Người đứng giữa điện, từ trên cao nhìn xuống ba kẻ đang phủ phục dưới đất.
Cuối cùng, ánh mắt Người dừng trên thân thể đang co rúm của Thẩm Thanh Hà.
“Thẩm Thanh Hà, ngươi quả thật rất có bản lĩnh.”
“Thám hoa lang vì ngươi mà mất sạch công danh, Thái t.ử vì ngươi mà muốn dọn trống quốc khố, nay ngay cả tướng quân của trẫm cũng vì ngươi mà dám khấu trừ quân lương.”
“Bước tiếp theo, có phải ngươi còn muốn xúi Thái t.ử dời cả long ỷ của trẫm đến cho ngươi ngồi hay không?”
Thân thể Thẩm Thanh Hà run lên dữ dội, nước mắt lập tức trào ra.
“Bệ hạ, thần nữ… thần nữ không có. Thần nữ chỉ thuận miệng nói một câu thôi, thần nữ thật sự không biết quân lương quan trọng đến vậy…”
【Ừm… chuyện này có thật không vậy? Nữ chính có phải quá ngu rồi không? Không xem nổi nữa.】
【Xấu hổ quá đi. Sao bé cưng lại có thể nói như vậy chứ?】
【Nàng ta vốn ngu mà. Cứ tưởng mình là nữ t.ử xuyên không thì muốn làm gì cũng được. Thế giới này căn bản không đơn giản như nàng ta nghĩ. Người ở đây đều là người sống sờ sờ đó.】
Rõ ràng Hoàng đế cũng bị câu nói ấy chọc giận không nhẹ.
“Ngươi thuận miệng nói một câu, Tiêu Diễn liền dám khấu trừ quân lương của tướng sĩ biên cương. Ngươi thuận miệng nói một câu, Thái t.ử liền muốn lấy cống phẩm trong quốc khố cho ngươi. Thẩm Thanh Hà, lời nói thuận miệng của ngươi xem ra còn có trọng lượng hơn cả thánh chỉ của trẫm!”
Thẩm Thanh Hà khóc đến không thốt nổi thành lời, chỉ biết liều mạng lắc đầu.
Triệu Thụy Dương quỳ dưới đất.
Máu trên trán chàng chảy dọc xuống gò má, nhưng chàng đã chẳng còn tâm trí lau đi.
“Phụ hoàng! Đều là lỗi của nhi thần! Nhi thần nhất thời bị mê muội tâm trí!”
“Thanh Hà không hiểu những chuyện này. Nàng chỉ bị nhi thần chiều hư, nàng căn bản không biết những thứ ấy nghiêm trọng ra sao.”
“Câm miệng!”
Hoàng đế đột ngột quay đầu nhìn chàng, lửa giận trong mắt gần như có thể thiêu cháy cả nóc điện.
“Ngươi còn mặt mũi cầu tình cho nàng ta? Quân lương! Đó là tiền bán mạng của tướng sĩ ngoài biên cương!”
“Tiêu Diễn! Ngươi là thống soái quân đội, vậy mà vì một nữ nhân lại dám khấu trừ quân lương của binh sĩ dưới trướng. Ngươi có còn xứng với những người lính đã giao mạng mình cho ngươi không?”
Tiêu Diễn quỳ dưới đất, lưng vẫn thẳng, nhưng sắc mặt đã xám xịt như tro tàn.
Chàng ta hé môi, cuối cùng chỉ cúi đầu thật nặng.
“Thần biết tội.”
Ta đứng sau Hoàng hậu, cách bọn họ vài bước, yên lặng nhìn tất cả.
Cảnh này quả thật rất đáng xem.
Sau cùng, Hoàng đế mang theo cơn giận ngút trời rời khỏi Đông cung.
Hoàng hậu cũng quay lưng đi, bỏ lại tiếng cầu xin khản đặc của Triệu Thụy Dương phía sau.
Khi trở về cung, gương mặt Hoàng hậu đầy vẻ mệt mỏi.
“Có phải bản cung đã thay nó tính toán quá nhiều, nên mới khiến nó không biết trời cao đất dày đến mức này không?”
Ta nhẹ nhàng lắc đầu.
Đó không phải lỗi của Hoàng hậu.
Là Triệu Thụy Dương đã hỏng từ tận gốc rễ.
Sau ngày hôm ấy, Hoàng đế hạ lệnh cho Đại Lý Tự và Cẩm Y Vệ liên thủ điều tra toàn bộ công vụ Đông cung từng xử lý.
Không điều tra thì thôi, vừa điều tra đã khiến triều đình chấn động.
Những việc lớn nhỏ mà Triệu Thụy Dương chạm tay vào trong mấy năm qua, hầu như chuyện nào cũng có vấn đề.
Nhẹ thì khoản tiền cấp phát không khớp.
Nặng thì quy trình điều động quân nhu chỉ còn là lớp vỏ rỗng.
Mà trong rất nhiều mắt xích ấy, bóng dáng Thẩm Thanh Hà mơ hồ hiện ra không chỉ một lần.
Nàng ta vốn chỉ là nữ t.ử khuê các, vậy mà lại biết quá nhiều chuyện cơ mật trong triều.
Đây đã không còn là sủng ái nữa.
Đây là đem nửa giang sơn giao vào tay nàng ta làm trò chơi.
Ba ngày sau, thánh chỉ ban xuống.
Thái t.ử Triệu Thụy Dương thất đức ngu muội, dung túng nữ quyến can dự triều chính, tự ý dò xét cơ mật quân vụ, vọng nghị cống phẩm quốc khố.
Từ nay phế bỏ ngôi vị Thái t.ử, giáng làm thứ dân, giam vào Tông Nhân Phủ, suốt đời không được bước ra ngoài.
Tiêu Diễn khấu trừ quân lương, biển thủ làm lợi riêng, phụ thánh ân, phụ tướng sĩ.
Tước bỏ toàn bộ chức vụ trong quân, ba ngày sau xử trảm.
Thẩm Thanh Hà nhiều lần can dự triều chính, xúi giục đại thần, dụ dỗ Thái t.ử đi vào đường thất đức, tội không thể tha.
Ba ngày sau, nàng ta cũng bị c.h.é.m đầu tại Ngọ Môn.
Ba đạo thánh chỉ vừa ban xuống, cả kinh thành như nổi sóng.
Mẫu thân Thẩm Thanh Hà khóc đến ngất đi trong phủ.
Thẩm phụ quỳ ngoài cửa cung, dập đầu suốt một ngày, nhưng đến cuối cùng ngay cả mặt Hoàng hậu cũng không được gặp.
Khi Triệu Thụy Dương bị lôi ra khỏi Đông cung, chàng vẫn khản giọng gọi “Thanh Hà”, “Thanh Hà” không ngừng, như kẻ đã mất trí.
Nội thị giữ c.h.ặ.t lấy chàng, gương mặt không chút cảm xúc, rồi nhét chàng vào xe ngựa đưa đến Tông Nhân Phủ.
【Truyện đoàn sủng biến thành truyện đoàn diệt rồi. Tác giả, ngươi còn là người không?】
【Ta hận nữ phụ quá! Nếu nàng ta không lắm lời đi cáo trạng, mọi chuyện căn bản sẽ không thành ra thế này!】
【Người trên lầu, đến giờ vẫn còn trách nữ phụ được à? Rõ ràng Thái t.ử và Tiêu Diễn tự làm ra những chuyện dơ bẩn ấy, bị vạch trần rồi lại quay sang trách người vạch trần sao?】
Những hàng chữ đen dần dần nhạt đi giữa vô số lời tranh cãi.
Ta đứng trong sân, ngẩng đầu nhìn khoảng trời xanh trong trên cao.
Khóe môi ta khẽ cong lên.
Cuối cùng, thế gian này cũng được yên tĩnh rồi.
HẾT.