Chương 5

"Đó mà cũng gọi là lý do?"

Lâm Yến Chi suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp:

"Sau đó ta mới biết..."

"Nàng tỉnh táo, quyết đoán, làm việc dứt khoát."

"Biết chăm sóc tổ mẫu."

"Cũng biết tính toán cho chính mình."

"Thích đọc hồ sơ các vụ án cũ."

"Thích ăn bánh phù dung."

"Không thích cây mai."

Ban đầu ta còn cố nhịn cười.

Nhưng nghe đến những câu sau...

Ta bỗng không cười nổi nữa.

Hắn nói rất chậm.

Từng câu, từng chữ...

Giống như đang thuật lại tình tiết của một vụ án.

Mà cũng giống như...

Đang nghiêm túc ghi nhớ từng sở thích, từng điều chán ghét của ta.

"Chuyện giữa nàng và Tạ gia..."

"Không phải là phiền phức."

"Là Tạ gia vô lễ."

"Nếu nàng đồng ý gả cho ta..."

"Lâm gia sẽ không để nàng phải ở viện phụ."

"Không để nàng quản những chuyện vốn không thuộc về mình."

"Cũng không để nàng phải trả giá thay cho ân tình của người khác."

Chuỗi tràng hạt trong tay tổ mẫu khựng lại.

Hốc mắt ta bỗng nóng lên.

Kiếp trước...

Ai cũng khen ta biết quán xuyến gia đình.

Biết điều.

Hiểu lễ nghĩa.

Họ khen ta...

Nhưng cũng chính những lời khen ấy đã biến thành sợi dây trói buộc ta.

Trói c.h.ặ.t ta suốt nửa đời.

Lâm Yến Chi thì khác.

Điều hắn nói...

Không phải những điều ấy.

Hắn nói...

Sẽ không để ta phải trả giá thay cho ân tình của bất kỳ ai.

Tổ mẫu im lặng rất lâu.

"Nếu sau này Chi Chi đổi ý, không muốn gả nữa thì sao?"

Lâm Yến Chi đáp ngay:

"Trước khi định ngày thành thân..."

"Nàng có thể hối hôn bất cứ lúc nào."

Tổ mẫu lại hỏi:

"Vậy nếu đã định ngày thành thân rồi thì sao?"

Lâm Yến Chi bình tĩnh đáp:

"Nếu ta làm sai..."

"Nàng vẫn có thể hối hôn."

Cuối cùng tổ mẫu cũng bật cười.

"Người của Đại Lý Tự..."

"Đều nói lý lẽ như vậy sao?"

Lâm Yến Chi nghiêm túc trả lời:

"Không hẳn."

Tổ mẫu nhất thời vừa buồn cười, vừa bất lực.

...

Sau đó, tổ mẫu hỏi ta có bằng lòng hay không.

Ta nhìn bóng dáng thẳng tắp ngoài tấm bình phong.

Khẽ gật đầu.

"Con bằng lòng."

Dường như Lâm Yến Chi đã nghe thấy.

Hắn bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Dù bị tấm bình phong che khuất, không nhìn rõ nét mặt ta...

Nhưng vành tai hắn...

Vẫn đỏ bừng.

Sau khi đính hôn, Lâm Yến Chi sai người mang đến cho ta một bản vẽ sân viện.

Hắn nói, đó là sân viện của hắn ở Lâm phủ.

Nếu ta không thích chỗ nào, đều có thể sửa lại.

Ta cầm bản vẽ, lặng người hồi lâu.

Kiếp trước, ở Tạ phủ...

Chưa từng có ai hỏi ta có thích nơi mình ở hay không.

Bọn họ chỉ nói cho ta biết...

Ta phải ở đâu.

Viện của chính thất cũng được.

Viện phụ cũng được.

Hay khu viện phía tây cũng vậy.

Ta chỉ có thể dọn đi theo sự sắp đặt của người khác.

Giờ đây...

Lâm Yến Chi ngồi đối diện ta, cầm cây b.út son, nghiêm túc hỏi:

"Trồng hải đường ở đây, được không?"

Ta nhìn khoảng đất trống trên bản vẽ.

"Ban đầu định trồng cây gì?"

"Cây mai."

Ta lắc đầu.

"Đừng trồng mai."

Hắn lập tức gạch đi.

"Vậy không trồng nữa."

Ta chỉ vào một chỗ khác.

"Chỗ này cách thư phòng hơi xa."

Hắn lại khoanh một vòng.

"Dời lại gần hơn."

"Tiểu trù phòng có thể mở thêm cửa sổ không?"

Hắn tiếp tục ghi lại.

"Được."

"Ở cạnh thư phòng có thể đặt thêm một chiếc trường kỷ không?"

Đầu b.út của hắn khựng lại.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

"Buổi trưa cô nương thường buồn ngủ?"

Ta gật đầu.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

"Được."

Người này cười rất nhạt.

Thế nhưng...

Mỗi lần thấy hắn cười, ta đều muốn nhìn thêm một chút.

Và ta cũng thật sự nhìn thêm một chút.

Lâm Yến Chi lập tức cụp mắt xuống.

Vành tai dần dần đỏ lên.

Cây b.út trong tay cũng khựng lại trên giấy, làm mực loang ra một vệt.

Ta không nhịn được hỏi:

"Lâm Yến Chi."

"Vì sao ngài lúc nào cũng đỏ mặt vậy?"

Hắn khựng lại.

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Phù Nguyệt đứng bên cạnh vội cúi gằm đầu.

Lâm Yến Chi nghiêm túc suy nghĩ một lúc.

Rồi đáp:

"Gặp cô nương... sẽ như vậy."

Đến lượt ta im lặng.

Lời này...

Thẳng thắn quá.

Thẳng đến mức ta chẳng biết phải đáp thế nào.

...

Hôm sính lễ được đưa đến, huynh trưởng cũng vừa trở về kinh.

Huynh ấy nhiều năm làm quan ở nơi khác.

Kiếp trước, vì bị liên lụy bởi chuyện của Tạ gia nên qua đời khi còn rất trẻ.

Đời này...

Tinh thần huynh ấy rất tốt.

Vừa bước vào phủ, huynh ấy đã đến gặp ta trước.

Sau khi chắc chắn ta không bị Tạ gia ức h.i.ế.p, huynh ấy mới đi thỉnh an tổ mẫu.

Nghe nói ta sắp gả cho Lâm Yến Chi, huynh ấy im lặng rất lâu.

"Vị Thiếu khanh Đại Lý Tự đó?"

Ta gật đầu.

Huynh ấy khẽ nhíu mày.

"Nghe nói rất khó chiều."

Ta nghĩ một lát.

"Cũng ổn."

"Ít nói."

"Đôi khi rất thẳng."

"Nhưng rất biết phải trái."

Huynh ấy nhìn ta.

"Muội thích hắn?"

Ta cúi đầu khẽ xoay chén trà trong tay.

"...Vâng."

Huynh ấy khẽ thở dài.

"Vậy là tốt rồi."

Ta ngẩng đầu nhìn huynh ấy.

Huynh ấy xoa đầu ta.

"Chi Chi."

"Muội muốn gả cho ai cũng được."

"Không gả cũng chẳng sao."

"Nhưng tuyệt đối đừng để bản thân phải chịu tủi thân thêm lần nữa."

Chữ "thêm" ấy...

Có lẽ huynh ấy chỉ thuận miệng nói ra.

Thế nhưng...

Sống mũi ta lại cay xè.

Huynh ấy không hỏi vì sao mắt ta đỏ.

Chỉ nói:

"Nếu Lâm Yến Chi bắt nạt muội, cứ viết thư cho ta."

Ta bật cười.

"Huynh ở xa như vậy, đến lúc chạy về thì chậm mất rồi."

Huynh ấy suy nghĩ một lát.

"Vậy thì muội cứ đ.á.n.h hắn trước."

Ta ngẩn người.

"Muội đ.á.n.h lại sao?"

Huynh ấy nghiêm túc đáp:

"Ta sẽ sắp xếp hai hộ vệ theo muội xuất giá."

Đúng lúc ấy, Lâm Yến Chi mang bản vẽ sân viện đã sửa xong đến.

Vừa bước tới cửa, hắn đúng lúc nghe thấy câu nói đó.

Hắn đứng ở cửa, im lặng một lát.

Rồi lên tiếng:

"Hai người không đủ."

Huynh trưởng ta quay sang nhìn hắn.

Lâm Yến Chi nghiêm túc nói:

"Bốn người đi."

Huynh trưởng: "..."

Ta cười đến mức suýt làm đổ cả chén trà.

Hôn kỳ được định vào mùa xuân năm sau.

Trước ngày thành thân, Tạ Phù Nghiễn lại đến một lần nữa.

Lần này, hắn tiều tụy đến mức gần như không còn dáng vẻ ôn hòa, nho nhã của vị Thế t.ử năm nào.

Tạ đại nhân bị bãi chức, Tạ gia sa sút. Lại thêm chuyện của Thẩm Dao bị phanh phui, trong ngoài Tạ phủ rối ren đến mức không lúc nào yên.

Ta không gặp hắn.

Chương 5 - Chi Chi Hữu Hỉ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia