… ta sẽ thay ngươi buông.”

Cô nương Tạ Lâm Xuyên dẫn về lặng lẽ lui tới bên xe.

Nàng không hiểu quan hệ trước mắt, chỉ nhỏ giọng hỏi có cần vào bái kiến dì trước hay không.

Tạ Lâm Xuyên lại như không nghe thấy, trong mắt chỉ còn váy áo của ta và bàn tay Tiêu Nghiễn.

Dì nhìn thấy vết đỏ nhanh ch.óng nổi lên trên cổ tay ta, sắc mặt lập tức sa xuống.

Dì bảo hạ nhân đỡ cô nương kia vào trong, lại sai quản sự đuổi hết đám tôi tớ đang vây xem trước cửa đi.

Ngón tay Tiêu Nghiễn chỉ hơi dùng sức, Tạ Lâm Xuyên đã đau đến đổi sắc mặt.

Chàng không nhân cơ hội làm người bị thương, đợi đối phương buông tay liền lùi về trước mặt ta, để ta tự mình lựa chọn có mở miệng hay không.

Lâm Vũ đứng bên xe, ánh mắt đảo qua giữa Tạ Lâm Xuyên và chúng ta, vẻ đoan trang trên mặt biến thành kinh ngạc nghi ngờ.

Hiển nhiên nàng chưa từng nghe huynh ấy nhắc trong phủ còn có một hôn ước cũ như vậy.

Tạ Lâm Xuyên đau đớn buông tay, Tiêu Nghiễn tiến nửa bước, chắn ta kín mít ở phía sau.

Lúc này huynh ấy mới nhìn rõ hoa văn gần giống nhau trên tay áo hai chúng ta, cũng nhìn thấy ta tự nhiên nắm lấy tay Tiêu Nghiễn.

“Muội thành thân rồi?”

Giọng huynh ấy căng cứng: “Chuyện xảy ra khi nào?”

“Lá thư kia lại là thật sao?”

“Ta còn tưởng các người lại ép ta trở về.”

Ta xoa cánh tay đã đỏ lên, không tìm bậc thang cho sự hiểu lầm của huynh ấy: “Thiệp cưới và thư nhà đều đã đưa tới tay huynh, là chính huynh không tin.”

“Nhưng muội đã đợi ta bao nhiêu năm, sao có thể nói gả là gả?”

“Hồi nhỏ dì nói sau này ta sẽ gả cho huynh, ta quả thật từng tin.”

Ta nhìn huynh ấy: “Về sau huynh hết lần này đến lần khác giẫm thể diện của ta xuống, khiến ta cảm thấy mặc áo, ăn cơm, nói cười đều là sai.”

“Ta đã sớm không muốn gả cho huynh nữa, cũng không còn thích huynh.”

Môi Tạ Lâm Xuyên trắng bệch, còn muốn nhắc lại lời cũ: “Ta làm vậy là… vì nghĩ cho muội.”

Dì giơ tay tát Tạ Lâm Xuyên một cái, giọng còn cứng hơn cả tiếng bạt tai: “Khi không chịu cưới thì đủ đường nh.ụ.c m.ạ nó, giờ nó gả cho người khác rồi, con lại trở về kéo kéo lôi lôi.”

“Trên đời không có đạo lý như thế.”

“Mẫu thân, ngay cả người cũng…”

Huynh ấy ôm mặt, như lần đầu tiên nhìn rõ dì sẽ đứng về phía ta.

Dì lại chỉ bảo huynh ấy nhớ kỹ, từ nay về sau ta chỉ là biểu muội của huynh ấy.

Nếu còn dám đưa tay, trước tiên phải qua cửa của dì.

Trên xe ngựa trở về, ta hỏi Tiêu Nghiễn có để bụng hay không.

Chàng ôm ta ngồi lên đùi mình, chỉ cúi đầu xem vết đỏ trên cánh tay: “Ta để bụng vì mình đến quá muộn.”

“Nếu có thể gặp nàng sớm hơn thì tốt biết bao.”

Ta hôn lên trán chàng một cái, chàng lập tức ôm ta c.h.ặ.t hơn, nghiêm túc nói những ngày tháng còn lại đều để chàng bù lại.

Câu “vì sao không đợi ta” của Tạ Lâm Xuyên nghe như thâm tình, thực chất vẫn mặc nhiên cho rằng ta phải đứng yên ở chỗ cũ.

Huynh ấy không hỏi ta sống có tốt không, chỉ để ý vì sao khi mình quay đầu lại, thứ vốn thuộc về mình đã không còn.

Cái tát của dì cũng không chỉ là thay ta trút giận.

Cuối cùng dì không còn đẩy sự tùy hứng của con trai ruột lên người ta, cũng không còn khuyên ta nhịn thêm một bước để đổi lấy vẻ hòa thuận ngoài mặt của cả nhà.

Xe ngựa dừng trước cổng phủ Công chúa, Tiêu Nghiễn xuống trước rồi chìa tay về phía ta.

Ta không còn như ngày trước lo tư thế có đủ đoan trang hay không, nắm tay chàng liền nhảy xuống xe.

Chàng đứng bên cạnh cười vui như vừa thắng một trận lớn.

Tối hôm ấy, chàng không truy hỏi thời niên thiếu ta từng thích Tạ Lâm Xuyên sâu đậm đến mức nào, chỉ sai người mang t.h.u.ố.c tiêu sưng tới, cũng như thường lệ cùng ta về nhà dì, không thay ta cắt đứt tình thân.

Về sau Tạ Lâm Xuyên mấy lần tới phủ Công chúa xin gặp, ta một lần cũng không gặp.

Dì sợ huynh ấy gây ra chuyện càng khó coi, dứt khoát sai người khóa cửa viện, chỉ cho phép thư đồng đưa cơm đưa nước.

Tạ Minh Châu tới thăm ta, nói ca ca nàng ngày nào cũng ngồi trước chiếc rương cũ, lật món tua quạt ta tặng hồi nhỏ, miệng lặp đi lặp lại rằng chuyện vốn không nên thành ra thế này.

Nàng nói được nửa chừng thì bỗng dừng lại.

Ta hỏi tiếp, nàng mới nhỏ giọng nói: “Huynh ấy còn nói tỷ vốn nên là… quý thiếp của huynh ấy.”

Tạ Minh Châu sợ ta giận, vội giải thích thay dì rằng mấy ngày nay ca ca giống như trúng tà, dì vừa nghe câu ấy đã lập tức cho huynh ấy thêm một bạt tai.

Ta không nổi giận, trong đầu lại hiện lên giấc mộng đã từng mơ rất nhiều lần.

Trong mộng, cuối con phố dài là một đoàn đưa tang kéo mãi không thấy điểm cuối, cờ trắng che khuất ánh trời.

Ta đứng bên đường, n.g.ự.c nặng tới mức gần như không thở nổi.

Ta hỏi tỳ nữ là tang lễ của vị trọng thần nào, nàng hoảng hốt lắc đầu: “Không phải… là quận…”

Mỗi lần đến đây, giấc mộng đều đứt đoạn.

Ta chỉ nhớ mình trong mộng sống vô cùng khổ sở, chưa từng cố truy tới nửa câu sau.

Hai chữ “quý thiếp” nối những giấc mộng rời rạc lại với nhau.

Nếu ta thật sự bị Tạ Lâm Xuyên nạp vào hậu viện, cảm giác tuyệt vọng gần như nhấn chìm con người ấy liền có nguồn cơn.

Nhưng đại tang kia rốt cuộc tiễn ai?

Càng nghĩ ta càng bất an, sáng hôm sau liền đến Tạ phủ, đi thẳng tới tiểu Phật đường của dì.

Trong mộng, ta luôn mặc váy áo màu nhạt, đi đường cúi thấp đầu, tỳ nữ bên cạnh cũng không dám lớn tiếng nói chuyện.

5 - Chê Ta Phô Trương? Ta Thành Quận Vương Phi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia